à con gái luôn chỉ mong có một người đàn ông bên cạnh, tin tưởng, yêu thương mình, thế là đủ!
Tức thì, Cẩm Tú lao nhanh như tên bắn, chạy ra ngoài, tìm kiếm Quốc Thịnh như người điên. Đã mấy ngày rồi, từ khi cuộc đính hôn bị hủy bỏ, bản thân cô và mẹ mình còn lo không xong cho bản thân, vốn không có thời gian để ý đến Quốc Thịnh. Và rồi anh như bốc hơi khỏi cõi đời này vậy, cô gọi điện anh không bắt máy, nhắn tin lại không trả lời. Ngay cả nhà của anh cô cũng đã đến không biết bao nhiêu lần, cuối cùng chỉ đáp lại cho cô một tin tức: Quốc Thịnh đã bỏ nhà ra đi!
Cô nhớ anh, nhớ anh sắp phát điên. Chẳng lẽ tình yêu anh dành cho cô đã hết rồi sao, không còn gì nữa thật sao? Trái tim Quốc Thịnh giờ không còn chỗ cho cô nữa, chỉ ngự trị một bóng hình của Phương Nhã mà thôi. Nghĩ đến đây, lòng Cẩm Tú cồn cào, đau thắt như bị ai đó bóp nghẹn.
Đi được một quãng đường khá xa, dưới ánh nắng chói chang của thời tiết khắc nghiệt, Cẩm Tú bỗng hoa mắt, bước chân đi xiêu vẹo, đầu óc quay cuồng tiến tới một sạp báo nhỏ.
Trong ý thức mơ hồ, cô thoáng nghe được lời xì xào bàn tán khiếm nhã dành cho mình, nội dung chẳng khác nào như những tờ báo độc địa kia nói, nào là con riêng của vợ, nào là tiểu thư đỏng đảnh không coi ai ra gì lại có ngày hôm nay! Tất cả đều như mũi tên căm thẳng lên người cô, chọc vào trái tim đang tổn thương của cô, bắt cô nhận hết mọi tội danh đó. Uất ức, phẫn nộ, cô hét lên, trừng mắt nhìn họ, tay chân huơ liên tục trên không trung:
“ Nhìn cái gì? Tôi không phải là con hoang, có nghe chưa? Nghe không hả? Cút đi, cút hết cho tôi… đồ điên!!! Các người là lũ điên khùng, tin tờ báo này làm gì chứ??? Tôi bị oan, bị oan!!!! Huhu!”
Cơn uất ức trong lồng ngực bỗng chốc tuôn ra xối xả, tràn ra theo dòng nước mắt. Tủi nhục, phẫn uất, đau khổ … cô nhào ra đường, lao nhanh vào một con hẻm gần đó, khóc tức tưởi, khuôn ngực phập phồng trong cơn kích động. Cô chạy mãi, chạy mãi. Đến khi cả thân người mồ hôi nhễ nhại, tứ chi bủn rủn, hơi thở dần trở nên gấp gáp hơn, cô mới dừng lại.
Đứng khóc ngon lành một hồi lâu, Cẩm Tú mới nhận ra con hẻm mình đang đứng vô cùng lạ lẫm, trời cũng đã tối dần, cô bắt đầu sợ hãi. Định bụng sẽ rời khỏi nơi này thật nhanh, thì lại nghe tiếng cười khúc khích của một lũ bợm nhậu, từ đâu tiến tới gần Cẩm Tú, buông lời giễu cợt:
“ Hây cô em, đi đâu mà lạc vào đây??? Ơ, khóc à? Bị anh nào cho leo cây rồi phải không? Đi chơi với tụi anh, đảm bảo sẽ vui vẻ lắm đấy!” – Một tên trong bốn thằng bu xung quanh Cẩm Tú, bẹo má sờ vai cô, khiến cô nổi hết cả da gà.
“ Bỏ bàn tay gớm ghiếc của tụi bây ra, kinh tởm quá!”
Bốn tên bợm nhậu nghe thế liền nóng mặt, một tên gằng giọng nói:
“ Này cô em, đừng nghĩ cô em đẹp thì ngon nhé! Chảnh với tụi này à? Có tin tụi này xực cho cô em biết mùi đời không hả?”
“ Tụi bây dám động vào tao à? Có biết tao là ai không? Trương Cẩm Tú, con gái của tỉ phú hào, trùm xã hội đen ngầm Một Mắt đó! Tụi bây liệu hồn!” - Cẩm Tú vùng tay, cố thoát khỏi vòng kiềm *** của bốn tên lạ mặt bu xung quanh.
“Ái chà, tưởng là ai hóa ra là con hờ Trương Cẩm Tú! Đã trở thành người bình dân rồi mà còn hống hách thế à? Để bọn anh dạy bảo lại cho đàng hoàng nhé!!!! Tụi bây!”
Một tên tướng tá đô con vạm vỡ, trông có vẻ như thủ lĩnh đầu đàn của bọn, hất hàm ra lệnh đồng bọn, hai tay giữ chặt Cẩm Tú không cho cô chạy, ngay cả bọn kia cũng nhào đến đè cô ra, xé toạc áo quần. Trong phút chốc, bốn tên thay phiên nhau cưỡng hiếp cô gái, mặc cho cô giãy giụa, chống chọi với bọn côn đồ tới sức lực cạn kiệt, chỉ thốt ra được vài câu yếu ớt;
“ Không, tr.. á..n..h xa tao r..a!!!! Bọn đê tiện, khốn n.ạ.n, ưm …..Cứu … tôi …!!!!!”
Cẩm Tú trong lúc giãy giụa, cự tuyệt bèn dùng hết sức lực của mình, dùng móng tay cào cấu một tên trong đám đang sờ soạng khắp thân thể cô. Những tên còn lại trông thấy Cẩm Tú chống cự quyết liệt như thế, bèn tức giận tát cô một cái, rồi hai tên giữ chặt tay, một tên giữ chặt chân, và tên đầu đàn thì nhào đến đè cô ra cưỡng bức.
Đến lúc này, Cẩm Tú đã hoàn toàn hết khả năng chống cự, sức lực càng lúc yếu ớt, tay chân bùn rủn, bàn tay to bè nhớp nháp của bọn bợm nhậu lần mò đến nơi nào trên cơ thể cô, nơi đó liền trở nên lạnh ngắt, da gà da ốc nổi lên, Cẩm Tú khóc tức tưởi, cắn môi chịu trận những trận những cú đánh tới tấp khi cô chống cự, và cơn đau điếng khi bọn chúng vùi dập cô suốt hai tiếng đồng hồ.
Trời chập tối, Cẩm Tú xiêu vẹo bước đi trong nỗi đau vừa bị hành xác, cười như điên dại, hai tay ôm chéo ngực, che những vết bầm trên người và phần da lồ lộ trong bộ quần áo rách rưới. Đôi mắt vô hồn nhìn mọi thứ xung quanh như vật thể lạ, hễ có bất cứ ai đi ngang đụng phải cô đều khiến cô giật mình hét lên, chân tay run lẩy bẩy. Đi được một hồi lại đi đến nhà Phương Nhã. Nhưng đến lúc này, trong tâm trạng bấn loạn tinh thần, Cẩm Tú vẫn không hay biết mình đang đứng ở đâu, cứ mãi cười điên dại, chảy nước mắt liên tục, mắt vô định nhìn khắp xung quanh như người điên.
“Ô, ai đây! sao lại có nhã hứng đến nhà của tôi thế hả? Hay là cô muốn hành hạ tôi đến mức nào nữa???”
Giọng sắc lạnh vang lên đằng sau như khiến Cẩm Tú sực tỉnh, thái độ cười khóc cũng nín hẳn, khựng vài giây, Cẩm Tú nghiến răng quay phắt người lại, mắt sắc như dao sẵn sàng hướng thẳng tới chủ nhân của giọng nói.
“ Mày …”
“ Sao hả? Chẳng lẽ không còn là con của Một Mắt thì lập tức trở thành ăn mày hay sao hả? Ăn mặc rách rưới thế này, lại còn bật cười điên dại trước nhà tôi … không phải là không thể chấp nhận nổi sự thật này chứ???”
“ Con hồ ly tinh như mày, câm miệng!!!!” - Cẩm Tú vừa hét lên, đã vội khựng lại, ngó nghiêng xung quanh. Thì ra vì do quá sốc, bước chân đã đi đến nhà của tình địch từ khi nào.
Cú sốc ban nãy vẫn chưa hết, môi còn run lập cập, thế nhưng khi đối mặt với Phương Nhã, cô đã có thể trở lại là một Cẩm Tú của ngày nào, ra sức chiến đấu quyết liệt với kẻ được coi là tình địch lớn nhất đời mình:
“ Mai Phương Nhã! Là mày phải không? Là mày đã hại tao ra nông nỗi này, có đúng không??? Trên thế gian này, kẻ thù không đội trời chung của mày chính là tao. Vì tao đã cướp người yêu của mày, hủy hoại nhan sắc mày, khiến ba m.ẹ mày bỏ mày đi trốn nợ, nên mày mới căm thù tao, mới hại tao ra nông nỗi này có phải không????”
“ Nói đúng lắm, là tôi đã hại cô đấy. Là chính cô đã khiến tôi lựa chọn con đường này, và kết quả của cô hiện nay chính là quả báo mà cô phải chịu. Chuyện ác của cô, có trả hết đời cho tôi cũng không thể trả nổi!!!! Là tôi muốn cô phải thân tàn ma dại, đau khổ hơn tôi gấp trăm lần, muốn cô sống không bằng chết!!!!”
Phương Nhã vừa dứt lời, Cẩm Tú đã kích động lao đến tát thẳng cho cô một bạt tai, gào thét điên dại, nắm tóc cô giật mạnh. Một hồi giằng co lẫn nhau, cả hai cô gái mất thăng bằng, đều té nhào xuống đường, ôm nhau lăn tròn tới cây cột đèn gần đó, mắng nhiếc nhau xối xả:
“ Mày là con khốn! Mày bảo tao tạo nghiệt, tao ác tao xấu xa, mà mày lại sai người cưỡng bức tao. Như thế mày có khác gì tao hả? Hành động bỉ ổi của mày, còn hơn tao gấp trăm lần!!!! Là mày, đã hủy hoại cuộc đời tao. Bàn tay gớm ghiếc của bọn chúng, mày mò từng thớ thịt trên người tao, mày có biết tao kinh tởm lắm không hả? Huhu, tao kinh tởm bọn chúng, kinh tởm bản thân mình!!!! Tao kinh tởm mày! Mai Phương Nhã!!!!!”
“ Cô điên à? Cô nói điên khùng cái gì vậy?” – Phương Nhã lúc này tóc tai đã rối bù, trợn mắt nhìn Cẩm Tú kinh ngạc – “ Cô … cô bị … cưỡng bức sao?”
“ Mày đừng giả vờ ngây thơ. Là mày đã khiến ba tao đánh đập tao, hắt hủi tao như kẻ thù, khiến hai mẹ con tao bị người đời khinh bỉ, tai tiếng đồn khắp đất nước cả rồi, ngay cả Quốc Thịnh cũng không thèm đếm xỉa tới tao, không thèm gặp mặt tao. Mày khiến tao thê thảm như vậy chưa đủ hay sao, mà còn bỉ ổi đê tiện kiếm người cướp đi thứ quý giá nhất đời tao!!!! Tao hận mày, Mai Phương Nhã, tao có chết, cũng không tha cho mày đâu!!!”
Cẩm Tú kích động gào lên, đôi mắt rực lửa như thiêu đốt trái tim Phương Nhã. Lời nói của Cẩm Tú như một nhát dao chí mạng, người con gái đứng trước mặt cô, cũng đã bị quả báo, cũng đã bị cướp đi thứ quý giá nhất, y hệt như chính cô vậy. Là quả báo! Quả báo!
“ Hahaha! Thì ra cô cũng như tôi, bị cướp đi thứ quý giá nhất. Quả báo! Hahaha! Nhìn cô đi, cô sắp ngang ngửa tôi rồi, chỉ tiếc rằng, khuôn mặt cô vẫn còn rất xinh đẹp, đâu như tôi! Hahaha!”
Cẩm Tú trông thấy cô bật cười man rợ, liền giật mình lùi về sau mấy bước, mắt thăm dò đầy cảnh giác:
“ Mày muốn gì? Có phải mày điên rồi không?”
“ Tôi muốn gì à? Hahaha, nhìn cô thê thảm như thế này tôi thấy hả dạ lắm! Có điều Cẩm Tú cô sai rồi, đúng là tôi đã bày đặt sẵn cho gia đình cô tan nát, nhưng mục đích của tôi là muốn cô không còn chỗ đứng trong xã hội, bị người đời khinh thường, muốn cô có nhà mà không được về, có ba mà không được nhận. Giờ cô đã thân bại danh liệt, tiếng tăm còn lẫy lừng hơn xưa, tôi cần chi phải kím người cưỡng bức cô làm gì nữa. Chuyện của cô ngày hôm nay, là do cô bị quả báo! Quả báo đó! Cô biết chưa hả?”
“ Phương Nhã!”
Một giọng nói của con trai cất lên phía sau, mang đầy sửng sốt lẫn kích động, âm sắc run run vang lên khiến Cẩm Tú và Phương Nhã lập tức xoay mặt lại: