bay thôi, cứ coi như là nể tình bạn bè cũng không được sao?"
" Không!"
Cô đáp mà lòng nhói đau. Không phải cô không tin, mà là không thể chấp nhận. Ngày đó khi cô đau đớn nhất, không nơi nương tựa, anh đã ở đâu? Khi cô cần nhất một lần gặp mặt, anh đã đi biệt với Cẩm Tú mà không thèm nhìn mặt cô chỉ một lần. Chỉ vì lối suy nghĩ nhu nhược của bản thân mà rời xa cô, sẵn sàng dùng bản thân mình để làm vật đánh đổi. Anh luôn miệng nói làm điều này là vì cô, tất cả chỉ là hiểu lầm ... nhưng thật ra toàn bộ đều là lối suy nghĩ ích kỷ của anh. Đã bao giờ anh nghĩ đến cảm nhận của cô hay không? Chẳng lẽ mọi đau khổ mà một mình cô gánh chịu hai năm qua có thể vì một lời nói hiểu lầm của anh mà biến mất ngay tức khắc được sao!?
Anh từng nói yêu cô, không phản bội cô ... nhưng điều căn bản nhất, anh vẫn không hề tin cô.
Cô không ngờ trong quãng thời gian hai năm qua, anh vẫn giữ nguyên lối suy nghĩ chính cô đã hại mất đời con gái của Cẩm Tú!
Anh luôn miệng oán trách cô, cho rằng cô chính vì hận thù mà thay đổi, ngay cả lương tâm con người cũng mất đi ... sẵn sàng vì thù hận mà bất chấp hai chữ trinh tiết của một đời người.
Đúng vậy, cô chính là vì hận thù mà như thế, đến mức dùng cả cái quý giá nhất đời mình làm vật đổi chác!
Chỉ có điều, anh không hề hay biết chuyện đó!
Mối quan hệ giữa cô và anh năm xưa, vốn đã được quyết định sẵn cho cả hiện tại và tương lai sau này. Để có thể quay trở lại được như thời còn học trung học, chỉ có thể là mơ hão!
Ngày xưa, cô vì một người mà làm cho bản thân bị tổn thương, ngày hôm nay ... lại chính vì cô mà làm cho một người không liên quan bị tổn thương - Kevin!
Mọi chuyện đã đến nước này, sẽ không bao giờ quay trở lại được. Sự thật vốn dĩ luôn là sự thật! Kevin nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho cô ...
" Tạm biệt, Kevin!"
--------
Rầm!
Ngoài hành lang bệnh viện, những người đi đứng xung quanh như đều sững lại, giật mình hoảng hốt với tiếng đập vỡ đồ đạc phát ra từ phòng 503.
" Ba nói đi, rốt cuộc ba đã làm gì cô ấy? Jessica ở đâu???"
Dưới bầu không khí nghẹt thở bủa vây, đôi mắt Kevin hoang dại rực lửa, ánh nhìn như muốn thiêu đốt người đàn ông đối diện, giọng anh mỗi lúc khàn đặc hơn, sắc mặt trở nên tím bầm vì giận dữ. Tuy nhiên chủ tịch Nguyễn khí chất vẫn vững vàng như tượng, không biểu hiện một tí biểu cảm nào, đôi chân mày ông nheo lại, như trút hết toàn bộ sự phẫn nộ của ông lên đôi mắt ấy, sắc nhọn như dao:
" Xem ra, nó đã biết điều rút lui. Không cứng đầu như tao tưởng!"
Phía bên kia gần cửa ra vào, Thảo Nhi đứng co ro một góc, khóc thút thít đầy sợ hãi, không ngừng lên tiếng xin lỗi. Thế nhưng trong mắt anh lúc này không còn tâm trí để mắng nhiếc lấy ai nữa.
" Xin lỗi, giám đốc! Em không nghĩ là chị Jessica bỏ đi. Hồi sáng rõ ràng em thấy chị khóc, đôi mắt buồn bã đó đáng lý ra em phải nhận biết sớm thì sẽ không có chuyên này xảy ra. Huhu!"
Anh phẫn nộ nheo mắt hướng về phía Thảo Nhi một hồi lâu, sau đó nghiến răng trợn mắt nhìn ba mình, giọng khàn đặc như đêm tối:
" Ba nói đi, ba muốn con làm gì mới trả cô ấy lại cho con???"
" Giám đốc, bên biệt thự báo rằng cô Jessica đã lấy đi tất cả hộ chiếu về Việt Nam rồi ạ!"
Một tên bảo vệ của Kevin sau khi nghe xong cuộc điện thoại thì liền gấp gáp chạy vào phòng bệnh báo lại với anh tình hình tại căn biệt thự. Như đánh trúng điểm huyệt, sắc mặt anh từ tím bầm chuyển sang trắng nhợt, cảm nhận lỗ tai hai bên ù đi, đầu óc quay cuồng:
" Cái gì?"
Anh nổi giận thật sự, đôi mắt đỏ ngầu đầy rực lửa nhìn thẳng vào tên vừa phát ra tiếng nói, quay sang trừng mắt với người cha mình, kích động hỏi:
" Ba đã làm gì?"
" Đó là ý nguyện của nó. Tao không hề hay biết!"
" Ba ..." Không thể kìm nén được cơn phẫn nộ đang bùng phát, anh đấm thật mạnh vào bức tường đằng trước, những khớp tay trở nên tím bầm vì đau đến mức vỡ tung. Chưa bao giờ anh nhìn thấy ba của mình như vậy. Người ba mà anh vẫn hằng tôn kính, quý trọng đâu mất rồi. Vì cái gọi là tự tôn cao quý mà sẵn sàng đánh đổi cả hạnh phúc của con trai mình. Như thế mới gọi là đúng đắn hay sao???
Anh lùi một bước, đôi mắt lạnh lùng lướt qua người ông, khoác vội cái áo khoác và lao thẳng ra ngoài, giọng khàn đặc như người lên cơn sốt vang lên, thanh âm đanh thép đến đáng sợ:
" Mau đưa tôi đến sân bay!"
Dưới ánh nhìn sửng sốt lẫn tò mò của những người xung quanh, Kevin lao ra ngoài với tốc độ nhanh nhất có thể, tim anh nhói lên từng hồi, suy nghĩ vô số điều khiến anh sợ hãi và hoang mang. Tại sao cô lại bỏ anh không từ mà biệt, lại còn tự ý lấy hộ chiếu rời khỏi Hàn Quốc. Có phải cô muốn anh tức điên lên hay không?
Bất chợt, đôi chân anh vô thức đứng lại phòng bệnh của Quốc Thịnh. Không nói không rằng, anh mở cửa xông thẳng vào bên trong, bất chấp những đôi mắt đầy ngạc nhiên của những tên người làm phía sau lưng.
Anh khựng lại, đồng tử màu nâu sẫm như phình trướng mỗi lúc một to hơn, một cảm giác sợ hãi kỳ lạ khiến anh không cách nào khống chế được. Chiếc giường bệnh mà Quốc Thịnh đáng lý ra nằm đó, nay lại được cô y tá sắp xếp gọn gàng, hệt như cảnh báo rằng bệnh nhân nằm ở đây đã đi rồi.
Đôi mắt anh như phủ sương mù, mơ hồ nghe thấy cô y tá trước mặt cất tiếng bằng giọng Hàn Quốc, và tên bảo vệ đứng cạnh anh liền trao đổi lại cô ta hai ba câu, sau đó lập tức kề sát tai anh nói nhỏ:
" Giám đốc, người nằm phòng này đã đi khỏi từ sáng sớm rồi!"
Quả nhiên sự thật không làm anh thất vọng!
Linh tính mách bảo anh rằng, có điều gì đó bất thường đang xảy ra. Jessica của anh đi khỏi cũng lúc trời hừng sáng, người con trai Việt này cũng rời khỏi lúc sáng sớm. Cảm giác bất an này xâm chiếm càng lúc càng mạnh, khiến tim anh như sắp nổ tung vì lo lắng, cả người lạnh toát dần. Anh xoay người chạy đi thật nhanh, chỉ muốn nhìn thấy được cô lúc này...
Trên đường về phía sân bay, anh liên tục gọi điện vào máy cô cả trăm cuộc nhưng không lần nào được toại nguyện, suốt buổi chỉ nghe thấy tiếng tút tút dài vang lên phía đầu dây bên kia. Chưa bao giờ anh thấy sợ hãi như vậy, nỗi bất an mơ hồ cuồn cuộn trong người anh, khiến anh nghẹt thở.
Anh vừa giận, vừa đau, lại vừa lo lắng. Jessica mà anh quen biết vốn dĩ không bao giờ hành động tùy tiện như thế. Những cử chỉ tình cảm thông qua thái độ của cô, anh chắc chắn rằng cô cũng yêu anh thật lòng. Nếu như không phải có điều gì trở ngại tác động, thì cô làm sao có thể tự ý rời khỏi anh. Hơn thế nữa mà không từ mà biệt!!!
" Jessica, tôi đã nói em không được tự ý rời khỏi tầm mắt tôi cơ mà!!!"
Anh siết chặt điện thoại trên tay đến mức cả bàn tay nổi hằn những dấu gân xanh gân guốc đầy rẫy, làn da trắng bệch trên gương mặt càng lúc càng rõ ràng hơn. Cảm giác hệt như cơn ác mộng! Lần đầu tiên trong đời anh cảm nhận được nỗi sợ hãi cào xé tim gan ... sợ mất cô, sợ Jessica của anh sẽ xảy ra bất trắc gì!!!
Ngồi ở hàng ghế phía sau lưng, nhìn dòng người lần lượt vút qua khiến lòng anh như lửa đốt. Vốn dĩ không có khả năng để tự lái xe một mình, bèn bắt ép tài xế của ba anh chở ra sân bay, bên cạnh còn có một người bảo vệ đi cùng. Quả thật, tâm trí anh lúc này đã không thể giữ nổi được bình tĩnh, lý trí dường như đã bị một đám mây mù mờ nuốt mất sạch sẽ!
Chiếc xe hơi màu đen lao vút thật nhanh trên đường, trong phút chốc đã dừng hẳn tại sân bay quốc tế Incheon...
Kevin toàn thân như ngồi trên đống lửa, lập tức mở cửa xe và lao thẳng vào bên trong. Tên bảo vệ trung thành đi phía sau cũng nhanh chóng đuổi theo bóng dáng của vị giám đốc trẻ sốt ruột đến phát điên trước mặt, không tránh khỏi kinh ngạc.
Bao nhiêu năm làm việc dưới trướng cho Kevin Nguyễn, anh vốn không thể tưởng tượng được một người đàn ông cả người toát lên khí chất mạnh mẽ luôn có sức hút với mọi cô gái, nay lại vì một cô gái tầm thường khác mà có vẻ mặt kinh hãi tột cùng như sợ đánh mất thứ gì đó quý báu!
Bầu trời thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ, sắc mặt Kevin liên tục biến đổi, hít một hơi thật sâu, anh rảo bước thật nhanh tiến bên quầy ngân hàng đặt vé máy bay trực tuyến.
Đôi chân anh khựng lại, mắt chăm chăm nhìn vào bảng hệ thống trên cao, chiếc máy bay VN 947 đáp từ Seoul sang TP.HCM đã cất cánh từ một tiếng đồng hồ trước đây...
Tim như thắt lại, môi trắng nhợt run rẩy nhìn xung quanh. Anh bắt đầu hoảng loạng, mắt nhìn tứ phía như tìm kiếm bóng hình quen thuộc, kích động gào lên giữa biển người qua lại, giọng như vỡ ra:
" JESSICA!!!!!" Từng giây từng phút trôi qua nặng nề, như rạch một lưỡi dao sắc nhọn vào tim anh, một trận đau âm ỉ bùng phát trong lồng ngực, biến nỗi tuyệt vọng anh càng lên tới đỉnh điểm. Lướt qua từng người, từng người một ... anh mong rằng có thể nhìn thấy được cô. Thấy cô đang ở trước mặt anh và cười thật tươi rằng: " Em chỉ là đang đùa với anh thôi!"
" Jessica!!! Em mau xuất hiện cho tôi, đừng đùa nữa!!!"
Anh vẫn gào lên trong nỗi tuyệt vọng, loan lổ vết ố hằn trong tim. Đôi mắt anh đỏ rực như máu, căng mắt nhìn cho thật kỹ những con người trước mặt mình, chỉ sợ rằng nếu như vô tình bỏ sót một con người nào, vô tình không nhìn thấy cô thì có lẽ anh sẽ thật sự mất đi hạnh phúc của mình, mất đi người con gái anh yêu!
Đến khi trước mắt chỉ còn là một màu trắng tang thương chết chóc, tưởng rằng mọi thứ đã chìm trong tuyệt vọng, anh vô tình quẹt tay, chạm vào chiếc túi của áo khoác lồi lên một vật đang cộm lên. Theo vô thức, anh đờ đẫn lôi ra, thấy trước mặt là một lá thư được xếp gấp ngay ngắn, hệt như chủ nhân của nó hoàn toàn không có khái niệm nóng vội, từ tốn viết ra tờ giấy này và ... từ tốn xếp lại gọn gàng.
Đồng tử anh giãn ra, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ uyển chuyển đang múa lượn trên trang giấy, dòng chữ quen thuộc của cô.
" Kevin! Đừng trách em không từ mà biệt, cũng đừng đau buồn vì một người không đáng như em!
Cám ơn anh đã tặng cho em hai năm hạnh phúc nhất của đời người, an nhàn tự tại sống một cuộc sống không lo âu, suy nghĩ. Khuôn mặt, danh phận và cuộc sống của Jessica đều một tay Kevin ban tặng. Em thật sự rất cám ơn anh vì những điều này!
Cũng chính vì thế, em đã lầm tưởng tình nghĩa dành cho ân nhân của mình thành tình yêu!
Xin lỗi, anh cũng hiểu rồi đó. Em thật sự không hề yêu anh!
Em vốn dĩ sẽ không nhận ra điều này cho đến khi em gặp lại người yêu của mình, ngày hôm qua!
Kevin! Chúng ta nên kết thúc thôi, em và anh vốn dĩ không thể nào tồn tại hai chữ tình yêu. Vì sau khi anh đọc được lá thư này, em đã đáp máy bay sang Việt Nam rồi. Cùng với anh ấy, sống một cuộc sống hạnh phúc!
Em không dám đối mặt với anh, càng không dám thú thật với anh rằng em vẫn còn yêu anh ấy, và em đã nhớ lại tất cả.
Chúng em còn rất yêu nhau, em sẽ trở lại với một thân phận thuộc về chính mình, trở lại với cuộc sống trước đây, và sống bên anh ấy.
Còn anh, cũng hãy tìm hạnh phúc riêng cho mình, đừng tìm em, cũng đừng nhớ đến một người như em nữa.