[ Bởi vì ý thức được tầm quan trọng của giáo viên trong cuộc đời học sinh, truyền thống văn hóa Trung Quốc vẫn luôn nhấn mạnh đạo đức tôn sư trọng đạo, tôn kính giáo viên ở Trung Quốc từ lâu đã bay lên thành tiêu chuẩn đạo đức, nhưng người ta lại quên, vì giáo viên có tầm quan trọng vô cùng lớn trong cuộc đời của học sinh, nên thực ra giáo viên cũng cần tôn trọng học sinh của mình.
Có thể tôn trọng một sinh mệnh, thì mới có thể dẫn đường chính xác cho sinh mệnh đó.]
Tôi gặp cậu ấy
Gần kết thúc năm lớp ba, vì trường học ngày càng nhận thêm nhiều học sinh, nên nghe đồn còn phải phân chia lớp một lần nữa, chỗ sâu nhất trong lòng tôi bắt đầu khẩn cầu, mau mau đổi cô Triệu đi thôi!
Đầu mỗi tuần chúng tôi lại có lễ chào cờ, sau nghi thức chào cờ, hiệu trưởng có thể khen ngợi những gì tiến bộ, phê bình những thứ lạc hậu, sau đó học sinh nào có thành tích xuất sắc trong lớp sẽ được thầy hiệu trưởng khen ngợi và được tặng cờ đỏ. [1]
[1] Các bạn học sinh được tặng cờ đỏ như thế này:
Tuần này cũng vậy, nghi lễ vẫn diễn ra như trước, tôi cúi đầu không để ý, dù sao thì ai được tặng cờ đỏ trước cờ tôi cũng chẳng quan tâm.
Sau khi phát cờ đỏ xong, giọng thầy hiệu trưởng lại nghiêm túc nói về hành vi trộm cắp, hành vi vi phạm pháp luật gì gì đó, có thể bị vào nhà giam, vân vân, trường hợp nghiêm trọng còn bị xử bắn cơ!
Một nam sinh bị hiệu trưởng gọi lên đài, hiệu trưởng bắt đầu công bố những tội mà cậu ta phạm phải: trộm xe đạp, trộm ví tiền của giáo viên, cùng với học sinh lớp trên đi trấn tiền của học sinh lớp dưới, xúi giục học sinh lớp dưới trộm tiền của bố mẹ, kéo bè kéo lũ đánh nhau, dùng xích xe đạp đánh bị thương một nam sinh lớp sáu, cho người lớn tuổi viết thư tình cho nữ sinh. . . một cô bé mới mười một tuổi, dường như tội cậu ta phạm phải đã không thể tha thứ được, có thể trực tiếp đưa vào ngục giam, tiến hành cải tạo lao động, học sinh trong trường nghe thấy vậy đều trợn mắt há hốc mồm, tất cả đều nhìn chằm chằm nam sinh đó, nhưng, điều làm tôi tập trung để ý không phải là những tội lỗi đó, mà là vẻ mặt của nam sinh trên đài kia.
Cậu ta có vóc dáng cao lớn hơn các bạn cùng tuổi, bởi vì cậu ta cao gầy, nên bộ đồng phục màu xanh trên người cậu ta trông rộng thùng thình, tóc cậu ta cắt húi cua, vì tóc rất cứng nên sợi nào cũng dựng thẳng đứng lên, liếc mắt nhìn một cái, đã thấy giống như đầu con nhím rồi. Cậu ta lười biếng đứng ở đó, cúi đầu giống như đang nhận sai, nhưng đôi khi ngẩng đầu lên, trên khóe môi cậu ta lại mang ý cười rõ ràng.
Chẳng lẽ cậu ta không để ý đến ánh mắt của mọi người? Chẳng lẽ cậu ta không biết xấu hổ? Cậu ta đang đứng trước toàn trường nha! Tôi nghĩ mãi mà vẫn không thể lý giải được.
Chào cờ xong, nữ sinh xung quanh không ngừng thì thầm buôn chuyện, tôi đi sau mấy cô bạn đó, cũng nghe ra vài điều về cậu nam sinh kia. Cậu ta học cùng khối với chúng tôi, nhưng vì cậu ta bị đúp hai lớp, nên lớn tuổi hơn chúng tôi. Tôi còn nghe được cả già trẻ trong nhà cậu ta, bố mẹ cậu hơn bốn mươi tuổi mới sinh cậu, cậu có những bốn chị gái, nghe nói gia đình rất giàu có, giày thể thao của cậu hiệu Nike, cổ tay cậu đeo đồng hồ hiệu Swatch, được anh rể mua từ nước ngoài mang về.
Cuối thập niên tám mươi, đầu thập niên chín mươi, nước ngoài vẫn là một danh từ vô cùng xa xôi, cái gì mà thương hiệu nọ thương hiệu kia, thương hiệu đó viết tắ tôi nghe đều không hiểu gì, tôi chỉ nghi hoặc nghĩ rằng, đã có tiền rồi sao còn phải đi trộm, đi vơ vét tài sản của người khác chứ?
Hành vi của cậu ta, vẻ mặt của cậu ta, đối với tôi mà nói thì giống như điều bí ẩn. Trong nỗi hoang mang và khó hiểu, tôi nhớ rõ tên của nam sinh hư đó —— Trương Tuấn, chỉ có điều, tôi tin tưởng, ngày hôm đó, người nhớ rõ tên cậu ta không chỉ có mình tôi.
Lên lớp bốn, lại phải phân lớp một lần nữa, và đã xảy ra hai chuyện bất hạnh, chuyện thứ nhất, giáo viên toán của tôi vẫn là cô Triệu, chuyện thứ hai, cô ấy chẳng những là giáo viên toán của tôi, mà còn kiêm luôn chức chủ nhiệm lớp.
Trương Tuấn được phân cùng lớp với tôi, nhưng hai đứa chúng tôi gần như chẳng nói với nhau câu nào, tuy rằng chúng tôi có rất nhiều điểm giống nhau, ví dụ như, tôi và cậu ấy thường thay phiên nhau chiếm vị trí thứ nhất từ dưới lên trong bảng thành tích học tập của lớp; giờ lên lớp, chúng tôi cũng không nghe giảng, cậu ấy luôn ngủ mà tôi thì ngẩn người, chính vì vậy mà hai đứa thường xuyên bị cô Triệu ném phấn vào đầu.
Tuy nhiên, cậu càng có nhiều điểm khác với tôi hơn. Tuy thành tích của cậu kém, nhưng nam sinh trong khối đều chơi cùng cậu, thậm chí vì những nam sinh không tốt đều nghe lời cậu, nên nữ sinh cũng không chán ghét cậu, bởi vì cậu thường mời các cô nàng đó ăn kem, uống đồ uống lạnh, cậu kể chuyện cười, có thể làm cho các cô nàng đó cười nghiêng cười ngả. Khi đến lớp, cậu luôn ngủ, nhưng chỉ cần tiếng chuông tan học vang lên một cái, tinh thần cậu liền hưng phấn dạt dào, chạy vọt ra sân thể dục cùng mọi người, đá bóng, đánh bóng rổ, mà tôi thì luôn tìm một chỗ ngồi một mình, trốn đi đọc sách, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, tôi lại thấy được những nữ sinh đang chơi nhảy dây, nam sinh chơi đá bóng.
Trong nhà cô đơn tịch mịch, tôi đã quen rồi, dù sao tôi cũng có thể đọc sách, trong sách có rất nhiều điều tuyệt vời; em gái khó tính, thích đâm thọc, tôi có thể né tránh nó, mọi thứ đều là “Chị nhường em gái” ; cô Triệu không hài lòng về tôi, dù sao cũng chỉ là vài phút tra tấn trong giờ toán học thôi, tôi đã quen rồi và có thể chịu đựng mà mặt không chút đổi sắc.
Nếu mọi ngày cứ trôi qua như vậy, thì cuộc sống cũng có thể coi là bình yên. Tuy nhiên, cuộc sống luôn thích đùa chúng ta. Khi bạn tuyệt vọng, chỉ còn chút hy vọng đang nhen nhóm, thì cuộc sống sẽ bùng lên một ngọn lửa, khiến bạn không thể ngừng hy vọng; khi bạn bình tĩnh, cuộc sống lại có thể tung ra những viên đá lạnh chọc bạn nổi điên, làm bạn bực bội.
~~~~~
Một buổi chiều hè, tất cả mọi chuyện đều diễn ra thường thường như trước. Trong giờ giải lao, ngoài các bạn phải trực nhật ra thì các bạn khác đều chạy đến sân thể dục chơi, vì thích ánh sáng gần cửa sổ, nên tôi ngồi gần cửa sổ đọc sách và thi thoảng ngẩng đầu lên, tôi lại có thể ngắm nhìn phía xa xa.
Kết thúc giờ giảo lao, các bạn trong lớp đều chạy vội vào lớp chuẩn bị giờ học tiếp theo, Chu Vân nói với cô Triệu rằng bút máy của mình đã bị mất, cô bạn đó ấm ức nói, chiếc bút máy ấy là bố mình đặc biệt mua tặng, trước giờ giải lao vẫn còn dùng, thế mà bây giờ lại không thấy nó đâu nữa. Cô Triệu cho rằng sự việc này rất nghiêm trọng, nhất định phải xử lý nghiêm túc, vì vậy cô ấy bắt đầu tra hỏi đám học trò, trong giờ giải lao, có bạn nào ở lại phòng học.
Người đáng nghi nhất chính là Trương Tuấn, nhưng tiếng chuông hết giờ vừa vang lên, cậu ấy đã chạy ùa ra sân thể dục cùng một đám nam sinh chơi đá bóng rồi, có vô số người có thể làm chứng. Khi cô Triệu hỏi cậu ấy, cậu hiên ngang trực tiếp đặt cặp sách của mình lên bàn, nói với cô Triệu: “Cô có thể điều tra.” Trước sự thản nhiên và tự tin của cậu ấy, cô Triệu lập tức bác bỏ nghi ngờ của mình.
Cuối cùng, trong lớp chỉ còn hai ba bạn đáng nghi, cô Triệu điều tra từng người một, cô ấy yêu cầu tôi đưa bút máy ra, chỉ cần đưa ra đây, thì lúc này cô có thể tha thứ cho tôi!
Tôi không thể tin nổi những gì tai mình đã nghe được, lúc ấy, tôi đứng dựa vào cửa sổ, ánh mặt trời sáng lạn ấm áp chiếu lên người tôi, nhưng toàn thân tôi lại rét run.
Cô Triệu đứng ở bục giảng chỉ trích tôi, hơn ba mươi ánh mắt của các bạn học trong lớp đều đang nhìn tôi chằm chằm, mỗi một đôi mắt tựa như một thanh kiếm sắc bén, đâm vào người tôi đau đớn.
Tôi cố nén nước mắt nói: “Thưa cô, em không lấy ạ… em không lấy bút máy của bạn ấy.”
Nhưng cô Triệu không tin, trong lòng cô ấy, những học sinh ở lại trong lớp, chỉ có tôi là học sinh hư, cũng chỉ có tôi mới có thể làm chuyện xấu như vậy, tôi là học sinh hư như vậy, giờ giải lao không ra ngoài chơi mà cứ ở trong lớp học, nói mình đọc sách, đó chính là chuyện không thể tưởng tượng nổi, không hợp tình hợp lý chút nào.
Cô ấy khiển trách tôi hết câu này đến câu khác, bắt tôi giao tang vật ra, mà tôi thì đau đớn biện bạch hết câu này đến câu khác, tôi không trộm.
Cô ấy thẹn quá hóa giận, quát lớn ra lệnh tôi đứng lên bục giảng, bắt tôi đứng trước mặt cả lớp, bắt đầu tìm kiếm từ đầu đến chân tôi, tôi chỉ cảm thấy nhục nhã không thể chịu nổi, nước mắt chảy xuống không thể kìm nén, tôi mặc kệ cô ấy tùy ý sờ soạng trên người mình.
Các học sinh trong lớp đều im ắng nhìn tôi trên bục giảng, ánh mắt họ tàn nhẫn như đang xem trò hay, bọn họ đều đang hưng phấn chờ mong giây phút tìm ra tang vật. Cô Triệu đẩy tôi đi, dưới đôi mắt đẫm lệ tôi mờ hồ nhìn thấy một ánh mắt trầm tĩnh khác thường trong lớp học, đôi mắt đó không chứa sự hưng phấn chờ mong, mà trong ánh nhìn lạnh lùng kia có vẻ như còn mang theo sự đồng tình, kèm theo cả sự khinh miệt và một chút thương hại.
Cô Triệu đẩy tôi đến cái bàn tôi ngồi rồi lục tung túi sách của tôi, nhưng vẫn không tìm ra cái bút máy đó, dưới sự xấu hổ, tiếng cô ấy chửi mắng tôi càng lúc càng lớn.
Không tìm ra tang vật, cô ấy không thể định tội tôi, nhưng vẫn hung tợn cảnh cáo tôi, “Đừng tưởng rằng lần này không bắt được em, là em có thể dễ dàng lừa dối qua mặt tôi, em chính là tên trộm! Là một ‘Kẻ cắp’ !”
Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh cóng, chốc lát sau lại nóng bừng bừng, hai chữ “Kẻ cắp” kia giống như bị người ta dùng miếng sắt nung đỏ ấn thật sâu lên trán tôi. Sự thật cũng chứng minh, trong một đoạn thời gian dài, hai chữ đó thật sự đã khắc lên trán tôi.
Cô Triệu còn thêm hoa thêm lá thêm mắm thêm muối khoác lác với các thầy cô khác rằng tôi là tên trộm, đám học sinh cũng nhất trí nhận định tôi chính là tên trộm, khi bọn họ nhắc đến tên tôi, không hề nói tên tôi nữa, mà đều bảo tôi là “Kẻ cắp”, thậm chí có nữ sinh còn đứng ngay trước mặt tôi, dùng giọng điệu khinh bỉ không cao cũng chẳng thấp nói hai chữ “Kẻ cắp”, tôi chỉ có thể ấm ức lặng lẽ cúi đầu thật sâu, trầm mặc tránh nhanh ra chỗ khác, mấy cô nàng đó thì khoa trương cười to sau lưng tôi.
Nam sinh không làm trò xấu như vậy giống nữ sinh, sẽ không gọi tôi là “Kẻ cắp”, tuy nhiên, khi bọn họ nghe thấy người gọi hai chữ “Kẻ cắp”, thì tầm mắt của bọn họ lại sắc bén như thanh kiếm đồng loạt đâm về phía tôi.
Trong một thời gian rất dài, tôi cứ nghe thấy hai chữ ấy, thì lại hận sao mình không thể chết ngay lập tức đi, lập tức biến mất trên thế giới này.
Sáng sớm khi rời giường, thậm chí tôi còn sợ hãi, tôi sợ giáo viên, tôi sợ các bạn học sinh. Đến trường, đối với tôi mà nói, trở thành chuyện khủng bố nhất.
Ai nói “Nhân chi sơ, tính bản thiện” ? Các bạn đã nhìn thấy lũ trẻ tàn nhẫn hành hạ động vật nhỏ đến chết chưa? Bọn họ có thể chọc con chim nhỏ cho đến chết. Trong bản tính con người ẩn chứa thú tính, thực ra trẻ em trên thế giới có không ít đứa tàn nhẫn vô cùng.
Một tháng sau chuyện trộm bút máy, lần thứ hai cô Triệu tiến hành giẫm đạp lên tâm trí tôi, hoàn toàn sỉ nhục tôi.
Lúc ấy, lớp đang học vào buổi chiều, các bạn học đều cúi đầu làm bài tập, cô Triệu ở trên bục giảng chữa bài tập về nhà, đang sửa sửa chữa chữa, đột nhiên cô ấy gọi tên tôi,