hân viên khách sạn vừa cúp máy xong điện thoại, đã bị những nhân viên xung quanh hỏi dồn tới tấp, sắc mặt tỏ vẻ hoang mang cực độ. Không khí trở nên xào xáo, hỗn loạn mất trật tự nề nếp của khách sạn, rõ ràng ai nấy đều lo lắng lẫn ngạc nhiên, vì từ khi thành lập khách sạn Red ở Việt Nam đến nay, giám đốc của họ chỉ trở về khi có công việc làm ăn cần giải quyết. Mọi thứ ở đây đều có phó giám đốc Trí Văn lo liệu, thỉnh thoảng giám đốc chỉ theo dõi tình hình biến động qua tin tức email. Thế mà đùng một cái, vị giám đốc trẻ của họ nay lại trở về đột ngột như thế, hơn thế nữa còn dự định sẽ ở lại đây dài dài. Điều này mọi người không lo sao được, khi mà giám đốc Kevin của họ nổi tiếng với tác phong làm việc lạnh như băng đá, nghiêm khắc đến mức ai cũng phải nể sợ.
" E hèm!"
Tiếng ồn ào xào xáo nhanh chóng dứt hẳn khi đột ngột nghe thấy tiếng đằng hắng lạnh lùng vô cảm phát ra từ phía sau lưng. Họ ai nấy đều đồng loạt xoay đầu lại, ngay lập tức sắc mặt trở nên tái mét, lập tức đứng ngay thành hàng thẳng lối, nghiêm trang tách thành hai hàng ở hai bên, nhanh chóng hô to:
" Chào giám đốc!"
Sắc mặt Kevin tối sầm, thế nhưng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, ra vẻ như tâm tư không bị xáo động, bước đến bên từng người một, nói khẽ:
" Cảm thấy khó chịu thì cứ nghỉ việc!"
Ngay lập tức, ai nấy đều nép người vào nhau, sắc mặt trắng bệt sợ hãi, đồng loạt lắc đầu, môi mím chặt lại, rồi cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, đôi mắt Kevin càng trở nên u ám hơn, quay người bước đi, thế nhưng vẫn không quên dặn dò một câu:
" Nếu để tôi nghe thêm những lời vô vị như thế, trừ hết lương!"
Nhìn thấy bóng vị giám đốc trẻ xa dần, bọn họ mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lập tức ai nấy đều trợn mắt lên nhìn. Họ có nhìn lầm không? Người con gái tướng tá xinh đẹp với mái tóc tém trông cá tính kia đi bên cạnh giám đốc không phải là Nhã Trúc hay sao?
Nhã Trúc, thư ký tài năng số 1 luôn túc trực bên Kevin bên Mỹ, đã phối hợp ăn ý với anh biết bao nhiêu vụ làm ăn lớn nhỏ, rất được Kevin coi trọng. Nhưng điều bất ngờ là, từ trước đến nay cô ta chỉ xuất hiện ở Việt Nam một lần duy nhất khi đi cùng chủ tịch Nguyễn, và càng chứng minh nếu như không phải là việc quan trọng thì cô thư ký xinh đẹp đó sẽ không xuất hiện ở đây. Vậy thì nguyên do giám đốc lạnh lùng của họ đột ngột về nước chắc chắn là rất quan trọng!
Khi bước vào cửa thang máy, Kevin sắc mặt trở nên mệt mỏi, dựa lưng vào tường, giọng như rít lên:
" Biết rồi chứ, phải mau chóng tìm ra Jessica cho tôi, càng sớm càng tốt!"
Nhã Trúc đứng bên cạnh, tay ôm xấp tài liệu bên người, một tay đẩy gọng kính lên, nhăn nhó khổ sở nói:
" Vậy còn chủ tịch Nguyễn ..."
" Cứ lo liệu đi, tôi sẽ không về Mỹ khi không tìm được cô ấy!" Gặp lại
Nhân cách của con người đôi khi lại bị chính thù hằn che mất lý trí, để những hờn ghen ích kỷ của bản thân mà cuốn vào những sai lầm lệch lạc, cứ mãi quay đầu nhìn về quá khứ và lại vô thức nắm giữ những đớn đau của ngày hôm qua.
-----------
Trời chập tối ...
Mưa lất phất ...
Quốc Thịnh lặng người ngắm nhìn kính xe trước mặt bắt đầu mờ ảo bởi những giọt nước, tạo thành những đốm trắng li ti, tan nhanh trong sương gió. Chiếc xe đứng cách ngôi nhà màu trắng sang trọng kia chỉ gần phân nửa quãng đường, đủ để những người mặc áo đen đứng canh cửa kia không nhận ra sự tồn tại của hai người họ. Anh cau mày, lòng thầm nghĩ thế nào cô cũng kích động, hay ít ra là giận dữ hét lên chẳng hạn.
Thế nhưng, trái ngược với suy nghĩ của anh, cô hồi lâu sau mới cất tiếng, không giận dữ, không la hét, chỉ run giọng hỏi:
" Chuyện gì thế này? Đó có phải là nhà của em không? Bọn chúng là ai, làm gì với nhà của em vậy hả? Quốc Thịnh!"
Cô không tự chủ được mà nhìn anh, đôi mắt run rẩy hệt như cánh hoa tường vi mỏng manh yếu đuối, tròng mắt đen sâu hút như rơi xuống vực thẳm tăm tối, không tìm thấy được ánh sáng. Cô bíu chặt lấy vạt tay áo anh, nói như van xin:
" Quốc Thịnh?"
Anh nắm chặt vô lăng, nhắm mắt một hồi lâu mới dám có đủ dũng khí mà nhìn thẳng vào mắt cô, giọng đột ngột trở nên nặng nề:
" Nhã, em phải bình tĩnh nghe anh nói, nhất định không được kích động, có biết chưa?"
Tim cô hệt như bị tảng đá nặng chịch đè lên, không còn giữ nổi bình tĩnh,nôn nóng giục giã:
" Anh nói đi!"
" Nhã ..." - Anh bị cô lay mạnh đến nỗi chóng mặt hoa mắt, cố giữ lấy hai tay của cô, nắm chặt - " Nhà của em đã bị Một Mắt thâu tóm rồi, hai năm trước ngôi nhà này vốn dĩ đã thuộc về ông ta. Khi ba mẹ em bị bắt, ông ta không đòi được nợ nên rất tức giận, vì thế nên đã dùng mọi cách để tước đoạt quyền chiếm hữu ngôi nhà, biến thành công cụ phục vụ lợi ích của cho sự nghiệp của ông ta. Em thấy rồi đấy, nơi đó bây giờ là một lâu đài, được ông ta san rộng, xây dựng nên, không còn là nhà của em nữa!!!!"
Vừa dứt lời, khuôn ngực cô đã phập phồng dữ dội, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía xa, nơi ngôi nhà cũ mèm đã cùng cô tồn tại từ khi mới chào đời, vậy mà bây giờ nó đã trở thành một ngôi nhà xinh đẹp xa hoa đến mức không còn nhận ra nổi nữa. Đau đớn, tê tái đến lạnh buốt cả con tim, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cô kích động mở nhanh cửa lao ra bên ngoài, mặc kệ cơn mưa đang biến thành trận cuồng phong bão, sấm chớp giật liên hồi.
" Nhã, em làm gì vậy?"
Anh thất kinh lao ra xe theo cô, ôm chầm lấy thân thể run lên bần bật kia, cô đã mất đi lý trí, cứ thế gào tên người đàn ông đáng sợ kia thất thanh, đối chọi với cơn mưa ngày càng nặng hạt, dày đặc:
" Một Mắt!!!!!!!! Ông ...ưm"
Dồn hết sức lực bóp chặt miệng cô, anh hoảng loạng đẩy cô vào trong xe, đóng cửa một cách thô bạo, quay sang nhìn cô gầm gè:
" Em điên à?"
Ngoài đường mưa tầm tã, những giọt nước mưa nhỏ như hạt bụi, làm mờ ô cửa kính trước mắt, anh lặng người nhìn cô một lúc lâu, tóc ướt dính bết trên cổ, trên trán do nước mưa càng làm nổi bật bờ môi tái nhợt của Phương Nhã. Không biết mất bao nhiêu lâu, mọi sức lực dường như được trút gần hết, cô sà vào lồng ngực anh khóc nức nở.
Mỗi giây mỗi phút trôi qua, anh chợt nhận ra con tim mình đang đau nhói qua từng tiếng nấc nghẹn của cô, như một loài cây bị nhổ tận gốc rễ, mất đi sự sống của chính mình. Nếu như không phải có một người tốt bụng nào đó tận tâm tận lực cứu sống cái cây đó, thì chắc chắn nó sẽ không bao giờ được tồn tại trên đời. Cũng như anh, lẽ sống của anh chính là nụ cười hạnh phúc của Phương Nhã!
Mùi hương thoang thoảng từ người cô phả ra dịu nhẹ, khiến cõi lòng anh tê tái, chìm đắm trong men tình. Anh ôm cô thật chặt, hôn ghì lên mái tóc thơm mượt kia thật lâu mà không biết phải nói gì, chỉ có thể dùng hành động để an ủi, sưởi ấm cho con tim đã nhiều vết rạn nứt kia lưu lại nhiều vết sẹo khó phai mờ.
Một lúc sau khi cảm giác được rằng người con gái đang nép trong lòng mình trở nên mềm nhũn, tiếng khóc cũng dứt hẳn, anh mới nhận ra cô đã ngất lịm đi tự lúc nào, trên khóe mi khi đó vẫn còn đọng lại những giọt lệ chưa kịp khô.
Ngoài trời vẫn còn mưa, tầm nhìn của kính xe trước mặt như phủ sương mù, không còn nhìn thấy được ngôi nhà xa hoa tráng lệ kia nữa. Anh nắm chặt tay đến mức các khớp tay trắng bệch, từ từ buông ra rồi đặt cô nằm ngay ngắn trên ghế đệm, sau đó tỉ mỉ cởi áo khoác của mình đắp lên người cô, bất chợt nhận ra Phương Nhã của anh dù mang một khuôn mặt của Jessica, thì cô vẫn mang đôi mắt đen thẫm trong sáng nhất, tinh khiết nhất, cho dù đã mang trong lòng những vết sẹo đau đớn nhất!
Anh vẫn biết, cô sẽ rất sốc khi biết rằng ngôi nhà mà mình sống bao nhiêu năm qua, nay đã hoàn toàn thuộc về người khác. Đứng trước cảnh tượng mất cha, mẹ vào tù, ngay cả ngôi nhà duy nhất cũng mất đi, cô nhất định sẽ không chịu nổi. Nếu có thể, anh sẽ không để Phương Nhã biết. Nhưng đây là nhà của cô, nên cô có quyền được hiểu rõ tình hình trong ngôi nhà của mình.
Môi trắng nhợt, anh khẽ rùng mình, chợt cảm giác kỳ lạ xâm chiếm đến lạnh buốt, khiến anh ân hận vì đã để cho cô biết chuyện này!
Khẽ nhấc đầu cô tựa lên vai mình, con tim buốt giá nay như được sưởi ấm, tận hưởng nhiệt độ cơ thể nóng hừng hực của cô, lặng lẽ nhắm mắt trong yên bình, mặc cho cơn mưa như rạch một đường dài trên bầu trời đen nghịt.
Mấy tiếng sau, anh mới chầm chậm lăn bánh đưa cô trở về khách sạn.
Và cả đêm đó, anh không về nhà, chỉ ngủ tại trên xe của mình, mắt hướng nhìn về phía cửa sổ trên cao đã tắt đèn, lặng lẽ hứng chịu cơn rét sau đợt mưa tầm tã của tiết trời đêm lạnh.
------- Rạng sáng, anh trở về nhà với thể lực sa sút nghiêm trọng, hơi thở nóng hừng hực như lửa, đôi mắt đỏ au như bị sốt cao, vừa đặt chân vào cánh cửa phòng khách đã ngã nhào người xuống đất, khiến cả nhà Cẩm Tú một phen hoảng hồn.
Cẩm Tú tái mặt chạy đến đỡ lấy anh, Triệu Ánh cũng nhanh chóng chạy đến, vừa đỡ anh lên lầu vừa thốt lên đầy hoang mang:
" Sao nóng thế này, đi đâu cả đêm không về, bây giờ lại ...."
" Chị Liên, mau gọi cho bác sĩ Phương đến đây cho tôi, ngay lập tức!"
Cẩm Tú cắt ngang lời mẹ mình, không quay mặt mà vọng xuống lầu gắt lớn. Khuôn ngực cô phập phồng kích động, không để ý đến sắc mặt của mẹ mình, cô thô bạo đẩy anh lên giường, bắt đầu cởi từng chiếc cút áo một.
Triệu Ánh thấy vậy liền đỏ mặt xoay đầu nhìn chỗ khác, đến khi định lẳng lặng bước ra cửa thì lại nghe tiếng của Cẩm Tú, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ đầy kích động:
" Mẹ đóng cửa sổ dùm con!"
Âm thanh không thể kiềm chế liền trở nên cao vút khiến Triệu Ánh cũng phải giật mình, bà nhăn mặt nhìn đứa con gái của mình, vì tình mà trở nên không biết phép tắc lớn nhỏ, càng lúc càng không coi bà mẹ này ra gì, tùy tiện sai bảo như thế này sao?
Thừ người một lúc lâu, bà hậm hực đi ra khỏi phòng, mặc cho đứa con gái mê muội này muốn làm gì thì làm, quyết định không đếm xỉa đến nữa!
Tiếng rầm cửa đập vào tường thật mạnh làm Cẩm Tú sực tỉnh, cô ngẩn người ngoái đầu lại thì phát hiện căn phòng giờ chỉ còn lại mình mình và Quốc Thịnh, bất giác không nén khỏi thở dài.
Treo chiếc áo ẩm ướt của Quốc Thịnh lên cây móc ở đầu giường, cô thẫn thờ nhìn anh một lúc lâu, nộ khí của ban nãy vẫn không hề giảm sút. Rõ ràng từ đêm qua đến giờ anh cứ luôn tắt điện thoại, lại còn cả đêm không về nhà, cuối cùng sáng sớm lại trở về với bộ dạng cả người nóng như lửa thế này...
Hơn thế nữa, chiếc áo khoác màu nâu sậm mà anh mặc ngày hôm qua, nay đã không cánh mà bay.
Đôi mắt Cẩm Tú lại xét nét từng chi tiết nhỏ nhặt trên người anh, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn. Cho đến khi tiếng cửa bên ngoài vọng vào giọng nói của bác sĩ Phương, cô mới giật mình sực tỉnh.
Bác sĩ Phương là một bác sĩ có tiếng trong nghành nghề, là bác sĩ tư của riêng Quốc Thịnh hơn một năm nay. Khi bà khám xong bệnh tình của anh xong liền báo cáo lại với cô như mọi lần, nói rằng nguyên do anh trở nên sốt cao như vậy là vì phổi anh vốn đã yếu, tối hôm qua lại để bản thân bị dính mưa, còn ở trong tình trạng cảm lạnh suốt cả đêm nên mới trở thành bệnh.
Bà vẫn huyên thuyên, thật thà nói ra tình trạng căn bệnh của anh, ngụ ý nhắc nhở rằng bệnh viêm phổi của anh đã bắt đầu chuyển biến nặng, cần phải thường xuyên theo dõi tình hình và uống thuốc đều đặn.