òn là cái đinh gỉ gì nữa, hắn bỏ bê tôi càng lâu càng tốt. Ba là, sắp thi giữa kỳ rồi, bài tập thí nghiệm chất đống, tôi không muốn mình phân tâm.
Duyệt Oánh đã có bạn trai mới, anh chàng mắt xanh Jack và mối tình bỏ lỡ Mộ Chấn Phi đều bị cô ấy gạt sang một bên. Cũng nhờ Mộ Chấn Phi mà chúng tôi quen anh bạn này. Chẳng là, hằng ngày Mộ Chấn Phi vẫn đều đặn, đúng giờ đặt phích trước cửa phòng cô quản lý ở tầng một, bất kể mưa gió bão bùng nên tôi và Duyệt Oánh cũng quen chân xuống đó lấy nước. Hôm ấy, mưa to gió lớn, buổi chiều phải học ở tận tầng tám, từ ký túc xá của bọn tôi đi tới tầng tám gần như phải đi hết trục tung của cả trường. Tôi và Duyệt Oánh bỏ ra hai tệ, ngồi xe điện chạy trong trường để về, hai đứa run như cày sấy, che ô, chạy như bay vào cửa, quen chân rẽ qua chỗ cô quản lý lấy phích nước, thế mà dưới sàn lại trống huơ trống hoác.
Cô quản lý đã quen bọn tôi, tủm tỉm cười, nói:
- Hôm nay cậu kia vẫn chưa xách đến.
Quy cách làm việc của Mộ Chấn Phi vô cùng cẩn thận, hơn một tháng nay, đây là lần đầu tiên anh ta trễ hẹn. Tôi và Duyệt Oánh vẫn chưa hết ngạc nhiên, bỗng thấy ngoài cửa sổ có bóng người cao lớn lướt qua, tốc độ ấy phải bằng với chạy nước rút một trăm mét, thoắt cái đã đứng ngay trước mắt. Bọn tôi chưa kịp làm gì thì đôi phích nước đã nhẹ nhàng hạ mình xuống sàn. Bạn nam ấy nói trong hơi thở hổn hển:
- Cô ơi, phiền cô đưa cái này cho Đồng Tuyết, phòng 302.
Lúc này, chúng tôi mới kịp để ý, thì ra bạn nam ấy không phải Mộ Chấn Phi. Cậu này cao hơn Mộ Chấn Phi hẳn một cái đầu, mái tóc dính nước mưa, chiếc áo khoác gió trên người cũng ướt nhẹp nhưng bộ dạng lại không hề nhếch nhác. Cậu ta đưa tay giũ mấy giọt nước bám trên cổ áo, vẻ lanh lẹ, sắc bén ấy oai như một con báo vừa chui ra từ rừng sâu.
Vừa thấy giai đẹp, Duyệt Oánh liền bắt chuyện:
- Mộ Chấn Phi đâu?
- Anh ấy có việc phải ra nước ngoài nửa tháng, nửa tháng tới, anh ấy nhờ tôi lấy nước hộ.
Ánh mắt sắc sảo của cậu ta thoáng quan sát Duyệt Oánh, vẻ mặt như thể đã hiểu:
- Cậu là Đồng Tuyết?
Chuyện xảy ra rồi tôi mới biết, thì ra nhờ Mộ Chấn Phi mà tên tuổi tôi cũng thuộc dạng hot ở trường bên. Trường bạn thấy Mộ Chấn Phi ngày nào cũng chạy sang trường tôi, thế là họ rỉ tai nhau, Mộ Chấn Phi dẫn đội sang trường tôi thi đấu, sau trận đại thắng được cả đội tung hô, run rủi thế nào chiếc điện thoại lại văng ngay vào đầu hoa khôi trường tôi, Mộ Chấn Phi dũng cảm đứng ra chịu trách nhiệm, hằng ngày phải xách nước cho cô hoa khôi trường tôi. Việc này khiến cả đống người yêu mến Mộ Chấn Phi ở trường bên tức ra mặt, họ xôn xao bàn luận xem rốt cuộc Đồng Tuyết là thần thánh phương nào mà lại khiến một người sắp tốt nghiệp như Mộ Chấn Phi còn phải “liêu xiêu tình yêu xế chiều”, thậm chí còn bóng gió nghi ngờ trường tôi không cam chịu thua cuộc nên giở trò mỹ nhân kế.
Cái gì gọi là bịa đặt, đây đích thị là bịa đặt. Cái gì gọi là xuyên tạc, đây chính là xuyên tạc.
Đồn tới đồn lui, đồn kiểu gì tôi lại trở thành hoa khôi trường. Xem ra trong mắt người đời, chỉ có hoa khôi mới xứng với Mộ Chấn Phi. Thương thay cái thân tôi, kiếp sau tôi nhất định phải đẹp hơn cả Hà Vũ Dương mới được.
Không đợi Duyệt Oánh trả lời, cậu bạn kia đã nhanh nhảu nói:
- Hôm nay tôi phải thi nên tới muộn, thật ngại quá, hay tôi mời hai bạn ăn cơm nhé!
Liệu Duyệt Oánh có cự tuyệt nổi lời mời của một bạn nam khi mà giọt nước mưa long lanh còn đọng trên hàng mi cậu ta hay không?
Đương nhiên là không, mà tôi cũng vậy.
Vậy là vào một ngày đầu đông, mưa rơi rả rích, trời đã tối mịt từ lâu, ba đứa chúng tôi vẫy một chiếc xe điện ra cổng Tây. Ngoài cổng Tây có khu phố ăn uống, vui chơi giải trí nổi tiếng, chúng tôi ăn một bữa lẩu bò thơm phức. Ăn uống no nê, hai đứa mới hay bạn trai này tên là Triệu Cao Hưng, mà Triệu Cao Hưng cũng vừa biết thì ra tôi mới là Đồng Tuyết, còn Duyệt Oánh tên đầy đủ là Lưu Duyệt Oánh.
Triệu Cao Hưng kém Mộ Chấn Phi một khóa, bằng tuổi hai đứa tôi. Cậu ấy học khoa Năng khiếu Thể thao, hơn nữa cũng chọn bộ môn chạy vượt rào như Lưu Tường, chả trách hôm đó xách hai phích nước nóng mà cậu ấy vẫn chạy băng băng. Việc cậu ấy theo đuổi Duyệt Oánh thế nào, tôi không tường tận cho lắm. Ba năm trở lại đây, có mấy gã cùng trường cũng si mê Duyệt Oánh nhưng đừng vội đánh giá Duyệt Oánh qua vẻ ngoài háo sắc, tuy háo sắc thật nhưng cô ấy không hề lẳng lơ, trong tình yêu lúc nào cũng giữ nguyên tư tưởng truyền thống. Có lẽ do đọc nhiều tiểu thuyết diễm tình quá nên già néo đứt dây mà thôi. Ban đầu, tôi cũng không nghĩ Duyệt Oánh và Triệu Cao Hưng sẽ yêu nhau, cho đến khi Mộ Chấn Phi về nước, tiếp tục công việc hằng ngày mang nước cho tôi, vậy mà Triệu Cao Hưng vẫn đều đặn đứng đợi Duyệt Oánh dưới tầng ký túc với hai phích nước trên tay, bấy giờ tôi mới vỡ lẽ.
Từ khi Duyệt Oánh và Triệu Cao Hưng thành đôi, tôi với Mộ Chấn Phi cũng trở nên thân thiết hơn. Bởi vì Triệu Cao Hưng là bạn thân của Mộ Chấn Phi, Mộ Chấn Phi quen biết rộng, bạn bè nhiều vô kể, cả nhóm bạn thường xuyên gọi nhau đi ăn uống. Tôi cũng thuộc loại ăn chực bị động, qua mấy bữa cơm là thành anh em, thế thôi. Sau khi đã thân quen rồi mới phát hiện ra Mộ Chấn Phi là người có tư tưởng và hành động hoàn toàn trái ngược nhau, theo lời Duyệt Oánh thì đại loại là:
- Nhìn tưởng ngoan hiền, thế mà bụng lại nham hiểm.
Triệu Cao Hưng thẳng thắn:
- Chân anh ấy đã giẫm lên trái tim mong manh của bao cô gái, thế mà vẫn nhìn người ta bằng ánh mắt ngây thơ vô số tội.
Lúc đó, quan hệ giữa tôi và Mộ Chấn Phi đã vững rồi, nguyên do là bởi tôi cảm kích anh ta hằng ngày vẫn lấy nước cho tôi, anh ta biết ơn tôi không tìm anh ta tính sổ vụ thị lực của tôi giảm sút tận ba độ. Vậy nên tôi đánh giá Mộ Chấn Phi là người có tình có nghĩa, anh ta cho rằng tôi là đứa con gái thú vị, hiếm hoi. Kết quả là tình bạn giữa chúng tôi ngày một phát triển theo chiều hướng đi lên, chỉ thiếu điều lấy thân báo đáp. Trong mắt người khác, tôi chính là cô bạn gái “hàng thật giá thật” của Mộ Chấn Phi, lần nào ăn cơm cũng có một đống người đon đả gọi tôi là “chị hai” như kiểu xã hội đen. Tôi thường phủ nhận một cách chém đinh chặt sắt, nhưng chẳng một ai thèm tin, người ta lại tưởng tôi mắc bệnh thẹn thùng. Thậm chí Mộ Chấn Phi cũng lên tiếng phủ nhận, nhưng càng chối thì họ càng khẳng định. Nhiều khi tôi có cảm giác Mộ Chấn Phi cố tình tạo ra sự hiểu nhầm. Tôi đoán lý do là bởi, có cô bạn gái hờ này rồi, cơ hội anh ta giẫm nát trái tim mong manh cũng vơi đi nhiều, trong khi tôi với anh ta hoàn toàn vô tư, trong sáng nên anh ta tranh thủ lấy tôi ra làm bia đỡ đạn. Duyệt Oánh nói không sai, gã này quả thực thâm hiểm.
Hôm sinh nhật Duyệt Oánh, Triệu Cao Hưng mời cả đám bạn đến, tưng bừng tổ chức tiệc sinh nhật cho cô ấy. Do mời cả bạn Duyệt Oánh lẫn bạn của Triệu Cao Hưng, nên tôi và Mộ Chấn Phi phải thay mặt họ đứng ở hai bên cửa KTV đón tiếp khách khứa rầm rập kéo tới không ngớt. Bạn bè bên Mộ Chấn Phi trêu chúng tôi như một đôi cô dâu chú rể đang đứng ở cửa khách sạn đón khách đến mừng đám cưới. Mộ Chấn Phi nói:
- Hay anh mua cho em một bó hoa để ôm cho giống nhé!
Tôi bật cười, đập vào người anh ta:
- Thế thì đi mua thôi.
Anh ta bật cười, khoe má lúm đồng tiền lừa tình chết người. Tôi ngẩng đầu lên, thế rồi Tiêu Sơn bỗng xuất hiện ngay trước mắt.
Thực ra, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện này rồi, từ lúc bắt đầu quen biết Mộ Chấn Phi, từ lúc Triệu Cao Hưng và Duyệt Oánh hẹn hò, bởi họ cùng trường với Tiêu Sơn nên tôi đều tính cả rồi. Tuy không cùng khóa, cũng chẳng cùng khoa, nhưng tôi luôn nghĩ thế nào cũng có ngày hoặc từ miệng Mộ Chấn Phi, hoặc từ miệng Triệu Cao Hưng sẽ buột ra cái tên Tiêu Sơn, thậm chí, có khả năng tôi và anh sẽ chạm mặt nhau trong một buổi tụ tập nào đó. Mỗi lần suy nghĩ ấy ùa tới, tôi lại thấy lòng mình dấy lên cảm giác cay đắng lẫn chua chát, một nỗi buồn không biết diễn tả ra sao. Không khác nào uống rượu độc chữa khát[4], nếu trái tim này đã nát tươm, vậy thứ uống vào có phải rượu độc hay không, đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.
[4] Uống rượu độc chữa khát: ví với giải quyết khó khăn trước mắt mà không tính đến hậu quả về sau.
Thế mà chưa từng, dù chỉ một lần cũng chưa từng. Bấy lâu nay, Mộ Chấn Phi và Triệu Cao Hưng chưa hề nhắc đến cái tên Tiêu Sơn, và Tiêu Sơn cũng chưa một lần xuất hiện trong bất kỳ buổi tụ tập nào của chúng tôi. Thế nên, tôi vẫn ngây thơ tưởng rằng, trường lớn như vậy phải có đến mấy vạn sinh viên, Mộ Chấn Phi và Triệu Cao Hưng cũng không thể quen Tiêu Sơn được. Vậy mà tôi đã lầm, nhiều lần chưa gặp, không có nghĩa vĩnh viễn không bao giờ gặp, hai chữ vĩnh viễn này chưa bao giờ có trên đời.
Ba năm qua, tôi chưa một lần gặp lại Tiêu Sơn chỉ trừ trong mơ, nhưng dù là trong mơ thì hình ảnh anh cũng chập chờn và nhòe nhoẹt. Có một thời gian tôi sợ gặp anh, bởi tôi sợ bóng hình trong mộng sẽ vỡ nát, giống như tôi sợ đoạn hồi ức ấy sẽ tan tành. Ba năm qua tôi không đủ dũng khí để đối mặt với quá khứ đã xa lắc xa lơ kia.
Giây phút thấy anh bằng xương bằng thịt, tôi mới biết trái tim mình dù đã trải qua ngàn lần tan vỡ, thì giờ đây nó vẫn đau hơn dao cứa. Tôi không nói ngoa, bởi chỉ một thoáng đó thôi mà tôi đã thấy mình như ngạt thở, mí mắt bỏng rát, phải gắng lắm mới trụ vững, rồi chôn chân đứng nhìn anh như một con ngốc.
- Ồ, cũng nể mặt Cao Hưng đấy nhỉ? Lần sau sinh nhật bạn gái anh, chú có đến không đấy?
Dường như Tiêu Sơn đã cười:
- Đương nhiên đến, nhất định đến.
Ước gì tôi chết luôn đi, hoặc giá mà tôi có thể co cẳng bỏ chạy, chứ không muốn đứng đây thêm giây nào nữa. Anh chẳng hề nhìn tôi đến lần thứ hai, nhưng tôi biết anh đã hiểu lầm rồi, tôi mở miệng theo bản năng, nhưng chẳng thể thốt nên lời. Mà cứ cho anh hiểu lầm thì đã sao nào? Thực tế còn phức tạp hơn thế này một ngàn, một vạn lần. Tôi tuyệt nhiên không dám nhìn anh, anh giờ béo hay gầy, có phải đã cao hơn rồi không, tôi tuyệt nhiên không dám nhìn. Đùi tôi nhũn ra, người run lẩy bẩy, dường như phải gồng sức mới giữ được mình đứng vững.
Tiêu Sơn nói vài câu với Mộ Chấn Phi rồi một mình lên gác, vào phòng hát. Gió đêm phả vào mặt, gợi chút niềm tê dại, Mộ Chấn Phi ngoảnh đầu liếc nhìn tôi, anh ta hỏi:
- Em lạnh à? Nhìn mặt em cắt không còn giọt máu rồi kìa.
Tôi nói không ra lời, đành nặn một nụ cười như mếu. Mộ Chấn Phi phẩy tay nói:
- Thôi vào đi, một mình anh đứng đây là được rồi, không lại ốm ra đấy, hành anh ngày nào cũng phải đi lấy nước.
Tôi không ốm thì hằng ngày anh ta vẫn phải mang nước cho tôi cơ mà, nhưng lúc ấy lòng dạ rối bời, tôi chẳng sức đâu mà trả treo với anh ta. Tôi như con ốc sên, rụt rè lết vào phòng hát. Hôm nay bạn bè đến rất đông, trong phòng rộn ràng tiếng nói cười. Duyệt Oánh ôm mic hát bài Sứ Thanh Hoa:
Trời xanh đợi cơn mưa phùn, còn em đợi anh…
Trăng soi đáy nước, ai vớt trăng lên,
Để thấy kết cục buồn trong ánh trăng…
Giữa ca từ mỹ miều, giữa những giai điệu mượt mà, tôi thảng thốt nép vào một góc, Tiêu Sơn hát nhạc Châu Kiệt Luân rất hay. Tôi từng nghe anh hát Đông phong phá, cả bài Thất lý hương, và rất nhiều bài khác của Châu Kiệt Luân. Thế mà lúc ra bài Tóc tựa tuyết, đã không còn ai hát tôi nghe nữa. Tôi thấy mình như sắp khóc, đáng lẽ tôi