Đáy mắt anh chợt hiện lên nỗi hụt hẫng không thể tả, bi thương, xót xa. Anh đang mong điều gì chứ? Cô gái đó đâu phải là Phương Nhã của anh. Cô ấy đích thị là người yêu của Kevin. Chẳng trách anh nhìn thấy quen như thế. Thì ra là anh đã nhìn thấy ảnh của cô ấy qua điện thoại của Kevin, hôm vị giám đốc trẻ tuổi ấy say rượu, và anh đã bắt máy nói vài câu với cô gái đó. Anh nuốt nước bọt vào trong cổ họng đắng nghét, cố cất giọng bình thường nhất có thể:
" Giám đốc bị tai nạn gì? Có nghiêm trọng không?"
" Cuộc phẫu thuật đã trôi qua cách đây mấy tiếng rồi, xem ra chỉ cần tịnh dưỡng vài tuần là sẽ khỏi! Nhưng mà, sao anh hỏi nhiều thế? Anh là gì của anh ấy à?"
" Tôi chỉ là một vị khách trú trong khách sạn của anh ấy thôi!"
Lúc nói câu này ra, cô y tá trẻ kia nhìn thấy được nụ cười chua chát trên gương mặt Quốc Thịnh. Không hiểu sao, người đàn ông điển trai lịch lãm thế kia, trong đôi mắt lại phảng phất một nỗi buồn khôn xiết, bi ai, đau khổ, khiến cho những người nhìn sâu vào mắt anh cũng phải nhói lòng.
Đứng dưới bầu trời đêm tối của mảnh đất Seoul, lòng Quốc Thịnh cảm thấy cô đơn cùng cực, cảnh vật xung quanh đều lạ lẫm, khiến cho một người mang tâm sự đầy mình như anh không khỏi se thắt cõi lòng. Anh nhắm nghiền mắt, cảm nhận từng mạch máu trong người tuôn trào, cảm nhận sự hụt hẫng tột cùng của mình khi nhận ra bản thân mình đã quá lo xa, quá nghĩ nhiều về một cô gái chỉ mới gặp một lần duy nhất.
Có lẽ, hai năm qua, anh quả thật đã quên mất giọng của cô rồi!
Giọng nói của người anh yêu, tuyệt đối sẽ không phải là cô gái đó.
Cơn gió se lạnh khẽ vút qua người, khiến hô hấp trong phổi anh chợt thắt lại, lồng ngực đau đớn, anh đưa tay che cơn ho sắp sửa tái phát:
" Khụ ... khụ!"
Lại là cơn ho đáng ghét! Dù rằng căn bệnh không đến mức nghiêm trọng, chỉ cần duy trì sự điều đặn trong việc uống thuốc, tất nhiên sẽ khỏi!
Viêm Phổi! Anh phát hiện bản thân mình bị viêm phổi cách đây một tuần. Thỉnh thoảng, cơn tức ngực hoành hành, khiến anh chợt khó thở, và đôi khi lại ho ra máu.
Nhưng rồi anh vẫn không quan tâm, lòng chỉ muốn tìm lại Phương Nhã, lòng chỉ mong cô đứng ở trước mặt anh, để thỏa mãn lòng nhung nhớ của anh.
Nhớ cô trong quay cuồng, da diết, anh đã không chịu nổi, đành phải kiếm rượu, xóa tan đi muộn phiền trong lòng. Và cũng vì thế, ngày đó anh đã gặp Kevin, và rồi hôm nay, trời xui đất khiến đưa anh và cô gái có giọng nói giống Phương Nhã gặp mặt nhau, làm anh như một tên ngốc, kiếm từng phòng trên tầng 12 chỉ để nhìn thấy cô gái đó.
Từ khi bước chân vào mảnh đất Seoul này, lòng anh trở nên vô cùng nặng nề đến khó chịu, nỗi nhớ cô càng quay quắt, cồn cào hơn. Rất may là nơi đất khách xa lạ này, anh còn có thể gặp mặt được người bạn thân lâu năm xa cách, có thể cùng nhau chuyện trò vui vẻ. Điều này đã giúp anh thanh thản đi một ít.
Hít một luồng khí lạnh vào trong khí quản, anh thở hắt, cố lấy lại tinh thần.
Thôi thì trước khi về Việt Nam, ngày mai anh sẽ đến thăm vị giám đốc trẻ tuổi đó. Xem như là lời tạm biệt cuối cùng khi anh rời khỏi sứ sở Hàn Quốc này vậy! Đối Mặt (tt)
Bầu trời quang đãng, ánh nắng hiền diệu lan tỏa khắp phòng, Kevin mơ hồ chớp mắt nhìn cô gái đang nằm ngủ ngon lành, đầu còn vô tư gác lên bàn tay anh rất tự nhiên. Anh như hóa đá, mở căng mắt ra nhìn cho kỹ để chứng minh bản thân không nhìn lầm. Tại sao cô lại nằm ngủ ở đây? Chẳng phải đêm qua lúc nghe xong lời tỏ tình của anh thì cô đã chạy như như bay ra khỏi phòng hay sao???
Ánh mắt anh như sáng lên, tim bất giác cũng lệch một nhịp. Hay là, lúc anh ngủ quên mất, cô đã vào đây canh chừng anh tới sáng?
Khóe môi chợt cong lên, bàn tay vô thức chạm vào những sợi tóc mượt như nhung của cô, mân mê, ánh mắt trở nên dịu dàng, ấm áp lạ thường. Cho đến khi người kia có lẽ cảm nhận được luồng khí nóng trên tay anh, liền giật mình cử động, mắt mơ màng mở ra, ngái ngủ nhìn anh:
" Kevin! Anh dậy rồi à?"
Anh ngẩm người nhìn cô dụi dụi mắt trước mặt mình, lòng không tránh khỏi xúc động, buột miệng cất tiếng:
" Em mới đến sao?"
Quay mặt đi chỗ khác, anh không dám hỏi có phải đêm qua cô ở lại đây với anh đến sáng hay không? Tuy rằng miệng thì hỏi ngược lại, nhưng trong lòng lại mong rằng cô lên tiếng thừa nhận đêm qua là cô không về nhà, ở đây chăm sóc anh đến sáng!!!!
Bị anh hỏi bất ngờ, nhất thời cô không phản ứng kịp, mơ hồ hồi tưởng lại việc xảy ra đêm qua, liền e thẹn trả lời, mắt cũng không dám nhìn anh, cất giọng ngại ngùng:
" Không, em ... em ở đây từ tối hôm qua rồi. Chỉ là, lúc đó ... anh đang ngủ, nên không biết em vào đây thôi!"
Nhìn thấy khuôn mặt kia đỏ lên, anh ngỡ rằng cô phát sốt, theo quán tính liền đưa tay lên trán cô, sốt sắng nói. Vốn dĩ cũng quên mất cả dự định ban đầu sẽ làm lơ đi người con gái kia như đêm qua anh vẫn nghĩ.
" Sao mặt em đỏ vậy? Sốt rồi sao?"
Hai má cô đã đỏ nay tiếp xúc trực tiếp với bàn tay anh còn liền trở nên nóng ran hơn nữa. Lạ thật, xưa giờ hai người vẫn có cử chỉ thân mật như thế mà đâu có sao? Ấy mà bây giờ chỉ ánh nhìn của anh thôi cũng khiến cô trở nên ngai ngùng:
" Không... anh nằm nghỉ đi! Em rót nước cho nhé!"
Cô gỡ tay anh ra, lật đật đứng dậy nhưng ngay tức thì đã bị anh giữ chặt lấy cổ tay, kéo cô ngồi xuống. Trái ngược với suy nghĩ của cô, Kevin không có vẻ gì là bực tức, hay giận dỗi gì cô cả, chỉ cười khổ, nhưng giọng vẫn trầm trầm lãnh đạm, không tí cảm xúc:
" Jessica, thật ra ..."
Phương Nhã đảo mắt, môi mím chặt, khuôn mặt trở nên căng thẳng hơn rất nhiều. Không cần nói cũng đủ biết anh sẽ nhắc đến vụ việc của đêm qua. Rốt cuộc cô vẫn chưa thổ lộ tình cảm với lòng mình, sao có thể để anh mở miệng nói thêm gì nữa chứ. Vốn dĩ cô dự định sẽ lấy lại tinh thần rồi mới nói, nhưng bây giờ xem ra cô phải nói càng sớm càng tốt, nếu không sẽ làm cho anh đau lòng. Nghĩ đến thế liền cúi đầu, định mở miệng giải thích thì ...
" Xin lỗi em, hãy xem như tối hôm qua em chưa nghe gì cả. Lời anh nói, em không cần bận tâm nữa, hãy như bình thường, chúng ta vẫn là anh em tốt!"
Cô trợn mắt nhìn anh, vẫn giọng nói dịu dàng đó, nhưng thông qua đôi mắt lạnh lùng của anh lại có phần rát buốt, lạnh giá đến vậy. Hai tay nắm chặt, tim nhói lên, anh đã giận cô rồi! Là cô đã làm cho anh giận, anh buồn! Đúng không?
" Kevin ..."
Giọng cô như vỡ ra, ánh mắt đau đớn nhìn anh. Nhưng sâu trong đôi mắt của Kevin, thì biểu hiện của cô chỉ là sự thương hại, môi cười nhạt, buông một câu lạnh lùng:
" Về đi, ở đây còn có y tá lo. Anh không đến mức tàn phế cả tay chân, không cần em thương hại!"