t rất tốt. Hai năm trước, bởi vì yên ngựa bị hỏng mà ngoài ý muốn bị ngã. Khi ấy mặt nàng va chạm đất, đến nỗi má trái bị đá vụn sắc nhọn cắt vào, miệng vết thương quá sâu, vì vậy sau khi kết vảy liền để lại một vết sẹo không thể xóa được.
Vốn là nàng và con của Thừa tướng đã bàn đến chuyện hôn nhân, nhưng bởi vì nàng bị hủy dung mà việc này phải từ bỏ.
Không nghĩ tới hai tháng trước, Hoàng thượng lại chỉ hôn cho nàng và Phụng vương Thế tử.
Nghe nói lúc Mặc Lan biết được việc này cực kỳ bất mãn, cuối cùng bởi vì không có cách nào kháng chỉ liền phải cưới nàng.
Có lẽ là bởi vậy mà sau khi hắn cưới nàng chưa bao giờ để nàng vào trong mắt, mặc cho nàng ở nơi này bị người ta khi dễ, đến nỗi cuối cùng còn bị hại chết một cách không minh bạch ở Phụng Vương phủ.
“Nàng xuất thân từ võ tướng thế gia, từ nhỏ đã thạo cưỡi ngựa bắn cung, như thế nào lại ngã ngựa được?” – Mặc Lan tiến lên một bước hỏi.
“Là ta sơ ý, không cẩn thận mới có thể ngã ngựa.”
Dung Tri Hạ lúc này đã vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ, cũng chẳng thèm nghiên cứu vẻ mặt quan tâm của hắn lúc này đến tột cùng là thật hay giả, nếu hắn đã không muốn đi thì kệ hắn vậy.
Súc miệng xong, nàng cởi xuống hỉ bào, tự mình bò lên giường. Mặc Lan cũng tháo xuống giày gấm để trên tháp, nằm xuống cạnh nàng, thấy nàng mặt cứng ngắc, tránh hắn như rắn rết, dịch người vào bên trong, cố ý tạo khoảng cách với hắn, một chút lửa giận nhen nhóm trong lòng, chợt nghĩ tới gì đó, hắn ẩn nhẫn nén xuống hờn giận, yên lặng nằm bên người nàng.
Hỉ phòng nhất thời yên tĩnh không tiếng động. Dung Tri Hạ ôm chăn đệm, cứng người lui trong góc, không muốn tới gần trượng phu mới cưới này của nàng. Đối với việc phải ngủ chung một giường cùng Mặc Lan, nàng không hề cảm thấy vui sướng, chỉ thấy phiền não.
Nhớ đến hôm qua, khi phát giác chính mình trọng sinh vào đêm trước hôm thành thân cùng Mặc Lan, nàng kinh ngạc, nghiêm chỉnh thức một đêm không ngủ, nghi hoặc cân nhắc đây tột cùng là có chuyện gì xảy ra.
Loại sự tình này ai nghe cũng phải kinh sợ, đến nỗi lúc nàng ngồi trên kiệu hoa đi vào Phụng Vương phủ, cùng hắn bái đường, lại bị đưa vào hỉ phòng, thì thần trí nàng thủy chung đều hốt hoảng. Tận đến khi ngồi trên giường hỉ, thấy hỉ phòng vô cùng quen thuộc này thì rốt cuộc nàng mới tiếp nhận được sự thật chính mình được sống lại.
Ông trời ban ân, cho nàng được sống thêm một lần nữa, nàng sẽ không để cho mình sống uất ức đáng thương như trước, nàng muốn theo tâm ý của mình, cái gì mà thuận theo trượng phu, hiếu kính cha mẹ chồng, tất cả đều dẹp qua một bên đi.
Nàng ở kiếp trước, bất luận là trượng phu hay cha mẹ chồng, không một ai đối xử tử tế với nàng, dựa vào cái gì muốn nàng hiếu kính bọn họ, thuận theo bọn họ?
Nàng Dung Tri Hạ ở đời này chỉ kính trọng phụ thân cùng huynh trưởng đã thương yêu nàng từ nhỏ, những người khác nàng sẽ không bao giờ để trong lòng nữa.
Hít sâu một hơi, nàng không để ý tới Mặc Lan đang nằm bên cạnh người, nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ. Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp bay đến – “Lúc nàng sáu, bảy tuổi có phải từng tới phủ Tống đại nhân Tống Tuệ Viễn chúc tết hay không?”
Dung Tri Hạ ngay cả nghĩ cũng không nghĩ, trả lời cho có lệ - “Chuyện lâu như vậy rồi, ta sao có thể nhớ rõ.”
“Nàng cẩn thận nhớ lại xem.” – Mặc Lan trong giọng nói hơi có ý ra lệnh.
Nàng gắng gượng suy nghĩ một lát, lại nói – “Ta thật sự không nhớ rõ, khi còn bé, hàng năm cha đều đưa ta tới rất nhiều nhà thúc thúc bá bá chúc tết, ta không phân biệt được ai mới là người chàng nói đến.” – Cha nàng là Vệ quốc Đại tướng quân, lui tới cùng quá nửa quan viên triều đình, khi còn nhỏ không hiểu chuyện, nàng sao phân biệt được người nào với người nào.
Lặng im giây lát, hắn đổi phương thức khác hỏi lại – “Vậy nàng có nhớ đã từng đi nhầm vào một hầm băng, rồi phát hiện một đứa bé bị giam bên trong hay không?”.
Dung Tri Hạ cố gắng hồi tưởng một lát, cuối cùng từ trong ký ức rất lâu kia, tìm kiếm ra chuyện này – “Hình như có, ta nhớ được ca ca kia ngã vào trong hầm băng, cả người hắn bị đông cứng, tóc đã kết sương, đôi môi cũng tím bầm, ta muốn kéo hắn ra ngoài nhưng kéo không nổi, liền đi gọi người tới, hắn mới được ôm ra.” – Sau đó nàng rời đi cùng phụ thân, cũng không biết ca ca kia về sau như thế nào, đột nhiên nghĩ đến cái gì, nàng hỏi – “Sao đột nhiên chàng hỏi ta chuyện này? Chàng biết đứa bé kia sao?”
Chính tai nghe nàng nói, Mặc Lan nhắm chặt hai mắt, che lại hận ý kịch liệt tuôn ra. Hắn chưa bao giờ hận chính mình như vậy, từ đầu đến cuối hắn đã bị người ta lừa gạt, không nên tin tưởng lầm người mà bạc đãi nàng.
Chỉ chốc lát, sau khi mở mắt ra hắn đã bình ổn cảm xúc, đưa cánh tay muốn kéo nàng vào trong lòng – “Tri Hạ, ta……” – Nhưng đầu ngón tay hắn vừa mới đụng vào nàng liền bị nàng đẩy ra thật nhanh.
“Ta muốn ngủ, giường này rất lớn, chàng đừng chen lấn với ta.” – Giọng của nàng mang ý tứ ghét bỏ rõ ràng.
“……Được” – Nếu là bình thường, hắn làm sao tha thứ cho kẻ làm trái ý hắn, nhưng giờ phút này hắn cũng không nhiều lời, chỉ hơi khựng lại, đáp nhẹ một tiếng rồi lùi ra sau, ôn thanh dụ dỗ - “Nàng đừng co lại một góc thế, lại đây ngủ, ta cam đoan sẽ không chạm vào nàng.”
Mặc dù cảm thấy đêm nay hắn thập phần cổ quái, nhưng Dung Tri Hạ nhất thời cùng không rõ vì sao, đơn giản không suy nghĩ thêm nữa, có chuyện gì ngày mai dậy nói sau, cả người vẫn lui trong góc, không dựa gần vào. Nàng ngáp một cái, khép mắt, không lâu sau liền ngủ say.
Mặc Lan ánh mắt trầm trầm nhìn chăm chú vào nàng, tâm tư sôi trào, cả đêm chưa ngủ.