Khi thời gian qua đi, ai cũng ngậm ngùi cho rằng thời học sinh là thời khắc đáng nhớ nhất, ý nghĩa nhất. Nhưng không ai biết rằng, trong hàng vạn học sinh đó, đã không ít người mang nhiều nỗi đau vượt quá giới hạn của tuổi mới lớn. Đến mức chỉ cần một chút ký ức nhỏ cũng đủ gợi lên cho họ nhớ đến những khoảng khắc đau thương ngày đó ...
Tiết trời Sài Gòn hôm nay đột nhiên dịu lạ, không một tí ánh nắng gay gắt thường ngày của mùa hè. Đứng dưới bãi cỏ xanh mượt, Phương Nhã lặng người cầm chiếc điện thoại, chằm chằm nhìn vào những dòng tin nhắn ngắn gọn của Quốc Thịnh:
" Quán cafe Tino Garden 10h, anh đợi em!"
Cô đếm thời gian trôi qua đúng năm phút!
Kể từ khi cô cúp máy Cẩm Tú liền đúng năm phút sau, khi cô còn chưa hoàn hồn vì những lời nói của Cẩm Tú thì điện thoại báo hiệu tin nhắn lại rung lên. Lần này, là tin nhắn hẹn gặp mặt! Một cuộc hẹn bất ngờ!
Câu nói của Cẩm Tú chỉ vỏn vẹn hai câu, thế nhưng không cần nhìn cô cũng hình dung được vẻ mặt giận dữ của cô ta lúc đó. Phát hiện được cô rồi, nhất định sẽ không dễ dàng cho qua chuyện này như thế. Chỉ có năm phút, mà Quốc Thịnh lại có tâm trạng nhắn tin hẹn cô gặp mặt. Thật quá nực cười!
Tin nhắn này, ngoại trừ Cẩm Tú ra còn ai vào đây nữa.
Có lẽ cô ta đã quên rằng chính ngày xưa cô ta đã từng hẹn cô tới địa điểm đó để phá hủy khuôn mặt của cô. Thay đổi toàn bộ cuộc đời Phương Nhã này!
Nhã Trúc đứng bên cạnh trừng mắt nhìn cô từ nãy đến giờ, miệng còn há ra chưa kịp khép lại, kinh ngạc đến mức không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu, mắt nhìn vào tên người gửi tin nhắn, buột miệng thốt lên:
" Quốc Thịnh là ai vậy?"
Phương Nhã giật thót mình, lập tức xoay đầu lại. Ánh mắt chợt trở nên lúng túng, tay gấp lại điện thoại bỏ vào túi, e dè nhìn Nhã Trúc nói:
" Là bạn!" - Cô nhanh chóng đáp, thế nhưng giọng đã có phần khác lạ, đôi mắt tha thiết khẩn cầu - " Nhã Trúc! Tôi mong cô đừng nói gì về chuyện ngày hôm nay cho Kevin biết! Tôi xin cô đấy!"
Nhìn Phương Nhã qua cặp kính, cô bỗng cảm thấy cô gái trước mặt mình không hề giống với thường ngày. Trong đầu ngổn ngang biết bao nhiêu thắc mắc, rất muốn hỏi cô gái trong điện thoại ban nãy là ai, người con trai tên Quốc Thịnh này nữa, cả cái tên Phương Nhã mà cô ta nhắc đến??? Hơn thế nữa, là tại sao lại trốn tránh Kevin bằng vẻ mặt đau khổ bi thương như thế? Thế nhưng những câu hỏi đó chỉ có thể tự hỏi lấy mình, trực giác của cô cho biết không thể nào hỏi được, hay chính xác hơn là có hỏi cũng chưa chắc nhận được câu trả lời.
" Tôi biết rồi!: - Nhã Trúc có vẻ do dự một lát, sau đó liền chìa tay ra trước mặt - " Đưa tôi số điện thoại của cô, phải bắt liên lạc chứ. Không thể để cô mất tích nữa như thế!"
Một cơn gió mạnh xộc vào người, thổi bay những lọn tóc của Phương Nhã. Cô vén mái tóc dài của mình, bật cười nhạt nhẽo:
" Tôi sẽ trực tiếp tìm gặp anh ấy, nhưng không phải hôm nay. Cô về công ty đi, và đừng nói gì về chuyện ngày hôm nay là được!" - Mắt Phương Nhã thoáng buồn - " Tự tôi sẽ nói với anh ấy!"
Phải, dù sao lần này trở về, chẳng phải là để khôi phục lại thân phận, trở lại là Phương Nhã hay sao? Bị phát hiện cũng tốt, cô cũng đâu phải có ý định trốn tránh! Cẩm Tú muốn gặp cô, vậy thì sẽ cho cô ta toại nguyện. Cô thật muốn xem, hai năm qua con người nham hiểm đó đã thay đổi thế nào như lời Quốc Thịnh nói.
Nhưng có một điều cô dường như không thể biết được, quán cafe Tino Garden lại chính là một trong những địa bàn cư trú của Một Mắt!
---------
Nửa tiếng sau ...Phương Nhã đã đứng trước cửa quán cafe sang trọng quen thuộc, mắt nhìn chằm chằm vào bảng hiệu Tino Garden, mắt nheo lại cố kiềm cảm xúc dâng trào. Nơi đây, đã từng là một khoảng khắc đáng nhớ nhất trong cuộc đời của cô, mãi không bao giờ quên được.
Bậc thềm tam cấp được trang trí tao nhã với những khung cảnh xung quanh bắt mắt, tiếng róc rách từ những bậc đá chen ngang dòng nước chảy ở giữa trung tâm giếng trời, không khỏi khiến cô nhớ lại ngày đó hai năm về trước ...
Dưới vòm trời bát ngát, trước mặt là những làn sương óng ánh phủ đầy trên những mảng xanh len lỏi trong quán, có một nam và hai nữ đứng chực chờ ngoài bậc thang, giọng vui tươi cười đùa giòn tan của ba cô cậu học sinh vang vọng quanh không khí quán cafe. Trong đó có một cô gái xinh đẹp cứ mãi liến thoắt, tíu tít nói với hai người bạn đi bên cạnh, một cô gái xinh đẹp không thua kém nhưng lại có vẻ e dè nhút nhát, còn cậu học sinh bên cạnh trông rất ưa nhìn, nhưng lại tỏ vẻ bất cần đời, thọc hai tay vào túi quần lạnh lùng ngước vào bên trong.
" Tới nơi rồi!" - Cô gái xinh đẹp lanh lợi nhanh chóng khoác vai cô gái rụt rè bên cạnh, đẩy về phía trước. Đồng thời cũng hơi nghiêng đầu nói với cậu bạn phía sau lưng mình - " Chúng ta vào thôi! Quốc Thịnh, không phải đứng ở đây luôn chứ?"
Chiếc tà váy khẽ đung đưa, cô gái bên cạnh lúng túng dùng tay che lại, rụt rè nói:
" Cẩm Tú! Chúng ta vào được chứ? Ở đây sang trọng quá, mình không đủ tiền!"
" Lo gì, mình sẽ bao bạn một chầu." - Nói rồi cô gái tên Cẩm Tú lén liếc sang cậu trai đó, rồi cười tươi nói - " Bạn xem kìa, bạn trai bạn đang mắc cỡ đấy. Nãy giờ không nói năng gì cả, còn không mau kéo cậu ấy vào trong này uống nước đi!"
" Không cần!" - Quốc Thịnh thu lại ánh mắt, không nhìn Cẩm Tú, cậu học sinh trẻ nắm tay cô bé nhút nhát ấy xoay đầu bước ra ngoài.
" Ơ, anh đi đâu? Quốc Thịnh, không thể bỏ Cẩm Tú ở lại đây một mình!"
" Kệ cô ta!"
Cổ tay bị nắm chặt, cô bé nhăn nhó vùng vẫy, ráng dùng sức gỡ cánh tay mạnh mẽ của cậu học sinh ra, mắt rưng rưng nói:
" Đau quá!" Vừa kịp lúc, một cánh tay trắng ngần nhỏ nhắn đưa ra chặn lại, kéo cô bé kia về phía mình. Quốc Thịnh ngoảnh đầu lại, trừng mắt nhìn Cẩm Tú giận dữ. Nhưng cô gái lanh lợi kia không tỏ vẻ gì là sợ hãi, còn buông lời trách móc:
" Anh bỏ tay Phương Nhã ra đi, cô ấy đau rồi kìa!"
Đôi mắt cậu học sinh thoáng do dự, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt long lanh ánh nước của Phương Nhã bèn buông tay, bất chợt giọng nói trở nên dịu dàng hơn, kèm theo tia nhìn đầy xót xa:
" Xin lỗi, Nhã! Anh không cố ý!" - Cầm tay cô bé lên, Quốc Thịnh cố gắng gằng từng tiếng - " Ngoan, chúng ta phải đi thôi! Đi uống nước cứ để khi khác uống cũng được!"
" Nhưng ..."
Khi cô bé lúng túng cúi đầu xuống, không biết phải làm thế nào thì đã bị cậu học sinh đó nắm tay kéo ra ngoài. Đi được vài bước ra khỏi cửa quán, bỗng họ nghe thấy tiếng bước chân thình thịch, đằng sau lưng như trở nên xào xáo ồn ào. Khi cô bé Phương Nhã xoay đầu lại liền trợn mắt kinh hoàng khi trông thấy rất nhiều người mặc áo đen đô con sấn tới, một vài tên trong đó đã nhanh chóng chộp lấy tay trái của cô giật mạnh, còn một tên tướng tá hơi lùn một tí, bặm trợn đánh một phát lên đầu Quốc Thịnh khi cậu còn chưa kịp phản ứng, thậm chí cũng không kịp xoay đầu lại chống đỡ.
Tiếp sau đó, cô học sinh nhỏ bé ấy cảm thấy tay phải của mình trở nên trống rỗng, đến khi sực tỉnh thì đã thấy thân người Quốc Thịnh đổ ập xuống mặt đường bất tỉnh. Khi đó, cô thậm chí còn không có khả năng la hét hay chống cự. Vì những tên mặc áo đen đó đã nhanh chóng bắt cô, đẩy vào một góc trong hẻm tối, khiến cô bé sợ hãi đến không còn đường thoái lui.
Tại căn hẻm tăm tối đó, đối mặt với những tên côn đồ bặm trợn, Cẩm Tú lại xuất hiện với bộ mặt thật của mình, trên tay còn cầm một chai axit bằng thủy tinh.
Đó cũng chính là khi cô bé Phương Nhã ngây thơ nhận rõ được bộ mặt của cô bạn thân mà mình xem là thân nhất, lại chính là con gái của trùm xã hội đen Một Mắt!
Làn gió khẽ lay động, cảnh tượng rùng mình của năm xưa cuối cùng cũng khép lại trong tâm trí Phương Nhã. Hai năm rồi, Tino Garden vẫn không thay đổi, kiến trúc kết hợp giữa phương Đông và phương Tây vô cùng hài hòa. Thế nhưng khi đặt chân bước vào, cô lại có cảm giác nặng nề khó thở đến kỳ lạ ...
Ngày đó, quả thật Cẩm Tú đã bày sẵn kế hoạch, dẫn dụ cô đến đây và hủy hoại khuôn mặt này, biến cô lột xác thành con người hoàn toàn khác!
Thật sự có nằm mơ cô cũng không ngờ, sự lạnh lùng đến đáng sợ của Quốc Thịnh trong những ngày cô nằm viện, chẳng qua vì muốn bảo vệ cho cô, muốn có tiền để cô trả viện phí nên mới đắc dĩ ở bên Cẩm Tú. Mặc dù, số tiền đó không đáng!!!!
Cô luôn oán trách anh bạc tình, mà không hề nghĩ đến việc anh đã bị bọn họ đập một phát mạnh vào đầu trong lúc nắm tay cô bỏ chạy khỏi nơi này, cũng không ngờ anh vì muốn bảo vệ cô, muốn có tiền trả viện phí cho cô nên bất đắc dĩ mới ở bên Cẩm Tú.
Nỗi đau mất mát thật sự quá lớn, cho dù đã trải qua hai năm, cô vẫn không thể quên nổi!
Chân vô thức bước vào bên trong, đến khi đứng ngay gần hồ bơi giữa trung tâm giếng trời thì một anh chàng bồi bàn bước đến bên cô và lịch sự hỏi:
" Thưa cô, cô đi mấy người?"
Cô hơi giật mình, môi vừa hé mở thì đột nhiên đằng sau lưng cất lên giọng quen thuộc:
" Phương Nhã!"
Tiếng nước chảy róc rách vang bên tai, những giọt nước li ti nhẹ như bong bóng xà phòng, hất vào mặt cô gây cảm giác mát lạnh dễ chịu. Hít một hơi thật sâu, cô mím môi chặt xoay đầu lại, chuẩn bị tinh thần gặp mặt lại " bạn cũ" ...
Trong khi đó, tại bàn họp của Kevin ... Bầu không khí căng thẳng bao trùm xung quanh bàn họp, mặt mày ai nấy đều như biến sắc theo dõi từng động tĩnh từ giám đốc của họ. Cuộc họp trôi qua đã hai tiếng, ai nấy đều đã thấm mệt, những gì cần đưa ra quyết định cũng đã làm hết rồi. Tuy nhiên với sắc mặt của Kevin hiện giờ, họ biết rằng cuộc họp sẽ còn phải kéo dài dài.
" Trương Thái Minh! Con người này quả thật nham hiểm khó lường!"
Kevin đập bìa hồ sơ lên bàn, liếc vội sang xấp tài liệu dày cộm kế bên rồi lạnh lùng mở từng trang một, càng xem vết nhăn trên trán hằn càng rõ.
" Giám đốc! Tuyệt đối không thể đắc tội với ông ta được, Trương Thái Minh đang nắm giữ rất nhiều cổ phần trong tay, hiện nay đang là một túi tiền khổng lồ của Việt Nam đấy."
Trí Văn ngồi bên cạnh cũng đổ mồ hôi tay, căng thẳng giải thích cho anh hiểu rõ tầm quan trọng của người đàn ông này trên thị trường. Dù cho công ty của họ rất hùng mạnh, phân tán nhiều chi nhánh ở trong nước và nước ngoài. Nhưng hiện tại ở Việt Nam vẫn còn phải chịu một phần sức ép từ người đàn ông tên Trương Thái Minh này.
" Giám đốc, vụ làm ăn này ông ta rất xem trọng, đối với công ty chúng ta cũng có lợi, tôi nghĩ ..."
" Không cần nói nữa, tôi không đồng ý!" - Anh gằng từng tiếng nói, mắt quét một lượt quanh bàn họp như cảnh báo, sau đó lại liếc nhìn tấm hình của Trương Thái Minh trên bìa hồ sơ - " Ông ta đặt nặng việc thâu tóm mảnh đất nhỏ này, lại cho chúng ta món hời lớn như thế các người có thấy lạ không? Nếu rơi vào tay ông ta, chưa biết chừng sẽ thuận lợi cho việc ông ta thâu tóm thị trường, rồi sẽ vượt qua chúng ta!"
Suy ngẫm một hồi, đồng loạt những viên chức trong công ty đều nhìn nhau e ngại, suy cho cùng thì mối lo xa này không phải là không có lý. Nhưng ...
" Kinh doanh bất động sản chỉ là một quân cờ để che mắt thiên hạ, dù cho mọi người trong nước đều biết rõ ông ta là trùm xã hội đen khét tiếng Một Mắt, nhưng tuyệt đối không để lộ bất cứ sơ hở nào để bọn cảnh sát bắt được. Thế lực con người đó đã mạnh như vậy lại cần một mảnh đất nhỏ mà chúng ta đang đầu tư, có phải là rất vô lý không?"