u này chắc chắn tôi sẽ dạy cho kẻ chủ mưu một bài học.”
Lâm Mạc Thần gật đầu. Anh bắt chéo hai chân, đặt tay lên đầu gối: “Bây giờ không phải thời điểm thích hợp để truy cứu, càng bôi sẽ càng đen thêm.” Anh nhìn Lâm Thiển: “Em chịu khổ trước, sau này anh sẽ trả thù cho em.”
Lâm Thiển cảm thấy buồn cười trước thái độ của hai người đàn ông. Làm sao cô có thể vì chuyện nhỏ này mà bất chấp đại cục được. Ngược lại Lệ Trí Thành và Lâm Mạc Thần mới là người có phản ứng quá khích. May mà bọn họ vẫn còn lý trí, bây giờ cùng đưa ra kết luận như nhau.
“Tiếp theo, cậu định làm thế nào?” Lâm Mạc Thần hỏi tiếp.
Một câu hỏi rất bình thường, nhưng khiến Lâm Thiển và Lệ Trí Thành không khỏi kinh ngạc.
Bởi từ trước đến nay, Lâm Mạc Thần không nhúng tay vào vụ thu mua Ái Đạt, đương nhiên cũng không bao giờ hỏi đến kế hoạch phản thu mua của bọn họ. Anh luôn giữ thái độ trung lập, vậy mà bây giờ đột nhiên nhắc tới vấn đề này.
Lâm Thiển lập tức cướp lời: “Anh định làm gì? Sao anh lại hỏi chuyện đó?”
Lệ Trí Thành chỉ im lặng nhìn cô. Nhưng ánh mắt điềm tĩnh sắc bén của anh như thông suốt mọi suy nghĩ của Lâm Mạc Thần.
Quả nhiên, Lâm Mạc Thần nở nụ cười nhàn nhạt: “Lâm Thiển, anh có nguyên tắc của mình, vì vậy trước đây anh mới không thiên vị em. Cùng một đạo lý như vậy, bây giờ có người động đến em gái của anh, em cho rằng anh sẽ khoanh tay đứng nhìn? Sự thách thức đáng nực cười, đúng là tự tìm đường chết.”
Khóe mắt Lệ Trí Thành thấp thoáng ý cười, tựa hồ tán thành ý kiến của Lâm Mạc Thần.
“Nhưng…” Lâm Thiển chau mày: “Công việc của anh thì sao?”
Lâm Mạc Thần thản nhiên trả lời: “Chẳng sao cả. Anh đã chuyển giao hồ sơ thu mua Tư Mỹ Kỳ và Tân Bảo Thụy cho đồng nghiệp, sẽ không tiếp tục nữa.”
Lâm Thiển há hốc miệng. Lâm Mạc Thần không để ý đến cô, quay sang trò chuyện với Lệ Trí Thành.
“DG sẽ làm mọi cách đẩy Zamon lên vị trí thương hiệu nước ngoài số một của Trung Quốc. Cậu định làm thế nào?”
Lệ Trí Thành đáp: “Leo càng cao, ngã càng đau. Tôi đã cử người đi sâu nghiên cứu, Zamon tuy là nhãn hiệu hàng đầu nước Mỹ, nhưng không đến mức siêu cấp như bọn họ quảng cáo, mức giá cũng chỉ tương đương các nhãn hiệu xa xỉ khác. Ở Trung Quốc và nước ngoài tồn tại cách biệt quá lớn.”
Lâm Mạc Thần hơi chau mày, trầm tư trong giây lát. Sau đó, anh nhếch miệng: “Cậu định đột phá ở chỗ đó?”
“Đúng.” Lệ Trí Thành từ tốn trả lời: “Nhân tố quan trọng nhất cấu thành sản phẩm xa xỉ là giá cả. Giá cả chính là lợi ích của khách hàng, giá cao sẽ tăng thêm danh tiếng của sản phẩm. Nhưng nếu hệ thống giá gây tranh cãi, khách hàng sẽ cảm thấy lợi ích bị tổn hại. Vậy thì danh tiếng của sản phẩm và thương hiệu cũng sẽ sụp đổ.”
Hai người đàn ông tiếp tục trò chuyện. Lâm Thiển đã rời tay khỏi Lệ Trí Thành, ngồi thẳng người ở sofa. Cô quan sát hai gương mặt chăm chú nhìn nhau, nghe giọng nói đều đều như nhau, nhưng tư duy đã bay tới tận phương nào.
Điều đầu tiên cô nghĩ tới là, vấn đề Lâm Mạc Thần gặp phải không đơn giản như anh nói.
Nếu anh nhúng tay vào cuộc chiến giữa các doanh nghiệp trong và ngoài nước thì việc rút khỏi nhóm thu mua chắc chắn không đủ. DG là khách hàng lớn của công ty đầu tư nên nhiều khả năng anh sẽ phải từ chức.
Tất nhiên, Lâm Mạc Thần có công ty riêng, mấy năm nay làm công việc đầu tư tài chính cũng chỉ do hứng thú. Nhưng vì bản thân cô mà ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh, đây không phải là điều cô mong muốn.
Còn Lệ Trí Thành thì sao?
Ánh mắt Lâm Thiển dừng lại ở gương mặt bình tĩnh và lạnh nhạt của người yêu. Thật ra, anh hoàn toàn không cần cô lo lắng, nhưng cứ nghĩ tới chuyện anh phải đối mặt với sự nghi ngờ chất vấn, cô liền cảm thấy không dễ chịu.
Nhưng suy cho cùng, điền khiến Lâm Thiển khó chịu nhất chính là bản thân cô.
Từ trước đến nay, cô đã lờ mờ nhận ra một vấn đề. Trong buổi tối hôm nay, vấn đề này đã bộc lộ rõ trước mặt cô, đến mức buộc cô phải nhìn thẳng. Tất nhiên, Lâm Thiển có thể bỏ qua, tiếp tục duy trì tình trạng hiện tại. Hiện trạng cũng không có gì đáng phàn nàn, người yêu và anh trai cô đều tài giỏi và hùng mạnh, cô chỉ cần ở đằng sau bọn họ phát huy tài năng, hưởng thụ cuộc sống, hưởng thụ tình yêu và tình thân. Chỉ như vậy, cô cũng đã hạnh phúc mỹ mãn hơn vô số người.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ, Lâm Thiển biết vẫn chưa đủ.
Ý nghĩ đó một khi cắm rễ trong đầu óc, sẽ khơi gợi niềm kiêu hãnh và nhiệt huyết từ trong cốt tủy của cô.
Lâm Thiển nghĩ thầm: Nếu bây giờ bản thân không phụ thuộc vào Lệ Trí Thành, làm gì có chuyện người xung quanh nghi ngờ cô. Như Lệ Trí Thành từng phát biểu, kẻ mạnh mới có quyền phát ngôn. Nếu cô có năng lực tự chứng minh sự trong sạch của mình, người xung quanh liệu có dám bôi nhọ cô nửa câu? Trần Tranh cũng sẽ không dám coi cô là nhược điểm của Lệ Trí Thành, thách thức hết lần này đến lần khác. Phóng viên cũng không dám phát biểu linh tinh, bởi vì cô đã cho thấy tài năng và phẩm hạnh của mình trước mọi người. Đám nhân viên kỳ cựu của Ái Đạt không còn nghi ngờ cô, bởi vì cô không cần lệ thuộc vào Lệ tổng của bọn họ mới có thể tồn tại.
Ý nghĩ này lặp đi lặp lại trong bộ não Lâm Thiển, trở thành ý chí và khát vọng mãnh liệt. Cô biết mình phải dấn thân. Cuộc đời có những việc bạn phải đích thân thử nghiệm, không có cách nào kháng cự, cũng không thể coi thường. Dường như bạn đã nhìn thấy cơ hội thay đổi vận mệnh. Một âm thanh luôn lặp đi lặp lại trong nội tâm của bạn: Đó là việc bạn phải làm.
Lâm Thiển lại ngẩng đầu, nhìn hai người đàn ông bên cạnh.
“Tôi sẽ âm thầm xử lý giai đoạn này.” Lệ Trí Thành nói: “Tôi cũng sẽ giải thích với nhân viên trong công ty.”
“Không tồi.” Lâm Mạc Thần nhướng mày: “Có thể để Lâm Thiển chuyển toàn bộ cổ phần của Minh Đức cho cậu, coi như tỏ rõ lập trường.” Anh quay sang em gái: “Lâm Thiển em tạm thời rời khỏi Minh Đức, không làm bất cứ công việc nào liên quan đến Ái Đạt, biến mất khỏi tầm mắt của dư luận.”
Lệ Trí Thành cũng nhìn Lâm Thiển, gật đầu: “Tôi tán thành.”
Thấy em gái vẫn đang ngẩn ngơ, Lâm Mạc Thần cười cười: “Thời gian này để Lệ Trí Thành giấu em trong nhà. Việc ở bên ngoài bọn anh sẽ xử lý. Một thời gian nữa, khi DG bị đánh bại hoàn toàn, nỗi oan của em tự nhiên sẽ được giải. Em cứ yên tâm đi.”
Lệ Trí Thành ôm vai Lâm Thiển. Thấy cô mãi vẫn không lên tiếng, anh hỏi nhỏ: “Được không em?”
Vào thời khắc này, Lâm Mạc Thần và Lệ Trí Thành đều cho rằng, nhất định Lâm Thiển sẽ nhận lời. Bởi vì cô là người thông minh, luôn biết lúc nào nên tiến hay lùi. Gặp việc đại sự, cô đều nghe theo sự sắp xếp của bọn họ.
Lâm Thiển ngẩng đầu nhìn anh trai rồi quay sang Lệ Trí Thành.
“Không.” Âm thanh dứt khoát vang lên.
Cả Lệ Trí Thành và Lâm Mạc Thần đều kinh ngạc.
Sau đó, khóe mắt Lâm Mạc Thần ẩn hiện ý cười thích thú. Anh tựa vào thành ghế, cầm cốc trà uống một ngụm. Lệ Trí Thành lặng lẽ quan sát người phụ nữ trong lòng, vài giây sau, anh cũng có phản ứng như Lâm Mạc Thần, khóe miệng nhếch lên.
“Tại sao?” Anh hỏi.
Đây là lần đầu tiên Lâm Thiển trình bày suy nghĩ của mình trước hai người đàn ông. Cô hơi ngượng ngùng nhưng cũng rất kiên định: “Chỉ trong chốc lát, các anh đã thu xếp ổn thỏa chuyện sau này và rủi ro có thể gặp phải, cũng sắp xếp đâu vào đấy việc em nên làm gì và đi đâu. Nhưng lần này, sự sắp xếp của các anh chỉ là cách làm an toàn nhất chứ không phải tốt nhất đối với em.”
Lâm Mạc Thần và Lệ Trí Thành hoàn toàn ngẩn người. Lâm Mạc Thần đặt cốc trà xuống bàn, lặp lại lời Lâm Thiển: “Em cho rằng, sự sắp xếp của anh không tốt đối với em?”
Lệ Trí Thành yên lặng quan sát đôi mắt trong veo và vẻ mặt kiên định của Lâm Thiển. Bàn tay anh vẫn đặt trên eo cô, ngón tay cọ nhẹ trên làn da. Anh đã lờ mờ đoán ra suy nghĩ của Lâm Thiển.
Sau đó, anh đột nhiên muốn ôm chặt cô vào lòng, không cho cô rời khỏi tầm kiểm soát và sự bảo vệ của mình.
Lâm Thiển không phát giác ra cơn sóng ngầm dưới đáy mắt của Lệ Trí Thành. Cô mím môi, nói rành rọt từng từ một: “Không, các anh đối xử với em rất tốt. Anh, anh vì em mà từ bỏ công việc hiện tại. Hơn nữa, vụ này cũng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh trong ngành. Lệ Trí Thành…” Cô nở nụ cười bất lực: “Bây giờ ai cũng cho rằng anh bị sắc đẹp mê hoặc, muốn bán thương hiệu của dân tộc.”
Cô đột nhiên đứng dậy, thở một hơi dài.
“Nhưng có những chuyện, em cần tự mình đối mặt, tự xử lý. Dù các anh giỏi đến mức nào, vì em hy sinh đến mức nào cũng không thể giải quyết.
Có lẽ các anh sẽ dễ dàng đánh bại DG, để dư luận tin rằng, Ái Đạt luôn kiên định bảo vệ thương hiệu dân tộc. Nhưng liệu trong lòng bọn họ có tin, em không câu kết với nước ngoài? Sau này em trở về ngành túi xách, cái tiên “Lâm Thiển” sẽ mãi mãi mang theo một vết nhơ mơ hồ. Nhìn thấy em, mọi người sẽ nghĩ tới tin đồn từng xảy ra.
Sao em có thể trông mông dư luận quên đi vụ này, dùng cách này có thể trả lại sự trong sạch cho bản thân em? Không, em chẳng cần thật giả không rõ ràng, không muốn trở thành đề tài bàn tán. Em phải dùng cách của mình để chứng minh sự trong sạch. Em muốn tất cả mọi người đều thấy, Lâm Thiển em không phải là nội gián của DG. Em phải đứng trước mặt mọi người, khiến họ có ấn tượng sâu sắc, khiến họ không có cách nào hiểu nhầm em, coi em là “người phụ nữ dựa vào đàn ông để tiến thân”.
Em nhất định… nhất định sẽ khiến bọn họ thấy rõ điều đó.”
***
Lúc Lâm Mạc Thần ra về đã hơn một giờ sáng.
Lâm Thiển tiễn anh ra ngoài cửa. Anh quay người nhìn cô, ánh mắt vẫn chưa hết thích thú.
“Anh có thể tạm thời đứng ngoài cuộc theo đề nghị của em.” Lâm Mạc Thần cất giọng lạnh nhạt: “Có điều, DG tốt nhất cầu nguyện cho em thành công. Bởi nếu em gái không xong, sẽ đến lượt anh trai vào cuộc.”
Lâm Mạc Thần cười cười, nhìn Lệ Trí Thành ở trong phòng. Sau đó, anh quay người rời đi.
Lâm Thiển nhìn theo anh trai cho tới khi anh vào thang máy mới quay về phòng. Sau lời bộc bạch vừa rồi, Lâm Mạc Thần sảng khoái chấp nhận yêu cầu của Lâm Thiển, tạm thời đứng ngoài cuộc. Thật ra, anh hiểu rõ điều em gái mong muốn, như bao năm qua.
Vừa vào phòng, Lâm Thiển đã nhìn thấy Lệ Trí Thành đang ngồi ở sofa. Bây giờ đã là nửa đêm nhưng anh không hề buồn ngủ mà hướng ánh mắt trầm tư về phía cô.
Cái nhìn sắc bén của anh luôn khiến Lâm Thiển khẽ run rẩy. Cô đi đến bên Lệ Trí Thành ngồi xuống, khoác tay tựa đầu vào vai anh. Khuôn mặt hai người gần kề, Lâm Thiển có thể cảm nhận anh hơi nghiêng mặt, phả hơi thở nóng hổi vào trán cô.
Lâm Thiển không nhịn được cười: “Em không làm theo sự sắp xếp của anh nên anh tức giận đấy à?”
Thật ra cô biết Lệ Trí Thành không tức giận, nên chỉ trêu anh mà thôi. Sau khi nói ra nguyện vọng với hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời mình, vào thời khắc này, Lâm Thiển thấy rất sảng khoái, mọi buồn bực hoàn toàn tan biến. Cô chỉ mong lập tức quay về nhà máy mới của mình, lập tức bắt tay tạo ra sản phẩm, để tất cả mọi người nhìn thấy nhãn hiệu riêng của Lâm Thiển như cô vừa tuyên bố.
Nào ngờ vừa dứt lời, Lệ Trí Thành đột nhiên giơ tay giữ vai Lâm Thiển, thuận thế đẩy cô nằm xuống sofa, còn anh quan sát cô từ t