Chiếc xe lướt đi trên con đường tấp nập của phố Sài Gòn. Hai năm đã qua, mọi thứ tựa như không hề thay đổi, cảnh vật xung quanh vẫn y nguyên như mới hôm nào. Nhưng những con người yêu đến sống chết của khi xưa đã không còn nữa. Họ bây giờ, chỉ như là kẻ thù, là nỗi đau của nhau mà thôi.
Bên tai phát lên tiếng âm thanh rè rè của đài phát thanh FM trên xe, tim Phương Nhã đau thắt lại, lòng quặn lên nỗi đau đớn khi gặp gỡ Cẩm Tú và đứa bé kháu khỉnh đó. Con của họ đã lớn như vậy rồi, anh cũng đã có một gia đình hạnh phúc như thế. Cớ sao còn tìm gặp cô làm gì, trao cho cô nụ hôn, để cô nhìn thấy đôi mắt đầy đau thương tột cùng đó, để cô cảm nhận được một phần nào đó con tim đang run lên vì xúc động. Anh không rời xa Cẩm Tú, cũng không chấp nhận buông tay cô. Lẽ nào muốn một chân đạp hai thuyền? Lẽ nào, anh chính là người tham lam bất chấp đến như thế hay sao?
Cô cắn môi đến bật máu, nước mắt ứa ra liên hồi không thể ngăn lại. Hai năm rồi, cho dù qua ngần ấy thời gian, vết thương trong cô vẫn không ngừng nguôi ngoai, càng lúc càng lún sâu hơn, khiến nỗi đau thêm phần lớn hơn, dày đặc hơn, không cách nào chắp vá lại được nữa.
Chiếc xe vừa dừng lại, cô nhanh chóng trả tiền rồi lao như con thiêu thân vào bên trong. Mẹ! Cô phải gặp mẹ của mình!
Phương Nhã bước đi mỗi lúc một nhanh, nhưng đến khi bước vào cửa phòng thăm tù nhân thì chợt đứng lại. Tim bất giác đập mạnh, chỉ cần bước vào một bước nữa thôi, cô sẽ có thể gặp lại mẹ? Người mẹ ruột xưa kia đã từng trốn nợ đi biệt, bỏ cô ở lại một mình không nơi nương tựa. Một người như thế, cứ ngỡ như sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô lần nữa. Nhưng nào ngờ, họ bị bắt ... bản thân cô phải trơ mắt ra nhìn chính người thân của mình bước chân vào cảnh tù tội, mãi không thấy được ánh sáng. Cô đành lòng bỏ mặc họ sao?
Họ bỏ cô mà đi mấy tháng trời ròng rã, cô đi biệt khỏi nước Việt Nam hai năm trời dài dẳng. Cuối cùng cũng phải có một ngày trở về. Thăm họ, cha mẹ ruột của cô!
Cô đứng đó, đôi mắt tràn đầy nỗi thống khổ, tâm trí trở nên vô cùng rối loạn. Hết nỗi đau này đến nỗi đau khác, thay phiên cào xé tim cô, bóp nghẹn cả hơi thở, khiến cô hoảng loạng không biết làm gì, cứ đứng ngây ra đó, đôi mắt đen thẫm sâu hút nhìn chằm chằm vào bức tường kiên cố đối diện mình, lòng cồn cào một thứ tình cảm mềm yếu của năm xưa.
Thời gian chầm chậm trôi qua, cô cứ đứng yên ở đó, những người thăm tù cũng lần lượt bỏ về, nơi phòng chờ cũng trở nên thưa thớt. Cuối cùng đến một lúc sau, một người mang đồng phục lính canh, bước đến bên cô hỏi chuyện:
" Có phải đến thăm phạm nhân không? Cô muốn gặp ai?"
Một luồng cay xè xộc lên mũi, cô hít thật sâu đủ năm lần, sau đó đưa mắt nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, giọng khẽ khàng như gió:
" Tôi muốn gặp Cao Mỹ Lệ!" BƯỚC NGOẶT TT
Chap mứi chap mứi nha mng :monkey26::monkey26::monkey26: sau 2 trang cmt ta sẽ post chap ms nữa :MatCuoi (51)::MatCuoi (51)::MatCuoi (51):
Bên phía ngoài, Quốc Thịnh sắc mặt trắng bệch, đau đớn nhìn bóng dáng Phương Nhã mất hút khỏi cánh cửa. Anh đã đuổi theo kịp cô đến đây, thế nhưng lại không dám bước vào. Khoảng cách hai năm, giữa hai năm đó đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Cô mất đi trí nhớ, nhất thời đem lòng yêu một anh chàng Việt Kiều Mỹ, anh cũng không trách, vì anh biết cô sẽ chỉ say nắng nhất thời. Cho đến khi giải tỏa được hết hiểu lầm, cô có thể mở lòng mà đến với anh lần nữa. Anh biết Quốc Thịnh của khi xưa vô dụng đến mức nào, đã không thể chính tay bảo vệ người con gái anh yêu, ở bên cạnh cô lúc cô đơn nhất. Để rồi hai năm trôi qua, khoảng cách giữa hai người lại càng xa vời vợi, cảm giác như sắp phải buông tay người mình yêu. Anh quả thật không thể chịu nổi.
Đôi mắt anh vằn lên những tia đỏ, nhìn lăm lăm vào chiếc bóng của bản thân đổ dài ra mặt đất, tự động viên bản thân rằng cô đã ở đây, gần bên anh, chỉ cần đợi một khoảng thời gian nữa thôi. Khi cô có thể bình tĩnh nghe anh giải thích mọi việc, và anh sẽ dứt khoát trút bỏ đi những vấn vương tơ lòng của Cẩm Tú... thì mọi chuyện sẽ trở lại như vị tri cũ, anh và cô sẽ lại ở bên nhau.
Hai năm trước, anh không có trong tay sự nghiệp tiền đồ. Còn bây giờ, anh tự tin bản thân mình có thể bảo vệ lấy người con gái anh yêu thương nhất, để cô yên tâm được anh che chở, mãi mãi không bao giờ để cô khóc, tổn thương vì bất cứ điều gì nữa!
Mắt lại vô thức nhìn vào bên trong trại giam, anh thầm thở dài, chân mày cũng vì thế mà cau lại. Giờ cô đã rất đau lòng vì gia đình rồi, nhất định sẽ không đủ sáng suốt mà nghe anh nói. Thôi thì trước hết, khoan hãy đá động đến chuyện của hai người, kẻo cô lại đau lòng thêm nữa ...
Trong khi đó, tại phòng thăm phạm nhân ...
Nhìn người đàn bà vừa xa vừa gần ở trước mặt mình, dùng ánh mắt lạ lẫm khó hiểu nhìn Phương Nhã, lòng cô như thắt lại. Cô siết chặt điện thoại kề sát lên tai, giọng nghẹn ngào không thốt nổi một tiếng, nước mắt lại lã chã rơi.
" Cô là ai? Tôi quen biết cô sao?"
Mỹ Lệ nhìn cô với ánh mắt do dự, thắc mắc không ngừng vì hôm nay lại có một cô gái xinh đẹp đến thăm bà, hơn thế nữa còn khóc một cách ngon lành trước mặt, đôi mắt to kia như biến thành một lỗ đen sâu thẳm, càng lúc càng chìm trong bóng tối, tưởng chừng như không thể nào tìm thấy được ánh sáng...
Phía ngoài cửa, tiếng bước chân đi lại của ai đó, như gõ nhịp vào tim cô đau nhói. Bà không nhận ra cô, cũng phải! Khuôn mặt kiều diễm này đâu còn là của Phương Nhã năm xưa. Cơn uất hận vì đã bị bỏ rơi, nỗi đau cô đơn và lạc lõng trong thời gian đó dường như sống dậy, biến thành ngọn lửa thiêu đốt tim cô... nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy và tình cảnh trước mắt, tim cô lại mềm nhũn, tuyến nước mắt cũng vì thế chảy ra không ngừng.
" Cô gái, cô làm sao thế?"
Phương Nhã chớp mắt, giọng nói của người đàn bà trước mặt vừa thể hiện sự lo lắng, lại vừa tò mò khó hiểu. Đôi mắt cô rưng rưng, giọng trở nên nghẹn ngào:
" Xin lỗi bác, trông bác thật giống người mẹ quá cố của con, vì xúc động quá nên mới ..." - Đưa tay quẹt nước mắt, cô hít thật sâu rồi nói tiếp - " Con là Jessica, là bạn của Phương Nhã con gái bác!"
" Sao? Con ... con là ... bạn của con bác?" - Đồng tử Mỹ Lệ như giãn ra, bóng tối u uất trong đôi mắt đã được tia sáng hy vọng nhỏ nhoi len lỏi, bà lập tức hỏi lại, vẻ mặt không tránh khỏi vui mừng, nhưng chỉ vài giây sau liền trở nên hoang mang - " Nhưng nó đâu, con gái bác ... Phương Nhã đâu?"
" Bác gái, cô ấy hiện giờ không được khỏe, không thể đến thăm bác được. Con thay mặt cô ấy đến thăm bác!" - Cô mỉm cười, cố đè nén nỗi đau vào trong lòng, nói thật nhanh như sợ rằng giọng nói nghẹn ngào của mình khiến bà nghi ngờ.
" Cái gì? Phương Nhã làm sao? Con bé thế nào rồi? Có sao không?"
Bà hốt hoảng xém chút nữa là nhảy dựng lên, vẻ mặt căng thẳng tột độ, dường như đã chịu sự đả kích dữ lắm.
" Không, Phương Nhã không sao. Bác gái hãy yên tâm!" - Cô lắc đầu cười đau khổ, người mẹ khi xưa bỏ mặc cô trốn nơ cũng chưa từng thể hiển tình mẫu tử như thế này, chỉ qua hai năm mà bà đã thay đổi như thế, cảm giác này khiến cổ họng cô nghèn nghẹn, cay đắng xen lẫn hạnh phúc khiến cô nghi ngờ rằng liệu có phải đang mơ.
" Không! Nếu nó không sao, tại sao không đến thăm bác. Hai năm rồi, con bé vẫn không tha thứ cho bác hay sao?"
Giọt nước mắt đau đớn rơi trên má Mỹ Lệ, bà vừa cười lại vừa khóc, vẻ mặt hối hận chìm đắm trong bà hai năm trời, có lẽ đã quá muộn. Ngay cả đứa con gái duy nhất cũng không muốn nhìn mặt bà!
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt, bà nắm chặt điện thoại, hỏi cô bằng giọng vô cùng kích động:
" Jes .. Jessica, con có thể nói cho bác biết, con bé hiện giờ đang ở đâu không? Hai năm qua nó sống thế nào? Bác nhớ nó lắm, Quốc Thịnh cũng rất nhớ nó. Có phải ... có phải là Quốc Thịnh tìm được con bé đúng không? Có phải không?"
Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu, đôi môi run rẩy ngăn bản thân không được khóc. Phải đóng nốt vở kịch còn lại, mẹ cô đã khổ lắm rồi. Đừng để bà phải lo lắng thêm nữa!!!
" Cô ấy vẫn tốt, sống rất tốt, mọi thứ đều rất ổn..." Nói đến đây, cổ họng cô như nghẹn lại. Thật sự cô không biết phải nói như thế nào tiếp theo nữa, trước khi đến đây cô chỉ mong có thể được gặp mặt bà, trút hết những gánh nặng trong lòng, nói hết những điều muốn nói sau hai năm xa cách. Nhưng không ngờ khi nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy thiếu sức sống của mẹ mình, cô lại không đành lòng khiến mẹ phải đau buồn hơn nữa. Có lẽ, tái sinh bằng một khuôn mặt khác trước mặt bà cũng là điều tốt. Ít ra cô sẽ không đến mức mà không nhìn mặt bà, không bộc bạch hết những nỗi đau của mình. Khoảng thời gian dài đằng đẵng càng khiến cho quan hệ giữa hai mẹ con cô xa cách hơn. Nỗi đau vẫn còn âm ỉ trong tim, nếu như không nhờ có khuôn mặt mới này thì thật không biết phải đối mặt với bà như thế nào nữa!
" Là nó không muốn gặp bác, đúng không? Nó giận hai bác, vì đã bỏ nó mà đi! Là hai bác có lỗi, hai bác không đáng làm cha mẹ của nó!"
Phương Nhã đang trong cảm xúc bị đè nén như lấy lại tinh thần, sau đó mới giật mình nhìn thấy đôi mắt đầy thống khổ của bà, bất giác lòng cay đắng. Khi xưa bị bỏ rơi, cô đã từng mơ không biết bao nhiêu lần, thấy rằng cha mẹ cô trở về và xin cô tha thứ... hoàn cảnh đó cũng y hệt như lúc này. Ngỡ rằng bản thân sẽ thấy vô cùng hả dạ, hận không thấu hai người thân nhất của mình. Nhưng khi mọi thứ trở thành sự thật, cô lại không thấy vui vẻ, ngược lại còn rất đau, đến mức không thở nổi!
Có lẽ, khi một người luôn chìm trong cảm giác thỏa mãn ngần ấy thời gian, nay nhận thức được cảm giác hả lòng hả dạ đó đã quá đỗi quen thuộc rồi. Đến mức khi sự tưởng tượng của mình trở thành sự thật, cũng không còn cảm giác gì nữa!
Huống hồ gì, bà đã ở trong trại giam hai năm, cực khổ ngần ấy năm. Có lẽ, mọi phẫn uất trong lòng cô đã dần tiêu tan mất rồi!
" Bác gái, Phương Nhã rất thương bác. Chỉ có điều hai năm qua, cô ấy vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật, chưa thể bình tĩnh lại để sáng suốt nhìn ra mọi việc. Nhưng cũng đã bao nhiêu năm rồi, giờ cô ấy đã thông suốt, cũng không còn hận hai bác nữa. Cô ấy rất muốn gặp bác, nhưng có một số chuyện vướng bận nên không đi được, đành nhờ con đến thăm bác!"
" Thật không?" - Bà rơi lệ, giọt nước mắt nóng hổi vương trên mi, mà nụ cười vui sướng càng ẩn hiện trong đôi mắt buồn đó, bối rối gật đầu - " Thế thì may quá. Nó không giận bác, vậy là mừng lắm rồi! Chỉ mong có thể gặp lại nó, bác rất mong gặp lại nó!"
Cô cười đau khổ, quả thật cô không còn giận mẹ cô nữa, nhưng vẫn không biết phải đối mặt với bà thế nào. Thì làm sao có thể gặp mặt bà, nói rằng Jessica chính là Phương Nhã, là đứa con gái đáng thương của bà được đây!?
" Phải rồi, con quen biết con bé từ khi nào? Rất cám ơn con, cám ơn con đã đến đây an ủi bác. Con đúng là người bạn tốt!" - Bà vén tay áo chùi nước mắt, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi - " Phải rồi, Quốc Thịnh có tìm được con bé không? Bấy lâu nay con bé sống ở đâu, Quốc Thịnh ngày nào cũng không ngừng tìm con bé, nhưng không tài nào tìm thấy được?"
Cô mở to mắt, tim bất giác ngưng một nhịp. Anh tìm cô suốt hai năm trời thật sao? Tại sao phải như thế? Không phải anh đã có Cẩm Tú, lại còn có đứa con, sao còn tìm cô làm gì? Hay là vì thương hại cô, áy náy, cắn rứt lương tâm nên m