nắm đấm thụi vào tim mình. Mới đầu còn thấy đau đau, về sau cũng nhờn dần, một lần, hai lần… tới tấp như búa tạ, mà thực ra giống con lắc đồng hồ cứ đẩy tôi qua rồi kéo tôi lại hơn.
Được một lúc, hắn bực bội vung mạnh tay, đẩy tôi va vào chiếc đèn đặt trên kệ đầu giường. Chiếc đèn lăn xuống đất, tôi cũng nhào theo, định đỡ trụ đèn theo phản xạ, tiếc thay lại vồ hụt. Tôi lao người quá đà, trán đập vào tay vịn bằng đồng ở đầu giường, cơn đau nhức nhối, xộc thẳng lên não, chiếc đèn thì vỡ vụn, chụp đèn bằng gấm Tô Châu lăn lông lốc, trụ đèn bằng sứ Thanh Hoa chính thức biến thành một đống lởm chởm dưới sàn nhà. Xưa nay phong hắn quen bày biện toàn thứ đắt giá, nhất là đèn…
Tôi kinh hãi nhìn đống sứ vụn ấy, thậm chí quên khuấy cả vết thương trên trán. Tôi nhớ lúc Đáng Yêu còn bé, nó rất nghịch, suốt ngày nhảy nhót loạn xạ trong phòng khách, có lần xô vỡ một cây đèn cổ, chuyện đến tai hắn, hắn tức tím mặt, suýt tống Đáng Yêu sang nhà người khác. Mọi khi hắn vẫn quý Đáng Yêu hơn cả tôi, nếu cây đèn này là đồ cổ thật thì tôi chỉ còn nước nhảy qua cửa sổ, chết quách đi cho xong.
Hắn đã lê dép tiến về phía tôi, có lẽ sẽ quẳng tôi qua cửa sổ thật. Tôi quýnh quáng nói:
- Không phải em cố ý đâu…
- Qua đây!
Tôi hạ mình van nài:
- Em thực sự không cố ý…
Hắn tiến tới mỗi lúc một gần, tôi bèn giật lùi lại đằng sau vài bước. Sắc mặt hắn khó đăm đăm, vươn tay ra, toan kéo tôi lại:
- Đứng yên đó!
Đúng lúc này, tôi vấp chân, ngã phịch xuống sàn. Tôi hét lên đau đớn, cảm giác như có hàng vạn mũi tên đâm vào lưng đau nhói. Tôi ngã đè lên đống mảnh vỡ kia rồi. Mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa, có bị lăng trì cũng không đau đến mức này. Da lưng như bị xé toạc, như bị hàng vạn mũi kim đâm chích, hít thở thôi mà cũng đau mờ mắt. Dẫu sao cũng tranh thủ lúc này mà khóc, lưng đau điếng, tim cũng đau điếng, tôi thực sự không dằn nổi lòng, thế rồi nước mắt trào ra…
Mạc Thiệu Khiêm khụy gối ngồi xuống:
- Đã bảo em đứng yên cơ mà!
Tôi không há nổi miệng. Hắn lật người tôi lại, dường như muốn kiểm tra vết thương trên lưng, sau đó hình như hắn khựng lại một lúc rồi vươn tay bế tôi lên, đi thẳng ra cửa. Đáng Yêu thấy động liền lao tới, sủa ăng ẳng, tôi thấy máu mình nhỏ xuống sàn, nhỏ lên bộ lông trắng muốt của Đáng Yêu, nó sủa càng ghê hơn. Tôi mắc bệnh sợ máu, thấy máu liền lịm luôn trong lòng Mạc Thiệu Khiêm. Quản gia nghe tiếng ồn cũng chạy ra xem, ông ta giật nảy mình khi thấy tôi. Trong lúc ông ta cuống cuồng gọi điện kêu tài xế thì Mạc Thiệu Khiêm đã nhanh chân ôm tôi lao vào thang máy, xuống tầng.
Chúng tôi xuống tới ga ra rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng tài xế đâu. Không biết từ lúc nào chùm chìa khóa đã nằm trên tay Mạc Thiệu Khiêm, hắn đặt tôi nằm ở hàng ghế sau, nói:
- Nằm sấp xuống! – Rồi nổ máy xe.
Tôi nằm bò như một con rùa, mỗi lần xe khẽ tròng trành tôi lại đau đớn khôn cùng. Tôi nín khóc, nằm sấp một chỗ chờ từng cơn đau ập đến. Đợt nào đợt nấy đau như cắt, thế mà lại góp phần quét sạch mọi ý nghĩ vẩn vơ, làm đầu óc tôi trở nên trống rỗng, thậm chí chẳng nỡ ho he lấy một tiếng, vì ngay cả việc hít thở thôi cũng rục rịch gọi cơn đau về. Lúc dừng xe đợi đèn đỏ, Mạc Thiệu Khiêm mới ngoái đầu nhìn tôi một lần, có lẽ hắn sợ tôi chết. Hắn đã đầu tư không biết bao nhiêu tiền vào người tôi rồi, tôi mà chết, mọi vốn liếng của hắn đều đổ ra sông, ra biển. Một đại gia thông minh lanh lợi như hắn, sao có thể lỗ vốn được?
Cuối cùng cũng đến được bệnh viện, cơn đau khiến tôi lịm đi, hai bên tai ù ù như có một trăm con ong đang vờn quanh mình. Tôi nằm sấp trên giường đẩy của phòng cấp cứu, trong tiếng vo ve của một trăm con ong, có tiếng Mạc Thiệu Khiêm nói chuyện với bác sĩ:
- Không được… cơ địa của cô ấy dễ để lại sẹo…
Phải rồi, cơ địa của tôi dễ để lại sẹo, sau lần này không chừng sẽ biến thành con cá sấu hoặc thằn lằn… miễn là loài có vảy trên lưng cũng nên. Bác sĩ đẩy tôi vào thang máy, lên phòng phẫu thuật, tiêm xong liều thuốc tê thì tôi cũng lịm dần… Hình như tôi đã ngủ được một giấc, mà không, có lẽ chỉ hơi gà gật thôi… Lúc tỉnh lại, bác sĩ vẫn đang xử lý vết thương trên lưng tôi. Mặt tôi hướng thẳng vào một chậu inox đựng cả đống mảnh sứ còn nhuốm máu. Bác sĩ luôn tay dùng nhíp kẹp mảnh vỡ, vứt vào chậu đánh “coong” một tiếng.
Tiếng động quá kinh khủng, tôi sợ hãi nhắm chặt mắt lại.
Năm nay chẳng phải năm tuổi, sao xui xẻo thế không biết?
Khâu xong vết thương trên lưng, người ta đẩy tôi ra khỏi phòng phẫu thuật. Quản gia đã kịp có mặt, trên tay ông ấy là một túi đồ to. Chẳng rõ ông ấy cầm những gì, lúc gặp Mạc Thiệu Khiêm tôi mới sực nhớ ra, tôi và Mạc Thiệu Khiêm vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ và đi dép lê.
Tôi thì chẳng sao, đằng nào áo ngủ cũng bị bác sĩ cắt đôi ra rồi, giờ trên lưng chỉ toàn bông băng. Nhưng gã Mạc Thiệu Khiêm đã quen áo quần bảnh bao kia lại mặc đồ ngủ, đi dép lê trong bệnh viện, nhìn mặt hắn thấy mà buồn cười.
Thay quần áo xong, thấy tôi vẫn nằm bất động, hắn nói:
- Giống con nhím rồi đấy, đáng đời chưa?
Tôi nằm yên một chỗ, hỏi bằng vẻ đáng thương:
- Anh đã bớt giận chưa?
Tôi không định diễn trò khổ nhục kế, nhưng đã đến nước này rồi, nên gắng mà giành lấy sự thông cảm của hắn nhưng có vẻ như hắn chưa hề nguôi giận, nghe giọng hắn vẫn rất thản nhiên:
- Đồ sứ từ đời Ung Chính, sắc men lam phỏng theo sứ Tuyên Đức, va phải em nó mới vỡ, thật là phí của trời.
Lấy sứ Ung Chính làm đèn bàn, rốt cuộc ai mới phí phạm của trời hả? Có phải tôi cố ý đâu, với lại, nếu hắn không đẩy tôi, liệu tôi có va phải cái đèn ấy không? Mua vui cho hắn khó bằng lên trời, nhưng khiến hắn điên lên lại dễ như trở bàn tay. Lưng tôi thành ra nông nỗi này mà vẫn không được yên với hắn, đồ sứ men lam Ung Chính còn quý hơn cả tôi kia đấy!
Vết thương không ảnh hưởng tới dây thần kinh nên một tiếng sau, tôi được xuất viện. Tài xế đến đón chúng tôi, suốt dọc đường về, thuốc tê dần hết tác dụng, tôi rên rỉ ỉ ôi không ngừng. Tôi chính thức biến thành một con rùa đeo trên lưng một cái mai dày khụ bằng bông băng thật rồi. Mạc Thiệu Khiêm cũng chẳng buồn đoái hoài, tôi lầm lũi theo sau hắn, mỗi bước đi là một lần đau nhói, lúc vào thang máy, nhìn thấy lưng mình còng kheo như bà cụ già. Vừa về đến nhà, tôi liền uống ngay hai viên thuốc giảm đau, vậy mà vẫn không đỡ. Tôi nằm bò trên giường, trằn trọc đến khuya. Đêm hôm khuya khoắt lặng ngắt như tờ, lưng tôi càng thêm đau.
Vào lúc tôi đang trăn trở thì cửa phòng bỗng nhiên bật mở, trong ánh đèn ngủ tù mù, tôi thấy Mạc Thiệu Khiêm đứng lù lù ở cửa, bèn ngóc đầu nhìn hắn:
- Anh vẫn chưa ngủ à?
Nhìn sắc mặt hắn khó đăm đăm:
- Em rên ư ử như thế, tôi ngủ kiểu gì? Quá nửa đêm rồi không ngủ đi, rên rỉ cái gì?
Tôi mở miệng, muốn nói lại thôi. Phòng tôi cách phòng hắn cả một lối hành lang, hai bên đóng cửa kín mít, hắn nghe thấy tôi rên rỉ chắc? Hắn có phải Đáng Yêu đâu, chẳng nhẽ lại thính hơn cả chó?
Hắn biến mất sau cánh cửa, lát sau quay lại với cốc nước trên tay. Hắn nhét vào miệng tôi một viên thuốc rồi kề cốc nước vào môi tôi. Tôi uống xong nửa già cốc nước mới hỏi:
- Anh cho em uống gì thế?
- Morphine[1], chuyên dùng để giảm đau cho bệnh nhân ung thư giai đoạn ba.
[1] Morphine: một loại thuốc giảm đau gây nghiện.
Tôi chụp lấy cánh tay hắn:
- Sao anh có loại thuốc này?
Hắn không nói gì, trong thoáng chốc, tôi bỗng run lên, đột nhiên nghĩ hay là hắn bị ung thư? Nghe nói, đây không phải loại thuốc dùng tùy tiện, thế mà hắn lại có sẵn đưa tôi uống. Tôi ngước lên nhìn hắn, thần thái vẫn bình thường khỏe mạnh, chắc không đến mức bị ung thư chứ?
Cứ như thể đọc được ý nghĩ của tôi, hắn cười khẩy một tiếng, nói:
- Em mong tôi chết lắm à?
- Đâu có.
Có phủ nhận hắn cũng không chịu buông tha. Ngay lúc đó, hắn ấn mạnh tôi xuống, lưng đau đến mức suýt nữa tôi hét toáng lên, nhưng ngay tức khắc, hắn dùng môi che lấp miệng tôi, muốn gào cũng khó. Vùng da ở lưng căng lên, đau nhói như có ai đó gí cả cái bàn là vào đó. Tôi không vùng vẫy, càng vùng vẫy chỉ càng đau đớn thêm thôi. Tôi đau đến lả đi, thuốc dần ngấm, não bộ dần dần mất đi khả năng kiểm soát, giờ đây cơ thể tôi như một khối xác thịt nặng nề mà tôi không cách nào chỉ huy được. Lại giống tối ngày hôm đó. Tôi khóc mà đôi mắt ráo hoảnh, toàn thân bải hoải rã rời, trên người như đeo một tảng đá lớn, hoặc như một kẻ chết đuối dần chìm nghỉm xuống vực sâu, không tài nào vùng vẫy được…
Có lẽ trong lúc vật lộn giữa cơn đau và dược tính, tôi đã lầm bầm nói gì đó, có lẽ tôi đang gọi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đến cứu con với, mẹ ơi, mẹ mau đến cứu con đi…” Dù biết rõ mười mươi mẹ sẽ không đến, mẹ mất rồi. Cả bố và mẹ đều đã ra đi, thân thể họ nát bấy, đến mặt mũi cũng biến dạng khiến tôi không thể nhận ra.
Tôi không hề khóc, chỉ thấy khó thở, đưa tay dò dẫm giữa hư không, cố nắm lấy thứ gì đó nhưng chẳng có gì cả. Người con trai mang lại sự ấm áp cho tôi, luôn cho tôi sự yên bình cũng bỏ đi rồi, anh nói với tôi rằng:
- Chúng ta chia tay thôi. – Thế rồi quay bước ra đi.
Tôi thở hổn hển từng cơn không dứt như kẻ sắp chết. Ba năm trước, tôi cũng từng tìm đến cái chết bằng cách rạch cổ tay, thả tay trong nước ấm, ngắm nhìn dòng máu quyện mình trong nước, máu lan đỏ cả bồn tắm. Tôi gắng sức chịu đựng, nhưng khổ nỗi tôi mắc bệnh sợ máu nên ngất lịm đi. Giá như nước không tràn xuống sàn, Đáng Yêu không bất ngờ sủa nhặng lên gọi người khác đến thì có lẽ tôi đã chết rồi. Tôi mất nhiều máu, được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện. Nghe nói, ngày hôm ấy, tôi được truyền gần như toàn bộ số máu cùng nhóm trong ngân hàng máu của bệnh viện, bác sĩ làm một cuộc phẫu thuật dài đến hơn mười tiếng đồng hồ, cố phục hồi dây thần kinh đã đứt ở cổ tay nhưng không mấy thành công. Tay trái tôi từ đấy yếu hắn đi, chỉ làm được những động tác nhẹ nhàng, không yêu cầu kỹ xảo linh hoạt.
Tôi từng quyết đi tìm cái chết, vậy mà Thần Chết lại không quan tâm đến tôi, ngay cả ông ta cũng bỏ rơi tôi.
Tác dụng của thuốc khiến tôi choáng váng, buồn nôn. Trần nhà trong mắt tôi méo mó, biến dạng, chút tàn dư của lý trí ở bên bờ sụp đổ, dằn lòng đi nào… Có lẽ cứ dằn lòng rồi tất cả sẽ qua… Lần nào tôi cũng bảo mình như vậy, thế nhưng Mạc Thiệu Khiêm lại quay mặt tôi hướng về phía hắn, ánh mắt sắc lẹm như một con báo đang rình mồi, như muốn mổ phanh bụng tôi ra bằng ánh mắt ấy. Ngón tay hắn lạnh ngắt, lạnh đến nỗi tôi run cầm cập. Tôi gồng sức nghiêng mặt sang một bên, hắn quay mặt tôi lại, không biết sức lực từ đâu đã khiến tôi cắn phập vào tay hắn. Vị tanh của máu lan tỏa khắp khoang miệng, nhưng hắn vẫn tỉnh bơ không chịu nới tay.
Hắn chẳng khác gì loài động vật ăn thịt, cắn xé đối phương đến thoi thóp, hấp hối nhưng lại khinh khỉnh chẳng cần bận tâm xem thân mình có vết thương nào hay không.
Không rõ tôi lịm đi hay chẳng qua chỉ là chìm vào giấc ngủ. Công dụng của thuốc đã cuốn đi tất cả mọi cảm giác, không cần biết đó là đau đớn hay ghê tởm, đều đã biến mất hút. Tôi sa chân vào bóng tối mênh mông, nơi đó thật ấm áp và an toàn, chẳng tồn tại bất kỳ đau thương nào…