[2] Một câu thơ trích trong bài Viên Viên khúc của Ngô Vĩ Nghiệp, Nguyễn Thị Bích Hải dịch.
Duyệt Oánh không còn vô tư như trước nữa, những gì cô ấy nói đều dựa trên khía cạnh lợi nhuận hoặc kinh tế. Tôi có linh cảm, trong tương lai, cô ấy sẽ trở thành một người phụ nữ thành đạt. Tôi sực nhớ lại những gì giáo sư Tưởng từng kể, tuy sau đó, cô ấy khuyên tôi hãy quên đi, nhưng lúc này tôi lại nhớ hơn bao giờ hết. Giáo sư Tưởng từng nói, Mộ Vịnh Phi thường gây khó dễ cho anh, lúc nào cũng muốn kiểm soát anh nên mọi chuyện giữa họ mới căng thẳng như ngày hôm nay.
Cuối tuần, Duyệt Oánh và một đám doanh nhân đi ăn cơm. Tiêu Sơn gọi điện đến đúng lúc tôi đang ở ký túc một mình.
Thấy số của anh mà tôi cứ tưởng mình nhìn nhầm. Chắc anh đang đứng ở một nơi rộng thênh thang nên nghe giọng anh có vẻ xa xăm vô cùng:
- Em đến bệnh viện của trường ngay bây giờ được không, Đồng Tuyết?
- Anh không sao chứ? Sao lại ở bệnh viện? Đã xảy ra chuyện gì?
Tiêu Sơn nói:
- Anh không sao. Nhưng Lâm Tư Nhàn muốn gặp em.
Tôi không biết tại sao Lâm Tư Nhàn lại muốn gặp mình, Tiêu Sơn cũng không nói qua điện thoại. Tôi thớ ngờ ngợ, liền chạy ngay đến bệnh viện.
Ra khỏi cổng Bắc Nhị, băng qua một con đường là đến bệnh viện Số một trực thuộc Học viện y, tôi đứng chờ đèn xanh, ở lề đường bên này đã thoáng thấy bóng Tiêu Sơn từ đằng xa. Anh đứng bên kia đường, ngay trước tòa nhà bệnh viện lát gạch đỏ kiểu dáng Liên Xô xây từ những năm năm mươi, sáu mươi nằm ngay sát lề đường, ánh đèn đường soi rõ dáng hình anh, tuy đứng từ xa nhưng bất kể lúc nào, tôi cũng luôn nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thấy tôi, Tiêu Sơn định bước lại nhưng vướng dòng xe tấp nập như mắc cửi. Cột đèn giao thông bên cạnh réo “bíp bíp” hai hồi rồi chuyển sang màu xanh. Tôi len lỏi trong dòng người, chen chân băng qua đường, bước thẳng một mạch đến trước mặt anh, tôi vội hỏi:
- Sao rồi?
Nhìn sắc mặt anh uể oải, dường như đã xảy ra chuyện chẳng lành.
Tôi biết đó có thể là một chuyện rất tệ, nhưng có nằm mơ cũng không thể ngờ nó lại tệ đến mức này.
Tôi đến thăm Lâm Tư Nhàn ở một phòng bệnh đơn, cô ấy rạch tay tự tử sau khi uống hết một lọ thuốc ngủ. Hôm ấy, tự nhiên Tiêu Sơn thấy nóng ruột, nếu anh không bỏ học rồi chạy như bay đến nhà Lâm Tư Nhàn, đạp cửa xông vào thì có lẽ cô ấy đã chết rồi.
Cô ấy nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhợt nhạt, cắt không còn giọt máu. Thấy tôi, cô ấy liền mỉm cười, nhìn xót xa làm sao.
Tôi an ủi cô ấy:
- Cậu đừng nghĩ ngợi gì nhiều, y học ngày nay phát triển nhanh lắm, không chừng chỉ vài năm nữa sẽ có thuốc…
Cô ấy nói hết sức bình thản nhưng vẫn thoáng vẻ vô cảm:
- Tôi biết mình đáng bị vậy. Đây là báo ứng.
- Cậu đừng nghĩ lung tung, cậu chẳng làm gì sai cả.
Cô ấy ngắt lời tôi:
- Chính tôi bảo với Mộ Vịnh Phi chuyện cậu mang thai…
Có nằm mơ tôi cũng không ngờ chính miệng Lâm Tư Nhàn lại thốt ra cái tên Mộ Vịnh Phi, trong khi họ vốn không hề quen nhau, mối quan hệ giữa họ có lẽ bắn đại bác cũng chẳng tới.
- Cũng chính Mộ Vịnh Phi đã đưa tôi bức ảnh đó, chị ta xui tôi đăng lên diễn dàn trường cậu. Chị ta kể, cậu chấp nhận làm tình nhân của Mạc Thiệu Khiêm là vì tiền, cậu không còn mặt mũi nào đi gặp Tiêu Sơn, chính loại bồ nhí đáng ghê tởm như cậu đã phá hoại hạnh phúc gia đình chị ta. Lúc ấy, tôi nhất thời lú lẫn nên mới dùng IP của quán net để phát tán bức ảnh đó lên mạng, sau đó còn đăng bài tố cáo cậu làm vợ lẽ người ta. Thế mà cậu vừa gọi điện là Tiêu Sơn đã biến mất ngay. Tôi không tài nào tìm được hai người, lúc ấy, Mộ Vịnh Phi nói: “Muốn khiến một kẻ trở nên đau khổ, không nhất thiết phaỉ dồn ả vào con đường chết, bởi lẽ cái chết thường là cách giải thoát nhanh chóng, hãy cứ đày đọa ả trong tuyệt vọng, thế mới khiến ả sống dở chết dở.” Tôi nghe lời chị ta kích động nên mới đi tìm các cậu…
Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gương mặt cô ấy.
- Đổng Tuyết ạ, tất cả những việc này đều là báo ứng của tôi. Thật ra, Tiêu Sơn yêu cậu nhiều lắm, chính tôi đã đưa anh ấy về vào cái đêm say khướt đó, vậy mà anh ấy ôm chầm lấy tôi rồi nói: “Đồng Tuyết ơi, anh sai rồi”. Nói xong câu đó, anh ấy liền lăn ra ngủ. Chúng tôi nằm cạnh nhau đúng một đêm đó, anh ấy không hề chạm vào người tôi. Kể từ lúc ấy, tôi đã hiểu, tôi không bao giờ thắng được cậu. Tôi tự hành hạ bản thân bằng cách vùi mình trong các quán bar, chung chạ với nhiều kẻ xa lạ… Có thai cũng không biết bố đứa trẻ là ai… Tôi ghê tởm bản thân mình sao lại trở nên như thế… Hôm ở thành phố T, khi tôi nói với Tiêu Sơn rằng mình đã có thai, nhìn sắc mặt của hai người, tôi biết mình lại sai rồi… Đồng Tuyết ạ, đây là báo ứng của tôi… Tôi có lỗi với cậu và Tiêu Sơn… Đây là báo ứng của tôi.
Tôi nhìn cô ấy bật khóc nức nở, người con gái xuất sắc này chỉ vì chữ “tình” mà sa chân lỡ bước, kéo theo cả một cuộc đời không lối thoát. Tôi vẫn nhớ như in dáng vẻ của cô ấy những năm cấp ba. Lúc đó, cô áy xinh đẹp biết bao, đáng yêu biết nhường nào. Bạn bè luôn vây quanh cô ấy, ngay cả một đứa lầm lì như tôi cũng thấy cô ấy thật nhiệt tình, cởi mở.
Sao lại thành ra thế này? Cũng chỉ ba năm ngắn ngủi, vì đâu tới nông nỗi này? Đang không biết phải an ủi thế nào thì bác sĩ bước vào, giục cô ấy chuyển viện, họ lấy lý do đây là bệnh viện trực thuộc, mong cô ấy chuyển sang bệnh viện có chuyên môn hơn. Lý do là vậy, thế mà bọn họ mặc áo bảo hộ kín mít, miệng đeo khẩu trang, lem lẻm nói:
- Chúng tôi không có ý kỳ thị nhưng hầu hết bệnh nhân đang nằm ở đây đều là sinh viên và giáo viên, âu cũng là vì sợ sức khỏe của mọi người…
Lâm Tư Nhàn khóc đến rũ cả người, tôi xúc động ôm chặt vai, vỗ vào lưng cô ấy. Tiêu Sơn cáu gắt:
- Ông có còn là bác sĩ không hả? Đáng lẽ ông phải hiểu kiến thức y khoa hơn chúng tôi chứ, sao lại thốt ra mấy lời thiếu y đức thế hả?
- Mong cô khẩn trương làm thủ tục chuyển viện,
Bác sĩ quăng lại câu nói đó cho chúng tôi rồi hớt hải bỏ đi. Lâm Tư Nhàn thở hổ nhển trong lòng tôi như một đứa trẻ.
Tôi và Tiêu Sơn chạy đôn chạy đáo giúp cô ấy làm thủ tục chuyển viện, mãi đến nửa đêm, mọi việc mới ổn thỏa. Mấy bệnh viện lớn luôn trong tình trạng quá tải, lúc sau mới sực nhớ ra, trước đây, Lâm Tư Nhàn từng nhờ người quen tìm bệnh viện cho bà ngoại Tiêu Sơn, anh bèn gọi điện thoại cho người quen đó. Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của người đó mà chúng tôi mới gọi được xe cấp cứu đến đưa cô ấy đi.
Tình hình của Lâm Tư Nhàn tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, vừa làm thủ tục nhập viện xong, bác sĩ nói chỉ cần nằm viện theo dõi thêm vài ngày, sau đó có thể xuất viện về nhà. Có điều, nhìn ánh mắt hoảng loạn của cô ấy là tôi đã hiểu, Lâm Tư Nhàn của ngày xưa, nay đã không còn nữa. Cô ấy khẩn khoản van xin tôi như một đứa trẻ:
- Cậu đừng trách Tiêu Sơn nữa, chẳng qua anh ấy bị tôi lừa thôi, đáng lẽ ra hai người nên ở bên nhau. Tôi xin cậu, cậu đừng trách Tiêu Sơn nữa.
Xưa nay đã bao giờ tôi trách Tiêu Sơn đâu, dù cho năm đó, chính anh là người nói lời chia tay, nhưng tuổi trẻ nông nổi, cứ ngỡ rằng người ta sẽ chẳng bao giờ rời xa mình. Vậy mà chỉ vừa mới buông tay, chúng tôi đã bị bão tố dòng đời cuốn trôi, chia lìa, mãi mãi không thể sum vầy.
Tôi biết, rồi đây cả tôi và Tiêu Sơn sẽ lại chia ly. Ngăn cách giữa chúng tôi đâu chỉ có ba năm chia xa, ngoài ba năm khổ cực ấy, giờ lại xuất hiện thêm Lâm Tư Nhàn. Sao chúng tôi có thể đành lòng quay lại bên nhau? Tôi hiểu Tiêu Sơn, Tiêu Sơn hiểu tôi, chúng tôi thấu hiểu lẫn nhau…
Khi chúng tôi rời bệnh viện, trời đã gần sáng. Rạng sáng một ngày đầu hạ của miền Bắc, gió vi vút bên tai mang cảm giác se se lạnh như chớm thu. Tiêu Sơn dừng chân bên vỉa hè, hỏi tôi:
- Muốn đi uống chút gì không?
Tôi gật đầu. Chúng tôi chọn ngay một tiện ăn Tứ Xuyên nho nhỏ, quá nửa đêm nên chỉ lác đác mấy người mang dáng dấp như dân lao động chân tay đang chè chén, nhưng họ cười nói cũng khá ồn ào. Chúng tôi gọi một nồi cá hấp, bà chủ nói:
- Thế thôi, có hai người ăn không hết đâu.
Quả thực họ mang lên một nồi inox rất to, hiển nhiên hai đứa không thể ăn hết được, quán không bán nhiều loại rượu trắng, tôi bèn chọn:
- Nhị Oa Đầu[1] vậy.
[1] Một loại rượu bình dân của Trung Quốc, nấu từ hạt ngũ cốc.
Chất rượu trong suốt rót vào cốc nhựa dùng một lần, Tiêu Sơn liền uống một hơi hết phân nửa, nhìn anh uống rượu mà như uống nước lã, tôi đành nói:
- Đừng uống kiểu này, đau dạ dày đấy!
Anh cười nói:
- Đau lòng còn không sợ, huống chi đau dạ dày?
Tôi chẳng còn biết nói gì hơn, cũng uống cạn ly rượu, cảm nhận chất rượu cay sè ở đầu lưỡi rồi cảm giác bỏng rát in thẳng xuống dạ dày. Cả hai lẳng lặng gắp món cá cay nồng, mùi vị cũng đậm đà. Cá cay nhắm với rượu cay làm tôi rưng rưng nước mắt. Tôi luống cuống cúi gằm xuống nhưng không cầm được nước mắt, bèn ngẩng đầu lên rồi hít một hơi thật sâu. Tiêu Sơn nhìn tôi, dường như anh đã nói rất khẽ:
- Em đừng khóc.
Tôi luống cuống gắp một đống giá đỗ rồi nói:
- Có ai khóc đâu, do em ăn cay ấy mà.
Tiêu Sơn nói:
- Ăn giá vào càng cay hơn, đừng ăn cái đó, ăn cá đi này.
Thời phổ thông, nhìn dáng tôi dong dỏng, gầy guộc nên các bạn đặt biệt danh cho tôi là “Tuyết giá đỗ”, Hồi đó, da tôi rất trắng nên Lâm Tư Nhàn mới gọi đùa thế, chứ chẳng có ác ý gì, trong lớp hầu như ai cũng có biệt danh. Như Tiêu Sơn bị gọi là Romeo, còn Lâm Tư Nhàn là Juliet. Nghĩ đến Lâm Tư Nhàn năm nay mới hai mươ mốt tuổi là nước mắt tôi cứ thế đua nhau trào ra. Tiêu Sơn không khuyên nhủ thêm nữa, anh chậm rãi nhấp cạn cốc rượu rồi lại rót thêm. Tôi quệt vội dòng nước mắt, rồi cũng dốc cạn cốc rượu xuống cổ họng.
Vẫn thường nghe đến câu mượn rượu giải sầu, tối nay mới nghiệm ra, những lúc u sầu ứ đọng mà được uống rượu thì còn gì bằng. Hết cốc này đến cốc khác, loáng cái chai rượu đã cạn đáy, Tiêu Sơn gọi chủ quán lấy thêm một chai nữa. Về sau tôi ngà ngà say, chẳng nhớ nổi có uống hết chai đó không. Nhưng tôi vẫn biết mình say, khi Tiêu Sơn tính tiền với bà chủ quán, tôic òn nghe rõ rành rành nồi cá cay giá tám mươi tám tệ. Sau đó, anh định dìu tôi nhưng tôi gạt phắt đi:
- Không sao, em tự đi được.
Lời còn chưa dứt, tôi đã đâm sàm vào cửa kính của tiệm, may mà tấm kính ấy rất chắc chắn nên tôi chỉ va vào đó đánh cốp một tiếng. Bước ra vỉa hè hứng cơn gió lạnh làm hai chân tôi líu ríu vào nhau. Về sau, tôi được Tiêu Sơn cõng trên lưng, lúc ba giờ sáng trên đường vắng tanh, không một bóng người. Tấm lưng anh lắc lư, mang lại cảm giác chếnh choáng, tôi chợt lo:
- Đừng về trường, bị người ta bắt gặp thì không hay đâu.
Cảm giác chếnh choáng này thật quen thuộc, có lẽ nó giống lúc nhỏ theo bố mẹ đi xem phim rồi được bố nhong nhong cõng về nhà. Mọi tư duy của tôi như thể đã bị móc sạch, chỉ để lại một cái đầu trống rỗng. Tôi thấy mệt mỏi rã rời, những chuyện xảy ra trong vòng một năm trở lại đây có lẽ còn nhiều hơn cả một đời, thật sự khiến tôi mệt mỏi, rồi tôi lả người, thiêm thiếp trên lưng anh.
Duyệt Oánh thường hay lải nhải bên tai tôi, nữ sinh đại học tỉnh dậy sau cơn say cần chú ý nhất việc sau đây, ví tiền và trinh tiết còn tức là mình còn. Sau m