Cánh cửa xe bật mở, Kevin thô bạo kéo tay cô ra ngoài, vẫn lạnh lùng không nói lời nào, từng bước đi thật nhanh tiến về ngôi biệt thự trước mặt.
” Buông ra!”
Không còn nghi ngờ gì nữa, ngôi biệt thự xinh đẹp kia chính là nhà của anh đang sống ở nước Việt. Đến lúc này cô không thể mặt dày được như anh xem như không có chuyện gì, ghì hết sức lực giằng tay thoát khỏi anh, hậm hực nói:
” Xin anh, đừng bắt em phải chịu ơn của anh thêm lần nữa. Em có nhà, không cần phải ở nhà của anh!”
Kevin cả người như bị cơn địa chấn, mặt biến sắc, quay đầu liếc cô một cái đầy giận dữ, sau cùng vẫn lì lợm lôi cô bước tiếp về phía ngôi nhà.
” Tiền em nợ anh nhất định em sẽ trả! Cho dù có bán mạng, em cũng trả hết cho anh!”
Bước chân của anh liền khựng lại, mất một lúc sau mới khàn khàn nói, không hề quay đầu lại:
” Muốn dứt khoát tránh xa tôi đến thế sao?”
Bàn tay nắm chặt lấy cô bỗng buông ra, khiến tay cô rơi vào trạng thái mất trọng lực, tay buông thõng, nhất thời không kìm nén nỗi hụt hẫng.
Anh xoay lưng về phía cô, nên cô không thể nhìn rõ được sắc mặt của anh lúc này. Cả người cứng đờ không nhúc nhích, hệt như một bức tượng gỗ.
” Chị Jessica!”
Giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai, khiến Phương Nhã kinh ngạc ngoái đầu nhìn. Cách hai người mấy bước, ngay trước cửa ra vào ngôi biệt thự, Thảo Nhi đứng đó, mắt mở to nhìn cô đầy mừng rỡ. Ngay lập tức liền lao đến ôm chầm lấy cô, quên mất cả việc mang dép vào chân.
” Huhu, chị Jessica! Tìm được chị thiệt là may quá!!! Huhuhu, sao chị lại bỏ đi như thế. Em lo cho chị lắm!!!”
Bị Thảo Nhi ôm chặt, cô không kiềm chế nổi sự ngạc nhiên trong đôi mắt, sắc mặt thẫn thờ:
” Thảo Nhi!”
” Chị thật xấu xa, báo hại mọi người lo cho chi đến thế. Giám đốc rất lo lắng cho chị, em về đây cũng là vì chị đó!!! Huhuhu!”
Nhìn nước mắt lưng tròng của cô bé, trái tim lạnh băng của cô như được sưởi ấm, nhất thời cũng không kìm được nước mắt. Môi mím chặt lại không biết nói gì hơn, chỉ đành giang tay ôm lấy Thảo Nhi vào lòng mà nức nở khóc.
” Cô thật sự không có gì để nói với tôi sao?”
Kevin lúc này mới lên tiếng, vẫn không hề quay đầu lại, giọng nói thốt ra lạnh lùng khô khốc đến mức Phương Nhã phải rùng mình. Trong vài giây kế tiếp, anh không đợi cô trả lời mà cứ thế đi thật nhanh vào nhà, gằng giọng như ra lệnh:
“ Đưa cô ấy vào nhà, không cho rời khỏi nơi này một bước!”
Vầng trăng sáng trên bầu trời bị màn đêm che khuất đi một nửa, sự tĩnh lặng trong bóng tối lan tỏa, có một chút thảng thốt, một chút đau thương và một chút tình cảm bị bỏ sót. Không biết mất bao nhiêu lâu, cô mới ngẫm được một thứ.
Đúng vậy! Chuyện của quá khứ, chẳng phải cô cũng có ý định nói với anh rõ ràng về quá khứ của mình hay sao? Để anh có thể hoàn toàn gạt bỏ đi tình cảm dành cho cô, không yêu cô nữa …
Rồi sau đó, cả hai người sẽ không ai nợ ai. Mỗi người đi về một con đường riêng của mình!!!
Không thuộc về nhau, không thuộc một thế giới! LỰA CHỌN
{trích lời kể của Phương Nhã**
Từng ngày từng tháng được lắp đầy bằng những kí ức đau thương, đến mức dường như tự đánh mất đi nụ cười của chính mình. Giọt nước mắt nóng hổi không thể tự mình lau đi, những nổi đau không thể tự mình kết thúc... vậy thì đến lúc nào mới có thể thoát khỏi vũng lầy của quá khứ, tìm một người giúp ta vá lại con tim đang dần vụn vỡ?
Hạnh phúc đôi khi ngắn ngủi, nhưng lại có đủ sức mạnh để phá tan những đau đớn bủa vây giằng xé qua bao nhiêu năm tháng. Đi qua một con đường, rồi sẽ tiếp bước một con đường mới, ngã rẽ mới. Tuyệt đối không được quay đầu lại, không được vương vấn ... chỉ có vậy, ta mới tìm thấy được hạnh phúc đích thực trước mắt.
Phương Nhã, liệu cô có làm được không?
----------
Sắc đêm ảm đạm, cơn mưa ngoài trời đã dứt hẳn.
Từng ngọn đèn trên trần nhà vẫn sáng ...
Anh và tôi bây giờ, thật sự chỉ cách nhau mỗi một bức tường. Đã hai tiếng từ khi bước chân vào ngôi nhà này, một câu anh cũng không nói với tôi, một bước cũng không hề ra khỏi căn phòng của mình. Và tôi biết, anh đang rất khó chịu!
Ngày hôm nay tôi đã trải qua biết bao nhiêu cung bậc của cảm xúc, từ cảm động chuyển sang kinh ngạc, rồi biến thành sợ hãi tột độ khi bị Một Mắt bắt giữ, và cuối cùng là nỗi đau giằng xé khi gặp lại anh trong tình trạng trớ trêu này.
Hai năm trước, là tôi nợ anh. Lúc này, cũng là do tôi nợ anh. Suốt đời này làm sao có thể trả hết những ân tình mà anh đã làm cho tôi đây?
Tôi biết, bản thân đã quá tuyệt tình khi nói ra những lời đó. Nhưng tôi biết mình không sai, dù có phải bán mạng cũng phải trả hết số tiền tôi đã nợ anh, không thể để bản thân có dính liếu gì đến cuộc đời của anh được.
Vì tôi nhơ nhuốc, bẩn thỉu, sống trong vũng lầy tăm tối. Còn anh, một người ở vị trí cao quý của tầng lớp xã hội, tương lai sáng lạng, tuyệt đối không thể dính dáng đến một cô gái như tôi!
Bầu trời thấm đượm màu đen buồn bã u uất, hệt như tâm trạng của tôi lúc này. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi trận tỉ tê sướt mướt của Thảo Nhi và chạy lên phòng anh. Nhưng không hiểu sao khi đứng trước cửa phòng thì lại chết trân ra đó, cả người đờ ra hệt như khúc gỗ.
Được một lúc, tôi lại hít một hơi thật sâu, sau đó mạnh dạn gõ cửa phòng, giọng lí nhí:
" Kevin!"
Mím chặt môi, tôi nín thở chờ đợi anh trả lời. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kéo dài đến đáng sợ. Lần này, tôi gọi to hơn, cả người cũng đứng thẳng:
" Kevin!"
Đến khi tôi gọi tên anh lần thứ 3, bên trong phòng cũng không có tiếng trả lời. Nhưng sau đó lại có tiếng tiếng ngáy ngủ khe khẽ vang lên. Âm thanh đó tuy không quá chói tai, cũng không đến mức lớn ... nhưng lại vô tình khiến trái tim tôi hụt hẫng.
Thì ra là anh đang ngủ!
Bất giác, tôi tự cười nhạo mình rằng đã quá tự đề cao bản thân, xem rằng chính mình là người có vị trí quan trọng trong lòng anh, khiến anh phải đau lòng đến mức không buồn nhìn mặt tôi nữa.
Nhưng, sự thật có lẽ không phải như thế.
Không biết mất bao nhiêu lâu, tôi vẫn không thể nào nhấc chân khỏi đây, chỉ biết nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tưởng tượng ra khuôn mặt anh đang say ngủ, không lo âu tính toán, không chau mày mỗi khi tức giận ... và không tỏ ra đau đớn xót xa mỗi khi nhìn thấy tôi.
" Kevin, em xin lỗi!"
Tiếng ngáy ngủ vẫn đều đều, trong không gian vắng lặng vẫn chỉ có một mình tôi độc thoại. Không biết từ lúc nào, gương mặt đã ướt đẫm những giọt nước mắt, có muốn ngăn lại cũng không thể được.
" Em đã từng nói với anh, dù cho quá khứ của em như thế nào. Thì hiện tại người em yêu là anh, tuyệt đối sẽ không rời xa anh. Nhưng ..."
Tôi dựa lưng vào tường, đôi mắt đẫm lệ nhìn lên trần nhà, nói tiếp:
" Em rất hối hận, khi ngày xưa đã hứa với anh một điều vọng tưởng. Anh biết không, Jessica yêu anh ... là thật. Nhưng khi ký ức ngày xưa đã trở lại, thì em đã không còn là Jessica mà anh yêu nữa.Em là Mai Phương Nhã, một cô gái hoàn toàn xa lạ không thể yêu anh!"
Ánh mắt sầu thảm, tim quặn lên hệt như bị ai đó cào xé:
" Kevin, anh đã hiểu rồi đó. Em là Phương Nhã, không phải là cô gái ngây thơ không biết gì như ở Hàn Quốc nữa. Em thật sự cám ơn anh đã ban cho em một thân phận, một gương mặt và một cuộc sống mới. Hai năm qua là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà em có được, không lo âu, không đau khổ. Thế nhưng, đi rong chơi đến đâu cũng phải có ngày trở về nhà. Em có cuộc sống riêng của mình, không thể mãi ở bên anh. Huống gì, em còn có ... một người em yêu!"
Nói đến đây, giọng tôi trở nên đứt quãng. Những câu tiếp theo đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra khỏi miệng được nữa. Bất chợt, tôi không nén được việc giễu bản thân vì cứ mãi nói chuyện một mình, dù biết rằng anh sẽ không nghe được những gì tôi nói.
Tôi cúi thấp đầu, nhìn những ngón chân của mình qua đôi mắt ướt nhòe, đột nhiên cảm thấy tủi thân và cô đơn kinh khủng. Trên thế giới này, ngay cả người tôi yêu nhất cũng chưa chắc hiểu được trái tim tôi thật sự muốn gì.
Cảm giác an toàn từ lâu tôi đánh mất, đến khi nào mới tìm lại được?
Rầm!!!
Cánh cửa phòng anh đột ngột bật tung, đập vào bức tường thật mạnh khiến tôi giật nảy mình ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ngay ánh mắt nảy lửa của anh, trầm uất nhưng lại vô cùng giận dữ, không nói không rằng nắm lấy tay tôi kéo vào phòng mình, sau đó đóng rầm cửa lại.
Lực kéo của anh quá mạnh khiến tôi có phần hoảng sợ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, cả người nghiêng ngả vì không kịp thời giữ thăng bằng. Cuối cùng anh cũng thả tôi ra, và xô tôi thật mạnh lên giường, nghiến răng rít lên:
" Bây giờ cô giỏi rồi! Đã tìm được người yêu cũ nên sẵn sàng vứt bỏ tôi, coi tôi là đồ phế thải, không thèm ngó ngàng tới, cũng không muốn đến gần. Có phải không??? Jess ... à không, tôi nên gọi cô là Phương Nhã mới đúng."
Đôi mắt anh như bị sương mù bao phủ, nghiến răng bóp chặt cằm tôi đầy thô bạo, giọng khàn đặc:
" Vì cô mà tôi đã bất hòa với ba ruột của mình. Vì cô, tôi lần đầu tiên không thể phân biệt nổi việc công với việc tư, sẵn sàng chấp nhận ..."
Nói chưa hết câu, cả người anh liền cứng đờ, mắt nhắm lại như cố sức khắc chế cảm xúc của mình. Bàn tay mạnh mẽ của anh cũng bắt đầu nới lỏng, và nhanh chóng rời cằm tôi ra, lạnh lùng quay lưng đi, một hồi sau mới nói khẽ: " Ra ngoài!"
Trái tim tôi như nát vụn khi nhìn thấy thái độ quyết liệt của anh, thật lòng rất muốn khóc nhưng không tài nào nặn nổi được một giọt nước mắt. Tại sao ban nãy đứng trước cửa phòng anh, tôi có thể khóc một cách ngon lành. Mà lúc này, lại không thể!?
" Em xin lỗi!"
Hai chân đau buốt đến tê dại, ngay lúc này tôi thật không thể nhấc chân đứng lên nổi nữa, chỉ có thể ngồi ì một chỗ, cúi thấp đầu xin lỗi anh.
" Xin lỗi sao?" - Anh lạnh lùng lên tiếng, ngoái đầu lại nhìn tôi với vẻ châm biếm - " Tự động rời xa tôi, tránh né tôi và trở về với người tình cũ, bây giờ lại nói xin lỗi? Cô coi tôi là cái gì?"
Hơi lạnh bao trùm toàn thân,tôi ngước đôi mắt ráo hoảnh nhìn anh, bất chợt đưa tay lên níu lấy vạt áo anh, nói như van xin, nhưng lại đầy dứt khoát:
" Có thể nghe em nói một chút được không?"
Nhếch mép, anh cười khẩy như chế nhạo, nhưng lại không có ý định phản bác lời tôi nói. Và rồi, tôi bắt đầu kể chuyện của mình, nói một hơi, không hề dừng lại.
--------
Ngoài trời gió se lạnh, tiếng chuông gió ngoài ban công ngân vang, mọi thứ trong phòng trở nên im ắng đến khác thường. Không biết qua bao nhiêu lâu, sau khi tôi kể hết tất cả chuyện của mình ra, anh vẫn không thể nói được lời nào.
Đôi mắt anh ngây dại, một lúc sau như chịu không nổi đả kích, cả người run lên bần bật, xoáy đôi mắt u ám như đêm đen, giơ một tay về phía tôi, những ngón tay anh ngày một gần hơn, rồi khẽ khàng chạm vào má tôi.
" Jessica!" - Giọng anh khàn đặc, đôi mắt vằn lên những tia đỏ, hơi thở nghèn nghẹn.
Tôi mím môi, đẩy tay anh ra và nhắm chặt mắt lại. Một lúc sau mới chầm chậm mở mắt, nói bằng giọng dứt khoát, rành mạch từng câu chữ:
" Kevin, có thể anh đã nghe Một Mắt nói về em. Nhưng mọi thứ không chỉ đơn giản như những gì ông ta nói đâu! Ông ta thật sự không biết, em đã đánh đổi mẫu xét nghiệm ADN của con gái ông ta, khiến ông ta sẵn sàng vứt bỏ đánh đập cả đứa con ru