đến nay chưa từng thay đổi. Chỉ là tình yêu đó vẫn chưa đủ.
Lúc nghe Chúc Hàm Dư nói sẽ giao cổ phần của Tân Bảo Thụy do cô sở hữu cho anh ta, Ninh Duy Khải vô cùng chấn động.
Vui mừng có, áy náy có, cảm động có, yêu thương có. Đồng thời còn có cảm tham vọng ngủ quên đã lâu cũng được đánh thức.
Mấy hôm đó, Ninh Duy Khải không đi tìm Lydia, mỗi ngày sau khi tan sở đều về nhà với vợ.
Ninh Duy Khải không thể nói rõ tâm trạng của mình. Thật ra anh ta và Lydia đến một nụ hôn còn không có. Anh ta cảm thấy không thể tiếp tục sa lầy. Trong đầu anh ta vụt qua một ý nghĩ mơ hồ, từ trước đến nay, anh ta luôn cho rằng mình à bầu trời của Chúc Hàm Dư, là chỗ dựa cho cô. Anh ta chi phối tình yêu và cuộc đời của cô, thậm chí anh ta ngày càng khắt khe với cô.
Nhưng vào mỗi thời khắc then chốt, hình như toàn là người vợ yếu đuối ra mặt cứu rỗi anh ta. Bằng không anh ta suýt nữa đi chệch khõi quỹ đạo của cuộc đời.
Ninh Duy Khải lại nghĩ, không biết phương hướng nào mới là chính xác? Chấp nhận không hoàn hảo, từ nay biết tự hài lòng với bản thân, hay là tiếp tục chơi vơi trong hiện thực, nhìn từ bề ngoài rất vui vẻ, nhưng khi nghĩ lại, chỉ cảm thấy trống rỗng.
Tất cả mâu thuẫn bùng nổ vào một buổi tối đẹp trời.
Ninh Duy Khải vẫn ra ngoài gặp Lydia.
Thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt, Lydia dẫn anh ta đi thả diều. Ninh Duy Khải từng gặp cảnh thả diều vào ban ngày, chứ hiếm khi nhìn thấy có người thả diều ở sân bóng vào buổi tối.
Khi con diều có ánh đèn sáng bay lên không trung, tâm trạng của Ninh Duy Khải rất vui vẻ, nhẹ nhõm và cảm động, giống như mỗi giây phút ở bên Lydia trước kia. Không biết cô đã bỏ bao tâm tư, dính những ngọn đèn nhỏ thành ba chữ cái tiếng anh NWK[1], bên dưới viết dòng chữ bằng bút dạ phát sáng: Hạ gục tất cả.
[1] NWK: viết tắt phiên tâm tên Ninh Duy Khải.
Một câu nói kiểu giang hồ nhưng cũng đủ khiến Ninh Duy Khải thấy dễ chịu. Lydia cầm sợi dây thả diều, chạy vòng vòng quanh sân như bé gái. Sau đó, cô đứng giữa sân bóng cười với anh ta. Ninh Duy Khải đứng ở đường biên, mỉm cười ngẩng đầu. Vừa định mở miệng, anh ta chợt nhìn thấy một bóng người vụt qua ở cổng vào sân bóng.
Trái tim Ninh Duy Khải như chìm xuống vực sâu.
Lydia thản nhiên hỏi: “Sao thế? Ai vậy?”
Vào thời khắc đó, Ninh Duy Khải bỗng cảm thấy quẫn bách. Nhưng từ trước đến nay, anh ta luôn là người quyết đoán, anh ta phát hiện bản thân không cần phân vân hay đắn đó, lập tức chạy đuổi theo hình bóng đó.
Lydia vẫn cầm dây thả diều đứng nguyên một chỗ. Dường như Ninh Duy Khải nghe thấy tiếng cười khẽ của cô từ đằng sau truyền tới.
Ninh Duy Khải chạy ra khỏi sân bóng nhưng Chúc Hàm Dư đã biến mất. Anh ta liền rút điện thoại gọi cho cô. Sau một hồi chuông, đầu bên kia bấm nút từ chối cuộc gọi. Anh ta lại gọi, cô lại từ chối. Cuối cùng, cô tắt nguồn điện thoại.
Trống ngực Ninh Duy Khải đập thình thịch, như thể bí mật che giấu đã lâu cuối cùng cũng bị vợ phát hiện. Trong đầu anh ta vụt qua vô số ý nghĩ: Liệu cô ấy có khóc không? Chắc cô bị đả kích nặng nề, vì bầu trời của cô đã sụp đổ?
Cô ấy có rời xa mình không?
Nghĩ đến đây, trái tim Ninh Duy Khải bỗng dưng thấy đau đớn khôn cùng. Anh ta chợt ý thức một điều, nếu mất Chúc Hàm Dư, anh ta không chỉ mất đi chỗ dựa ở Chúc thị, không chỉ đánh mất một người phụ nữ, tình yêu và hôn nhân, anh ta sẽ mất đi người vợ, tổ ấm gia đình của mình.
Hóa ra từ trước đến nay, anh ta luôn không muốn để mất cô.
Ninh Duy Khải về đến nhà đã là nửa đêm. Trong nhà không một bóng người, Chúc Hàm Dư vốn chưa bao giờ qua đêm ở ngoài, hiện tại không biết đi đâu. Điều này khiến Ninh Duy Khải càng khẳng định, người xuất hiện ở sân bóng chính là cô, cô đã chứng kiến tất cả.
Đêm hôm đó, Ninh Duy Khải có một giấc mơ. Anh ta mơ thấy cảnh gặp Chúc Hàm Dư ở buổi tiệc nhiều năm trước. Lúc đó, cô là nàng công chúa mà anh ta ao ước bấy lâu, yên lặng ngồi một góc. Còn anh ta tiến về phía cô với lòng ái mộ và tham vọng, lịch sự hỏi cô: “Hi, sao cô lại một mình ngồi đây?” Cô ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt trong veo như hồ nước.
Ngủ chập chờn không biết bao lâu mới tỉnh dậy, Ninh Duy Khải xuống giường đi tắm, cạo râu, thay bộ đồ sạch sẽ rồi chuẩn bị bữa sáng cho hai người với tinh thần sảng khoái.
Anh ta nghĩ, chẳng người nào có cuộc đời và tình yêu hoàn hảo.
Anh ta nghĩ, chắc cô sẽ tức giận, nhưng nhất định không rời xa anh ta. Anh ta còn có thể cứu vãn.
Anh ta nghĩ, thật ra anh ta là người nặng tình. Sau khi chia tay Lâm Thiển, nhiều năm sau anh ta vẫn không yêu người khác. Bây giờ tình cảm của anh ta đối với Chúc Hàm Dư cũng vậy.Anh ta sẽ nói cho cô biết, anh ta đã sai lầm, cả hai đều sai lầm. Tình yêu của bọn họ không liên quan đến tiền bạc.
Thật ra trong những năm qua, không phải anh ta nuông chiều cô, mà là cô chiều chuộng anh ta. Không phải anh ta yêu cô không đủ, mà là… anh ta muốn khiến cô càng yêu anh ta hơn.