Ông bác sĩ già ngay lập tức xoay đầu lại, cũng nhìn vào màn hình, biểu cảm trên gương mặt cũng không khác gì hai cô y tá kia, đều kinh ngạc đến không thể tưởng tượng nổi:
“ Không thể tin được!”
Nhịp tim của cô gái đang có dấu hiệu đập lại.
“ 20”
“40”
“50”
“60”
“ Nhịp tim đã trở lại bình thường!”
Trong phòng bệnh, cả ba người đều đứng sững sờ nhìn dấu hiệu của nhịp tim đập đều đặn hiện trên màn hình, phải mất một lúc sau, bọn họ mới phát hoảng lắc đầu:
“ Không thể nào, kỳ tích! Là kỳ tích!!!”
Mười phút trước đây, rõ ràng cô đã không còn đập nữa. Rõ ràng sự sống đã chấm dứt, vậy mà ...
Không thể nào tin được. Nếu như không phải chính mắt họ nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này thì tuyệt đối sẽ không thể tin rằng có người tim ngừng đập cách đây mười phút lại có thể đập trở lại bình thường!?
“ Cô ấy vẫn còn sống!”
Sau vài giây hoàn hồn lại, vị bác sĩ già cố gắng bình tĩnh lại, tay run run khám lại một lần nữa trên đôi mắt cô, sau đó mới dám tin rằng người bệnh nhân này vẫn còn sống.
“ Đưa vào phòng hồi sức. Mau, mau đưa bệnh nhân vào phòng hồi sức!”
“ Dạ!”
Các cô y tá xung quanh bệnh viện bắt đầu nháo nhào, câu chuyện về một bệnh nhân thoát khỏi hố tử thần ngay trong gang tấc nhanh chóng lan truyền, chẳng mấy chốc phán tán khắp nơi, các ngõ ngách của bệnh viện.
Năm phút sau, chiếc băng ca màu trắng được mang ra ngoài, bốn năm y tá đứng xung quanh khiêng đi. Người nằm trên đó không ai khác là Phương Nhã.
Trong khoảnh khắc đó, ngay tại một tầng lầu, một chiếc băng ca khác cũng được khiêng vào. Và người nằm trên đó là Kevin với cả người đầy thương tích, trên đầu tích tụ máu me loang lổ.
Cả hai vô tình đi lướt qua nhau nhưng đôi mắt họ nhắm nghiền, hoàn toàn không thể biết được người mà mình muốn gặp nhất – chỉ cách nhau trong gang tấc.
“ Kevin!”
Trong tâm trí đầy mơ hồ, đôi mắt cô hoàn toàn không thể mở lên được nữa, tuy nhiên lại có một cảm giác quen thuộc xâm chiếm toàn thân, trong đầu không ngừng vang lên giọng nói của anh:
“ Kiên cường lên, phải tuyệt đối kiên cường. Không được rời bỏ cuộc đời này, không được rời bỏ anh. Có nghe không, Jessica? Jessica?”
--------------------------------
Sáng ngày hôm sau ...
Phương Nhã dựa người vào tường, ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào khiến bóng cô in nghiêng xuống mặt đất, đôi mắt vô hồn hướng về cửa kính, thỉnh thoảng khóe môi không tránh khỏi nụ cười đầy mệt mỏi.
Làn hơi từ ngực dâng lên như tắc lại, từ đâu đó cô vẫn còn cảm giác được nỗi sợ hãi đó – khi mà bản thân nhận thức rõ được mình đã không còn sự sống nữa.
Trong bóng tối dày đặc, cô không thể phân biệt rõ được cái gì ở trước mắt mình, chỉ có thể mơ hồ đi mãi, đi mãi cho đến khi bắt gặp được hình dáng của một người rất quen thuộc – đó là Quốc Thịnh. Khoảnh khắc khi nhìn thấy anh, sự bức bối khó chịu trong người đột nhiên tuôn trào ra xối xả, xộc lên mũi cay xè rồi vỡ òa trong làn nước mắt.
Đứng giữa thiên đàng và địa ngục, cô lại một lần nữa nhìn thấy nụ cười ngọt ngào mà bấy lâu bản thân đã dần quên lãng, anh không hề nói gì, chỉ chìa tay về phía trước như bảo rằng cô hãy nắm lấy bàn tay đó, thật chặt.
Rồi thời gian qua đi,khi bàn tay của hai người khẽ siết chặt vào nhau, cô nhìn thấy được mình đang cùng anh đi qua một chiếc cầu nhỏ bắc qua sông, mọi thứ xung quanh quá đỗi mơ hồ và huyển ảo, đến mức bản thân không thể nhìn thấy được bất cứ thứ gì khác nữa.
Nhưng khi gần bước xuống cầu, đột nhiên một loạt hình ảnh hiện lên trong đầu cô, không phải về những khoảnh khắc có Quốc Thịnh hay kỷ niệm xưa kia của hai người. Những gì cô thấy trước mắt chính là những gì cô mong đợi, cô cần phải làm, cần phải giải quyết trong cuộc đời này.
Cô siết chặt tay lại, đôi mắt đờ đẫn dần chuyển sang kiên định. Phải rồi, cô còn có mẹ, có Kevin. Cô cần phải sống, phải quyết tâm tồn tại để khiến Một Mắt trả cái giá mà mình gây ra, để những người đã khuất như ba cô và Quốc Thịnh được thanh thản nơi vĩnh hằng.
“ Nhã, em không muốn đi với anh sao?”
Khi thần sắc còn mơ màng, cô nghe được giọng nói nhẹ nhàng của Quốc Thịnh. Đôi mắt anh phủ đầy sương, vẻ mặt vô cùng thanh thản, hoàn toàn không mang một chút vướng bận nào cả. Ngay cả bàn tay rắn chắc cũng từ từ buông cô ra, mỉm cười nói:
“ Anh biết em vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành mà! Mau đi đi, về với thế giới của em ấy!”
“ Quốc Thịnh!”
Khuôn mặt của anh nhòe dần trong mắt cô, bàn tay lạnh ngắt chợt níu lấy tay anh, run giọng nói:
“ Quốc Thịnh, anh đi đâu?”
Anh khẽ cười, đáy mắt chợt ánh lên tia nhìn dịu dàng hệt như ngày xưa, nhưng khoảng cách với cô ngày càng xa dần, xa dần, rồi biến mất trong không gian mờ ảo.
Khói sương càng lúc dày đặc, cô hốt hoảng chạy theo anh, vừa chạy vừa bật khóc. Cảnh vật xung quanh chẳng mấy chốc lại chìm vào bóng tối, cô hoàn toàn không thể nhận ra được con đường trước mắt mình, cho đến khi đâu đó vang lên giọng của Quốc Thịnh một lần nữa:
“ Nhã, mỗi năm em phải đến thăm anh nhé, để anh biết được rằng em và Kevin sống hạnh phúc đến thế nào. Anh hy vọng khi ngày đó đến, Quốc Thịnh này sẽ thấy được nụ cười thật tươi của Phương Nhã!”
“ Quốc Thịnh! Quốc Thịnh!”
Giọng nói của anh dần dần bị bóng đêm dày đặc nuốt chửng. Cô khó thở gào lên tên anh, sau cùng lại như rơi vào hang động tối tăm dày đặc không nhìn thấy được lối ra, cả người hoàn toàn mất đi phương hướng. Ngay lúc này, đằng sau lưng chợt vang lên tiếng nói quen thuộc, da diết đầy đau khổ:
“ Jessica, quay lại đi!”
Cô xoay lưng lại, đôi mắt ướt nhòe vẫn chỉ thấy một màu đen tăm tối, giọng run rẩy thốt lên không thành lời.
“ Kevin!”
“ Quay về đi, quay về với anh. Chúng ta cùng nhau giải quyết tất cả. Đừng rời bỏ cuộc đời này, đừng rời bỏ anh có nghe không? Jessica!”
Giọng của anh tha thiết như lời khẩn cầu khiến đôi chân cô dừng lại, nhưng cũng ngay lúc này, mọi thứ trước mắt cô sáng bừng đủ để thấy được con đường rộng phía trước.
“ Jessica, kiên cường lên em! Đừng rời bỏ cuộc đời này, hãy tỉnh lại đi. Mau tỉnh lại đi!”
---
Dòng ký ức miên man vừa dứt thì cũng là lúc gương mặt cô đã đầm đìa nước mắt. Hai bàn tay siết chặt vào nhau như cố gắng nhắc nhở bản thân phải thật kiên cường. Từ lúc này trở đi, cô không thể yếu đuối như ngày xưa nữa.
“ Jessica, à không. Tôi nên gọi cô là Phương Nhã, có đúng không nhỉ?”
Giọng nói bỡn cợt đầy vẻ khinh thường bất chợt cất lên từ đằng sau. Dường như người đó đã có mặt trong phòng bệnh này lâu lắm rồi, đủ để có thể quan sát rõ được từng sắc thái biểu cảm trên gương mặt cô lúc này.
Cô giật mình lau vội nước mắt, môi mím chặt ngăn chặn cơn tức ngực trong lòng mình, bất giác khó tránh khỏi nụ cười đau khổ trên môi.
Giọng nói này, làm sao cô có thể quên được!
“ Cô tốt số thật, đã thoát chết mấy lần rồi. Nhưng con trai tôi thì lại khác. Vì cô mà nó đã XÉM CHẾT MẤY LẦN rồi có biết không hả? Vì cô mà nó không còn được đi lại bình thường, vì cô mà sự nghiệp của khách sạn này bị đe dọa! Hahaha, Mai Phương Nhã, làm người đừng nên độc ác quá như thế chứ?”
Người đàn ông đó nói trong sự phẫn nộ tột cùng, cố tình nhấn mạnh bốn chữ “ xém chết mấy lần” để cho cô biết rằng ... bản thân đã mang đến cho con trai ông ta biết bao nhiêu điều xui xẻo.
Khóe mắt cô lại ươn ướt, nhưng vẫn cắn chặt răng để không phải bật khóc, nói như gió khẽ bên tai nhưng lại chứa đầy sự dứt khoát:
“ Con xin lỗi, nếu như không có Phương Nhã thì mọi chuyện sẽ khác. Kevin cũng sẽ không ra nông nỗi này!” – Nhắc đến tên anh, tim cô như bị khoét sâu thêm một lỗ lớn, đau đến mức không thở nổi – “ Từ giờ trở đi, Mai Phương Nhã này tuyệt đối sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời của các người nữa!”
Đáy mắt chủ tịch Nguyễn chứa đầy sự nghi ngờ, chẳng mấy chốc đã phá lên cười:
“ Cô buông tha con tôi dễ dàng như vậy sao? Được rồi, cô nói đi. Một giá một, 100 triệu và lập tức rời khỏi cuộc sống của chúng tôi ngay!”
Những móng tay cô ấn sâu vào da thịt đến mức đau rát, lúc này cô không ngăn được những giọt nước mắt nữa, cứ mặc cho chúng tuôn ra xối xả, rơi tí tách xuống tấm nệm trắng tinh.
Chẳng biết thời gian trôi qua bao nhiêu lâu, cũng không biết cô đã hít thở thật sâu bao nhiêu lần mới có thể thốt ra thành câu nói: “ Không cần. Cả đời này, tôi cũng không muốn mắc nợ gia đình các người nữa. Làm ơn để tôi yên!”
Người đàn ông tóc đã lấm tấm vài sợi màu bạc khẽ run người, nụ cười càng lúc càng hiện rõ trên môi, đáy mắt không tránh nổi sự khinh thường chán ghét cực hạn:
“ Cô lấy cũng được, không lấy cũng được. Nhưng đừng để tôi phải nhìn thấy mặt cô lần nữa!”
Sau khi đặt cọc tiền 100 triệu xuống bàn, người đàn ông đó hằn học sải bước ra khỏi cánh cửa, chẳng mấy chốc thân hình già nua đó cũng biến mất khỏi tầm mắt cô rất nhanh chóng.
Âm thanh cánh cửa đập mạnh vào tường như tạo thành một cái gai vô cùng nhức nhối trong tim cô, khiến đôi chân mày khẽ cau lại vì đau đớn. Xung quanh vang lên đầy đủ mọi âm thanh hỗn tạp, tiếng xe cộ, bước chân qua lại, hay là những chiếc lá xào xạc bên cành cây ngoài cửa sổ càng làm tim cô thêm nặng nề khó thở.
Cơn tức ngực trào lên cổ họng, hơi thở càng trở nên dồn dập hơn. Cô ngồi dựa vào thành giường, sắc môi trắng bệch không còn sức sống.
Nhớ đến Kevin, khóe mắt cô lại một lần nữa cay xè. Mọi kỷ niệm trước mắt không ngừng tái hiện trong đầu như dòng sông ào ạt chảy xiết, chứa đựng một tình cảm chất chứa không thành lời.
Cô nhớ đến ánh mắt anh khi cười, khi ôm cô vào lòng, khi bịn rịn quấn lấy môi cô không rời, hay bá đạo một cách đáng yêu. Mọi thứ của anh, tất cả những thứ trên người anh, cô đều nhớ hết tất cả.
Tình yêu của Kevin dành cho Jessica, có lẽ sẽ chấm dứt nếu như ngày đó anh không vì cô mà quay về nước, không vì cô mà đến gần Một Mắt, và cũng không mất bình tĩnh đến nỗi đem mảnh đất bên quận 7 làm điều kiện trao đổi.
Anh mang đến cho cô những hồi ức tươi đẹp nhất, không phải là Phương Nhã chỉ biết đến thù hận, mà là Jessica luôn vô tư vui vẻ. Cũng chính vì anh đã khiến con tim đã khép kín này biết thế nào là yêu thêm lần nữa.
Người đàn ông đó từng nói, không cần biết cô là Jessica hay Phương Nhã, không cần biết quá khứ hay hiện tại của cô gái đáng thương này có ra sao, chỉ cần biết người anh yêu là cô. Thế đã đủ rồi!
Dù gặp phúc hay họa, dù vui hay buồn, lúc nào Kevin cũng luôn xuất hiện kịp thời để đến bên cô, khiến cô cảm nhận được sự hân hoan vui sướng khi được che chở, được yêu thương là như thế nào.
Nếu như có ai đó bảo rằng Kevin là phúc tinh của Phương Nhã, thì họ phải nên đính chính lại rằng: chính Phương Nhã mới là khắc tinh của Kevin!
Anh cứu cô hai lần, nhưng cô cũng khiến anh xém chết hai lần. Định mệnh này rốt cuộc là nợ hay duyên?
Cứu cô khỏi Một Mắt, ngay cả trong giây phút cô sắp bước vào quỹ môn quan, anh lại một lần nữa cất tiếng nói tha thiết của mình để kéo cô quay trở về.
Vậy mà Phương Nhã này đã làm gì được tốt đẹp cho anh?
Vì cô mà anh đã tận tay đưa mảnh đất cho Một Mắt, để rồi bây giờ chính mảnh đ