Nụ hôn vẫn nồng nàn như thường lệ, toàn thân Lâm Thiển mềm nhũn trong giây lát, trái tim cũng tay chảy.
“Có nhớ anh không?” Anh thì thầm bên tai cô.
Trong hai ngày Lệ Trí Thành đi Thâm Quyến, Lâm Thiển rất lo lắng nhưng cô cố gắng đè nén. Vào thời khắc này, sắc mặt anh vẫn bình thản, cứ như đây chỉ là chuyến đi công tác bình thường, trong lòng Lâm Thiển càng hoang mang. Nhưng cô không chủ động hỏi han, chỉ túm áo sơ mi của anh, gật đầu: “Nhớ, anh có nhớ em không?”
Lệ Trí Thành không trả lời thẳng câu hỏi, mà chỉ đáp: “Em sẽ biết ngay thôi.”
Câu nói đầy tính ám chỉ khiến Lâm Thiển rung động. Cô ngẩng đầu quan sát sắc mặt Lệ Trí Thành nhưng không nhìn ra điều gì.
Lệ Trí Thành cầm tay cô, liếc qua đống hành lý trong xe ô tô: “Chuyển với tốc độ của em thì đến bao giờ mới xong?”
Lâm Thiển hơi xấu hổ: “Em cũng chẳng bận rộn, cứ từ từ chuyển kiểu gì cũng hết.”
Lệ Trí Thành đưa áo comple cho cô cầm rồi xắn tay áo: “Vào nhà pha cho anh cốc trà.”
Lâm Thiển gật đầu đi vào nhà. Kết quả khi cô bê trà ra ngoài, Lệ Trí Thành đã chuyển hai cái va li lớn và mấy thùng giấy vào phòng khách.
Lâm Thiển tròn mắt: Nhanh như vậy sao?
Cô đưa cốc trà cho anh, Lệ Trí Thành uống một hơi cạn sạch. Sau đó, anh đảo mắt qua đống đồ lộn xộn ở huyền quan: “Em chuyển kiểu gì vậy?”
Lâm Thiển: “Trước khi anh về, em cũng chuyển hơn mười chuyến.” Sức chiến đấu của cô kém anh nhiều, nhưng anh cũng đừng coi thường cô như vậy chứ?
Lâm Thiển lấy cốc trà trong tay anh rồi quay người bước đi. Ai ngờ vòng eo đột nhiên bị siết chặt, Lệ Trí Thành ôm cô từ phía sau, thân thể ấm nóng của người đàn ông áp vào lưng cô.
“Anh sao thế?” Cô ngoảnh đầu hỏi.
Lệ Trí Thành không đáp lời, chỉ cúi xuống cắn vào cổ Lâm Thiển một cái mới buông ra: “Em đi tắm trước rồi đợi anh.”
Lâm Thiển lên tầng trên, Lệ Trí Thành nhanh chóng chuyển số đồ còn lại từ xe ô tô vào nhà. Nhìn đống thùng chồng chất, trong đầu anh bỗng dưng hiện lên hình ảnh cô lặng lẽ đi đi lại lại chuyển đồ.
Người phụ nữ này mấy ngày trước còn không chịu đồng ý sống chung với anh. Bây giờ bên ngoài đều cho rằng anh “binh bại như núi đổ”, ngược lại cô một mình âm thầm dọn đến nơi này.
Đây mới chính là người phụ nữ của anh.
***
Khi Lâm Thiển tắm xong xuống dưới nhà, Lệ Trí Thành đang ngồi ở sofa xem tin tức.
Cô im lặng ngồi xuống cạnh anh. Trên tivi vẫn là kênh kinh tế của thành phố Lâm, vẫn là tin tức về ngành túi xách, nhân vật chính đương nhiên là DH – Sa Ưng, quảng cáo với sự góp mặt của ngôi sao hạng A nổi tiếng trong nước. Nghe nói quảng cáo này đã lập kỷ lục hơn một trăm triệu lượt truy cập trên internet. Slogan của bọn họ là: “Càng nhẹ, càng bền, càng chứa nhiều, càng hoàn hảo hơn.”
Lâm Thiển rất mâu thuẫn. Ban đầu cô hùng hồn tuyên bố sẽ không xem cẩm nang diệu kế của Lệ Trí Thành. Nhưng bây giờ tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát, bên ngoài long trời lở đất, cô làm sao có thể không sốt ruột cơ chứ?
Cô rất muốn… nhưng không thể xem…
Đấu tranh tư tưởng một lúc, cuối cùng Lâm Thiển giữ im lặng. Chỉ là cô không nhịn nỗi, nhướng mắt lén quan sát Lệ Trí Thành. Ai ngờ anh đang xem tivi nhưng vẫn có phản ứng rất nhanh, lập tức ngoảnh đầu nhìn cô. Bốn mắt chạm nhau, Lâm Thiển cắn môi không lên tiếng.
Như phát giác ra tâm tư của cô, Lệ Trí Thành mỉm cười kéo Lâm Thiển ngồi lên đùi mình: “Em cũng nhịn giỏi thật đấy.”
Bị anh nói trúng tim đen, Lâm Thiển hừ một tiếng rồi lại lặng thinh. Lệ Trí Thành xoay người cô giạng chân qua đùi mình, đối diện anh. Sau đó, anh ôm eo cô, nhìn cô chăm chú.
Tư thế này quá thân mật, dù đã làm nhiều lần nhưng Lâm Thiển vẫn đỏ mặt. Cô giơ tay vẽ vòng tròn trên cổ Lệ Trí Thành, không nhịn được véo anh một cái, như để phát tiết sự nóng ruột của mình.
“Minh Đức trở mặt rồi.” Lâm Thiển lẩm bẩm.
“Là giả đấy.” Lệ Trí Thành trả lời dứt khoát.
Lâm Thiển lập tức ngẩng đầu: “Nhưng…” Ninh Duy Khải nói rất chắc chắn, tựa hồ anh ta phải vô cùng vất vả mới có thể giải quyết Uông Thái Thức.
Lệ Trí Thành hiểu cô muốn nói gì, khóe mắt vụt qua ý cười: “Không làm giống thật, sao chúng ta có thể lừa Ninh Duy Khải.”
Trống ngực Lâm Thiển đập thình thịch, cô hỏi tiếp: “Nhưng thị phần của Aito đã bị DH cướp mất.”
Lệ Trí Thành thản nhiên đáp: “Tất cả nằm trong kế hoạch.”
Lần này Lâm Thiển hoàn toàn không thể thốt ra lời. Lệ Trí Thành càng ôm cô chặt hơn, hai người mặt kề mặt.
“Trước khi đi công tác, anh đã gửi tin nhắn cho em, em vẫn chưa đọc sao?” Anh hỏi.
Đầu óc Lâm Thiển vẫn đang hỗn loạn, cảm giác vui mừng, chấn động, khó tin… ùa vào cùng một lúc. Cô vô thức lấy di động: “Hôm đó có quá nhiều tin nhắn nên em chẳng đọc.”
Hai người cùng cúi đầu xem điện thoại của Lâm Thiển. Cô hồi hộp giở một loạt tin nhắn, ai ngờ trên màn hình đột nhiên xuất hiện cái tên quen thuộc “Ninh Duy Khải”. Hừm, anh chàng này cũng gửi tin nhắn cho cô. Lâm Thiển có phản ứng rất nhanh, vội vàng lướt sang tin kế tiếp, sau đó liếc Lệ Trí Thành. Anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cũng chẳng rõ vừa rồi có nhìn thấy hay không?
Lâm Thiển tiếp tục tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy tin nhắn anh gửi vào buổi tối hôm đi Thâm Quyến. Lâm Thiển ngẩn người khi đọc hàng chữ đầu tiên: “Trong hư có thực, trong thực có hư.”
Đây chính là cẩm nang diệu kế của anh. Bọn họ đã từng thực hiện điều này. Lúc đó anh thành lập bộ phận thị trường của Vinda, trên thực tế là bí mật tiến hành nghiên cứu sản xuất Aito.
Hóa ra anh đã gửi tin nhắn giải thích cho cô, do sợ mấy ngày này cô lo lắng sốt ruột? Vậy mà cô không đọc, chết thật.
Đọc tiếp mấy hàng ở dưới, Lâm Thiển lập tức sững sờ. Bởi vì nội dung tiếp theo là:
“Ném ngói rụng ngọc, muốn nhận phải cho trước;
Thuyền cỏ mượn tên[1]. Ám độ trần thương[2];
Gậy ông đập lưng ông;
Dị quân đột khởi[3], nhất tiễn tam điêu[4];”
[1] “Thuyền cỏ mượn tên” dựa theo điển cố trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Chu Du bắt Khổng Minh chế tạo mười vạn mũi tên trong vòng mười ngày. Khổng Minh mượn hai mươi thuyền cỏ, đi tới khu vực quân Tào trong ngày sương mù dày đặc. Tào quân tưởng địch, bắn tên như ngả rạ.
[2] Ám độ trần thương: Chọn cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới.
[3] Dị quân đột khởi: Lực lượng mới xuất hiện.
[4] Nhất tiễn tam điêu: Một mũi tên trúng ba đích.