Đột nhiên nghe thấy giọng nói phấn khởi đầy vui mừng của cô, tim anh bỗng ngưng một nhịp, sự ray rứt như đè nén tâm can anh, khiến cho anh ngộp thở. Mỗi lần khi đối diện với sự nồng nhiệt của cô, anh vừa cảm thấy có lỗi, nhưng cũng không tránh khỏi khó chịu:
" Cẩm Tú! Trong máy có một số dữ liệu anh cần. Em hãy vào ổ D tìm kiếm thư mục bản duyệt, save hết qua email giúp anh nhé!"
Đầu dây bên kia bỗng dưng im bặt, rồi lại bất ngờ thốt lên:
" Anh không phải đã lưu vào laptop rồi sao?"
" Quả thật anh đã lưu vào laptop, nhưng bản chỉnh sửa của đối tác thì lại nằm trong máy ở nhà. Em nhanh chóng tìm kiếm rồi gửi qua email giúp anh nhanh nhé!"
" Được, được. Em làm ngay! Anh đợi chút nhé!"
Cẩm Tú vội vã chạy vào phòng làm việc và mở máy tính lên, nghe thấy giọng căng thẳng của anh qua điện thoại cũng khiến lòng cô hoang mang theo. Mắt theo đó cũng chăm chăm nhìn vào màn hình. Bàn phím lập tức vang lên âm thanh lạch cạch, cô nhanh chóng gửi những dữ liệu vào mail của anh, một bên vai được áp sát chiếc điện thoại kề vào tai mình, cất tiếng:
" Em gửi xong rồi!" " Vậy thì tốt! Cám ơn em!"
Nói xong anh ngắt luôn cuộc trò chuyện, âm thanh bên đầu dây kia vang lên tiếng tút tút ngắt quãng như tăng thêm sự hụt hẫng trong lòng Cẩm Tú. Cô chới với, miệng sắp sửa thốt ra vài câu hỏi thăm thì đành phải nuốt vào, lồng ngực như thắt lại, đành cắn môi uất ức:
" Một câu hỏi thăm với nhau lại khó nói như vậy sao anh?"
Cô đờ đẫn một hồi, chiếc điện thoại giữ yên trên tay lúc này đã chịu hạ xuống, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo, rồi lại tự an ủi mình rằng anh quá bận rộn trong công việc mới lạnh lùng với cô như thế, rồi vài hôm nữa thôi, anh sẽ về lại bên cô.
Chợt ánh mắt cô nhìn vào chiếc bàn làm việc của Quốc Thịnh, khẽ lắc đầu vì mọi thứ trên bàn quá bề bộn. Thế là không nói không rằng, cô nhanh tay dọn dẹp, sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, còn những giấy báo thì cất kỹ càng vào trên kệ.
" Bộp!"
Một quyển sách dày cộm rơi ra từ kệ sách rớt xuống đất, những trang giây cũng theo gió mà lật tứ tung, rồi vô tình dừng lại ngay một trang, trong đó có kẹp lấy một bìa hồ sơ nhỏ màu trắng. Ngẩn người vài giây, cuối cùng cô tò mò lấy ra xem.
Bìa sơ mi được bọc gói rất cẩn thận, trong đó được cất giữ một sấp giấy dày cộm, cô kiên nhẫn lấy ra từng tờ, rồi trong tích tắc, đôi mắt cô nheo lại, bàn tay bất chợt run rẩy khi trông thấy những dòng chữ trên giấy.
Đơn xin cai nghiện! Bệnh án! Và giấy tờ cai nghiện tất cả đều chất chồng trong bìa hồ sơ màu trắng, hơn thế nữa trong tất cả những hồ sơ này đều chỉ có một cái tên duy nhất - Mai Hữu Nghĩa.
Sắc mặt cô trắng bệnh, ánh mắt di chuyển từng chữ một trên trang giấy rồi dừng ngay tại con số thời gian nhập thủ tục cấp phép cai nghiện - là ngày này của hai năm về trước.
Trong giấy tờ có ghi rõ, người đàn ông này đã cai nghiện hai lần, nhưng vẫn không lần nào có kết quả khả quan, chứng nào tật nấy. Và kinh phí trả tiền trong hai năm qua không phải là con số nhỏ. Nghĩa là Quốc Thịnh đã giấu cô chi tiền giúp đỡ người đàn ông này cai nghiện trong suốt hai năm qua...
Đôi mắt cô tóe lửa, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy những giấy tờ trước mặt, cố kiềm nén để không phải xé nát chúng, nghiến răng rít lên:
" Hữu Nghĩa - ba của Phương Nhã sao????" - Cô tức giận đập hai tay lên bàn, ngón tay cũng theo đó mà cào sát vào mặt bàn, cả thân người run lên theo từng hơi thở đứt quãng - " Phương Nhã! Kiếp trước tôi và Quốc Thịnh đã mắc nợ gì cô, mà kiếp này lại đeo bám chúng tôi dai dẳng như thế. Hết hồ ly tinh như cô xong thì lại đến người cha đáng quý của cô, giấu diếm tôi chăm lo cho ông ta suốt hai năm trời!!!! Gia đình các người giỏi lắm!!!"
Cố gắng nuốt cơn giận vào trong cuống họng, cô nắm lấy những giấy tờ trên bàn, mắt quét thật nhanh vào số điện thoại của trung tâm cai nghiện, môi bất giác cong lên thành một nụ cười giễu cợt, nham hiểm. Dưới làn gió lồng lộng, những giấy tờ trên bàn phút chốc bay tứ tung trong phòng, ánh mắt của Cẩm Tú chợt lóe lên một tia sáng lướt qua thật nhanh, rồi vụt tắt.
Trong lúc đó, cách ngôi nhà của Quốc Thịnh vài ba con đường ...
Một người đàn ông tướng tá cao ráo, tay cầm chai rượu nốc lấy nốc để, tóc tai bù xù, mình mẩy hôi hám, bước chân đi xiêu vẹo khiến những người xung quanh ai nấy đều tránh xa, đôi mắt anh ta đờ đẫn nhìn vào đôi nam nữ trước mặt, rồi lại sấn tới ôm chầm lấy cô gái kia:
" Phương Nhã! Em đấy à?"
Người đàn ông kia đầu óc mụ mị, nhìn vào khuôn mặt người con gái mình vừa mới ôm, đổ ập vào mắt mình. Rồi bất chợt có tiếng hét lên đầy giận dữ, cùng lúc một cú đấm nhanh chóng đập vào mặt anh ta, ngã phịch xuống đất, kèm theo đó là giọng đanh thép của một người rít lên: