tiên của tôi là món quà sau lần bố đi công tác ở Mỹ về, tôi vẫn nhớ đôi giày ấy có màu hồng phấn, bố rất thích mua đồ màu hồng cho tôi, bởi trong lòng bố, con gái lúc nào cũng trắng hồng, mềm mại. Đôi giày màu hồng ấy hơi to, tôi đi phải được vài năm. Về sau, trong nước cũng bán loại tương tự nhưng kiểu dáng đơn giản hơn rất nhiều. Bố cũng là người dạy tôi trượt patin. Hồi ấy, bố kéo tay tôi, hai bố con loanh quanh trong sân bóng rổ trước nhà, phải mất vài ngày Chủ nhật, tôi mới trượt vững.
- Đầu óc lại để đi đâu thế? Học chưa xong mà còn phân tâm, sao cậu toàn thế này nhỉ?
Tôi chỉ biết câm như hến. Thỉnh thoảng tôi nhờ cậu ấy giải thích mấy bài đọc hiểu Tiếng Anh, cậu ấy nói một thôi một hồi mà tôi vẫn ù ù cạc cạc, những lúc như thế, cậu ấy thường tỏ vẻ bực dọc, chắc chắn cậu ấy sẽ thầm mắng tôi đã dốt còn không biết đường chăm chỉ. Từ nhỏ đến lớn, chưa một ai chê tôi dốt, trước đây các thầy cô thường khen tôi có năng lực tiếp thu tốt, thế mà trước mặt cậu ấy, tôi đích thị là một đứa đần độn không hơn không kém, chỉ vì cậu ấy quá thông minh.
Tiêu Sơn cầm tay, kéo tôi trượt chầm chậm, sợ tôi ngã thêm lần nữa nên cậu ấy nhất quyết không buông tay tôi ra. Hôm ấy, gió hiu hiu thổi, phả vào mặt không lạnh lắm nên tôi cũng quên khuấy việc phải đội mũ, trên đầu chỉ quấn tạm một chiếc khăn quàng. Tôi chưa từng nắm tay cậu con trai nào lâu đến thế, mặc dù lúc đó tôi và Tiêu Sơn đều đeo găng tay. Lần cuối cùng tôi cầm tay con trai là từ đợt biểu diễn văn nghệ mừng ngày tết Thiếu nhi mùng Một tháng Sáu khi còn học tiểu học. Nghĩ thế, tim tôi đột nhiên đập rộn ràng, nó đập rất nhanh khiến người ta manh nha nhận ra sự khó chịu. Tính cách Tiêu Sơn xưa nay vốn cởi mở, phóng khoáng, cậu ấy nắm tay tôi như nắm tay một đứa em gái hoặc một bạn gái cùng lớp mà thôi. Trên thực tế, tôi cũng chỉ là bạn cùng lớp, Tôi không quay sang nhìn cậu ấy nữa, cố gắng tỏ ra thật tự nhiên.
Trượt băng xong, chúng tôi rủ nhau đi uống trà sữa. Cốc trà sữa nóng hổi, tỏa mùi thơm ngào ngạt ủ trong lòng bàn tay thật ấm áp. Mọi người bắt đầu bàn tán rôm rả xem Tết đi đâu chơi, có người gợi ý Tết nên đi lễ chùa, chỉ mình tôi lặng thinh ngồi uống trà sữa mà không góp chuyện. Đang hút hạt trân châu, bỗng Tiêu Sơn nói:
- Này, mặt cậu nẻ rồi kìa!
Tôi xoa mặt, thấy da mình nổi cục cưng cứng, hơi ngứa. Từ bé đến giờ, tôi chưa từng bị nẻ, không ngờ đúng lần đầu tiên lại nẻ ngay trên mặt. Nghe người ta nói, khi bị nẻ, da sẽ tróc ra rồi mưng mủ, nếu nẻ trên mặt, chẳng phải mặt mày sẽ hốc hác, vàng vọt ư? Tôi gồng mình ấn cục đông cứng ấy xuống, chẳng thiết gì đến trà sữa nữa, chỉ mong ấn bẹp được nó…
Tiêu Sơn nói:
- Đừng ấn nữa, cứ sờ vào sẽ càng tệ thêm, nhà tớ có mỡ trăn, mai tớ sẽ cho cậu một ít, dùng mỡ trăn bôi vài lần là đỡ ngay.
Hôm sau Giao thừa mất rồi, ngay từ đầu, cả lũ đã thống nhất từ Giao thừa cho đến mùng Năm Tết sẽ không tập tành gì hết, dù sao cũng phải ăn Tết nữa chứ. Tôi đinh ninh cậu ấy chỉ nói lấy lệ thế thôi, không ngờ hôm Ba mươi mà cậu ấy vẫn chạy ra ngoài. Vừa rời giường chưa được bao lâu, tôi bỗng nghe thấy thấy tiếng điện thoại đổ chuông. Em họ còn đang ngủ, mợ sợ ồn ào làm con bé thức giấc, liền vội vã chạy ra nhấc máy. Nghe một hồi rồi mợ mới gọi tôi:
- Tìm cháu này!
Tôi ít khi nói số điện thoại nhà cậu cho người khác biết, chỉ ngại mợ không vui. Nghĩ bụng không biết mới sáng sớm ngày Ba mươi mà ai đã gọi điện tìm mình? Tôi đang thắc mắc thì giọng của Tiêu Sơn cất lên, cậu ấy nói:
- Số điện thoại nhà cậu khó tìm thật đấy, phải hỏi lớp trưởng mới ra.
Mợ đang ngồi ở sofa kế bên, nửa quan tâm, nửa hờ hững, đảo mắt về phía tôi, chắc bởi trước giờ chưa từng có bạn nam nào gọi điện đến nhà tìm tôi, tôi cứ lo mợ hiểu nhầm, bèn luýnh quýnh hỏi:
- Hôm nay không tập cơ mà?
- Cậu quên rồi à? Hôm qua tớ hứa sẽ đem mỡ trăn cho cậu bôi, cậu ra lấy đi này.
Tôi luống cuống vì bất ngờ:
-Ơ, nhưng…
Cậu ấy nói:
- Tớ đợi cậu ở cửa trạm tàu điện ngầm Phúc Hưng Môn nhé.
Trạm ấy gần nhà cậu mợ nhất, từ đây đến đó mất có mười phút, tôi vội vàng quyết định:
- Được, cậu đợi chút, tớ đến ngay.
Cúp điện thoại, tôi giải thích với mợ rằng kịch bản có chút thay đổi, vừa rồi bạn cùng lớp gọi điện thông báo, bảo tôi sang lấy. Tôi cũng chẳng hiểu sao phải nói dối mợ, nhưng chẳng lẽ lại bảo có một bạn trai đem mỡ trăn cho tôi, thế nào mợ cũng nghĩ xiên nghĩ vẹo, đành giấu còn hơn.
Mợ không để ý nhưng cậu lại hỏi:
- Cháu đi đâu lấy?
- Nhà bạn ấy ở Hồi Long Quan, hơi xa ạ!
Tôi vẫn thản nhiên bịa chuyện. Thực ra, nhà Tiêu Sơn ở Công Chủ Phần, với cả cậu ấy đã nói sẽ đợi ở trạm xe điện, nhưng tôi vẫn nói dối trôi chảy.
- Nếu tắc đường, chắc cháu không về kịp bữa trưa.
Tôi muốn dành chút thời gian đi lang thang một mình, dù phải tha thẩn trong siêu thị vẫn còn tốt hơn, ngày hôm nay tôi chỉ muốn ở một mình.
Mợ nói:
- Nhớ về sớm nhé, còn đón năm mới nữa.
Lúc thay giày ở bậu cửa, chuẩn bị ra ngoài thì cậu bước tới, dúi cho tôi tờ một trăm tệ, tôi không cầm, cậu nói:
- Cầm đi, nếu bên đó tắc đường, không về kịp bữa trưa, cháu mua tạm hamburger mà ăn.
Dùng dằng mãi khiến mợ chú ý, mợ cười nói:
- Cậu cho thì cháu cứ cầm đi, nào phải người dưng.
Mợ đã nói thế, tôi đành nhận tiền.
Tôi cầm tờ một trăm tệ đến trạm xe, từ đằng xa đã thấy Tiêu Sơn. Cậu ấy rất cao, tay chân dài ngoằng trông rất nổi bật. Tôi chạy đến trước mặt Tiêu Sơn, trời lạnh thế này mà cậu ấy chẳng thèm mặc áo phao, áo khoác ngoài còn mở phanh ra, bên trong quấn khăn quàng cổ ca rô. Thấy tôi, cậu ấy liền nhoẻn miệng cười, khoe hàm răng trắng bóng.
- Đến nhanh thế!
Hôm nay tôi đội mũ nhưng lại quên quàng khăn, dọc đường chạy tới đây, gió thốc vào mặt rát ơi là rát, đặc biệt là những chỗ bị nẻ. Tôi vừa xoa mặt vừa hỏi:
- Mỡ trăn đâu?
Hỏi thế rồi mà hai tay cậu ấy vẫn yên vị trong túi áo.
- Tớ chưa ăn sáng, cậu mời tớ ăn sáng đi!
May có một trăm tệ cậu cho. Tôi nói:
- Tớ mời cậu vào McDonald’s nhé!
Cậu ấy cũng không kén chọn:
-Ừ!
Không ngờ, nhìn Tiêu Sơn gầy thế mà lại là vua phàm ăn đích thực. Một mình cậu ấy ăn liền hai suất, vậy mà vẫn còn thòm thèm, may cậu ấy không đòi ăn thêm, không thì một trăm tệ của tôi không đủ để trả. Cậu ấy ăn rất nhanh, nhưng uống thì lề mề, có hai cốc Coca mà nửa ngày mới uống xong một cốc. Tôi vốn ăn chậm, dần dà cũng giải quyết xong phần của mình, trong khi cậu ấy vẫn thong thả thưởng thức đồ uống. Ngồi chung với con trai trong hoàn cảnh này, tôi chẳng biết nói gì hơn. Chỉ thấy mí mắt Tiêu Sơn cụp xuống, dường như tâm trí đang đổ dồn vào đầu ống hút, hàng mi khẽ rung rinh như thể trên ấy có tinh linh tàng hình đang ẩn mình nhảy múa. Bỗng nhiên tôi không dám nhìn thêm nữa, bèn rút một tờ giấy ăn trong hộp ra, ngồi gấp linh tinh.
Cho đến khi tôi gấp được một chú thiên nga béo mập, Tiêu Sơn bất ngờ phì cười, rồi bỏ ống hút xuống.
- Con gì thế này, vịt con xấu xí à?
Tôi bực mình, béo mấy thì nó vẫn là thiên nga, không phải sao?
Cậu ấy giật phắt con thiên nga, mở ra gấp lại.
- Cậu gấp sai rồi.
Nhờ có bàn tay của cậu ấy, con thiên nga trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều. Lúc cậu ấy đi rửa tay, tôi đấu tranh tư tưởng mãi, sau cùng lén lút bỏ con thiên nga vào túi áo khoác. Vừa vặn lúc Tiêu Sơn quay lại, cậu ấy gọi tôi.
- Đi thôi!
Rời khỏi cửa hàng đang ấm áp, nơi đầu phố đón gió đông lạnh thấu xương, cậu ấy đưa tôi mỡ trăn được đựng trong một lọ thủy tinh nhỏ có nắp xoay, vô cùng tinh xảo. Mỡ trăn màu vàng nhạt, có dạng lỏng như kem.
Tôi chỉ nói:
- Cảm ơn cậu!
Cậu ấy hỏi tôi:
- Nhà cậu gần đây à?
Tôi gật đầu.
Ngừng lại vài giây rồi cậu ấy nói:
- Thôi đành vậy, tớ ngồi xe điện về.
- Vậy tớ cũng về đây.
- Tạm biệt!
- Tạm biệt!
Tôi quay người lững thững cất bước, hai tay đút trong túi áo khoác. Một bên là lọ mỡ trăn, cứng cứng; bên kia là con thiên nga giấy, mềm mềm. Đi được mấy bước, bỗng nghe có người gọi tên mình, tôi quay lại, thấy cậu ấy đã bắt kịp mình từ lúc nào, còn cười toe toét, khoe hàm răng trắng bóng.
- Quên không nói với cậu, ngày mai năm mới vui vẻ!
Hôm nay là Giao thừa rồi, tôi cũng mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
- Năm mới vui vẻ!
Tôi đứng nhìn cậu ấy xoay gót bước đi, hòa mình vào dòng người hối hả. Cậu ấy sải những bước chân dài, nhanh thoăn thoắt, dù bầu trời âm u, mù mịt nhưng tôi vẫn thấy mây rẽ lối rọi xuống một vần hào quang bao quanh khiến thân hình cậu ấy tỏa sáng rực rỡ. Dù giữ biển người tấp nập, tôi vẫn nhận ra bóng lưng cậu ấy chỉ bằng một cái chớp mắt.
Ngày hôm đó, tôi lang thang một mình ngoài phố rất lâu, đợi hoàng hôn buông, trời nhá nhem tối mới về nhà cậu. Mợ đang làm cơm, cậu cũng xuống bếp phụ giúp một tay, cô em họ nằm trên sofa phòng khách xem ti vi, bầu không khí sum vầy ấm cúng của gia đình càng khiến tôi thêm phần lạc lõng. Tôi vào bếp chào cậu mợ một câu rồi lẳng lặng về phòng mình.
Tôi lấy con thiên nga từ trong túi ra, nhìn nó nhăn nhúm rúm ró, tôi sửa lại đôi cánh cho cân rồi kẹp vào quyển nhật ký. Tôi không muốn viết nhật ký nữa, chỉ cầm bút ghi lại ngày tháng hôm ấy lên mình con thiên nga.
- Đồng Tuyết ơi, sinh nhật vui vẻ!
Tôi tự nhủ với lòng mình. Tiếng ti vi ngoài phòng khách ồn ào, cửa sổ nhìn ra con đường nhỏ của chung cư có tiếng xe đang tiến vào, âm thanh hết sức mơ hồ, mọi vật xung quanh đều trở nên huyên náo. Ở tuổi mười sáu, lần đầu tiên tôi đón sinh nhật một mình, không bánh kem, không quà cáp, không có bố mẹ nở nụ cười ấm áp chúc tôi sinh nhật vui vẻ. Thế rồi tất cả những sinh nhật về sau, tôi đều trải qua một mình.
Học kỳ mới bắt đầu, vở kịch Người lái buôn thành Venice của chúng tôi chỉ giành được một lượng phiếu bầu nhỏ nhoi, thua xa vở Romeo & Juliet do Lâm Tư Nhàn thủ vai chính. Lâm Tư Nhàn, người cũng như tên, có phong thái nhã nhặn, ngoại hình xinh đẹp, tính tình cởi mở. Cô ấy là cán sự môn Tiếng Anh của lớp chúng tôi, từng đại diện cho trường tham gia cuộc thi Tiếng Anh phổ thông toàn thành phố. Có người nói cô ấy là khoa khôi nhưng trường tôi có rất nhiều bạn gái xinh xắn, thế nên ai mới là hoa khôi mãi sau vẫn chưa thấy hồi kết. Có điều, vai Juliet của cô ấy thực sự khiến mọi người vỗ đến sưng cả tay, quả thật rất xuất sắc, nổi trội hơn hẳn, khiến bạn nam diễn vai Romeo hoàn toàn bị lép vế. Về sau, cô giáo luống tuổi người Anh khăng khăng gộp mấy nhóm thành một và phân lại vai diễn cho vở Romeo & Juliet, Tiêu Sơn đóng vai Romeo, Lâm Tư Nhàn vẫn là Juliet. Vở kịch năm đó thực sự đã tạo nên tiếng vang, nam thanh nữ tú, phát âm tiếng Anh vừa chuẩn vừa tao nhã, cứ hai năm một lần, trường tôi lại tổ chức đón tiếp trường bạn và đại biểu nước ngoài đến tham quan hữu nghị, vở kịch đó được chọn làm tiết mục chính.
Chỗ nẻ trên mặt tôi đã đỡ nhiều, mỡ trăn cực kỳ hiệu quả dù mùi của nó hơi gây gây, nhưng bôi mấy lần là đỡ ngay, dùng chưa hết lọ thuốc mà vết nẻ trên mặt đã biến mất.
Học kỳ mới lại rục rịch chuyển chỗ ngồi, Tiêu Sơn không ngồi sau tôi nữa. Ra chơi mười phút, cậu ấy vẫn tận dụng thời gian đi chơi bóng rổ, hoạt đ