Vì thế, cô nghe được tiếng anh rời giường, ra vào phòng tắm, mở tủ quần áo, mặc vào quần dài, đi đến phía sau cô…
Ông trời, lạnh như vậy, anh không cần mặc áo sao?
Anh ôm thắt lưng cô từ phía sau, đầu ghé vào vai của cô:
– Ồ! Thơm quá, buổi sáng hôm nay ăn cái gì vậy?
Cái gì thơm? Là tóc của cô thơm? Hay là mùi thơm của cơ thể?
Cháo chín, cô tắt bếp gas, nghiêng đầu nói:
– Có thể ăn rồi.
Anh thuận thế ở trên môi của cô hôn môi một cái, lập tức buông cô ra đi đến bàn ăn ngồi xuống, tay phải cầm đũa, tay trái ôm bụng để trần…
Ừ! Anh quả nhiên không có mặc áo…
Anh kêu lên như trẻ con:
– Nhanh chút, anh đói chết rồi!
Vân Điệp buồn cười đem ra cháo và dưa cải, nhìn anh bưng chén lên định ăn, cô vội kêu lên:
– Đợi chút, Vu Kiệt. Cháo vừa chín coi chừng nóng, thổi nguội rồi hẳn ăn!
Vu Kiệt không nói tiếng nào bưng chén cháo vẫn còn nóng hầm hập đặt tới trước mặt cô. Cô lắc đầu bật cười, đồng thời thực tự nhiên bưng chén cháo lên thổi nguội giúp anh.
Anh ăn trước một ngụm phở trộn rau, lại ăn một miếng chân vịt xào với dưa chuột, sau đó là một ngụm trứng bắc thảo đậu hủ, tiếp theo là một ngụm…
Anh ăn rất ngon, một ngụm tiếp một ngụm, đợi đến khi cháo nguội có thể ăn, dưa cải trên bàn chỉ còn dư chưa đến một nửa.
Vân Điệp thổi thổi chén cháo của mình.
– Hôm nay, anh kêu em đến sớm như vậy làm gì? Muốn đi nơi nào chơi sao?
– No! no! _ Vu Kiệt lắc lắc đôi đũa.
– Hôm nay, nơi nào cũng sẽ không đi.
– Muốn dạy học sao? Vu Kiệt nghiêng đầu nghĩ nghĩ
– Đúng mà cũng không đúng.
Vân Điệp cũng nghiêng đầu suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nói đơn giản.
– Không hiểu! Vu Kiệt cười cười.
– Anh muốn dạy em chơi máy tính.
Anh cầm đũa chỉ vào Vân Điệp.
– Trước nói cho rõ ràng, là chơi chứ không phải học nha! Vân Điệp quyết quyết miệng.
– Có gì khác nhau sao? – Cô than thở
– Mỗi lần đến tiết học tin, em luôn đem máy tính ra “chơi” đến chán, hiện tại thầy giáo khi nhìn thấy em liền xin em đừng có đụng đến máy tính nữa!
Cô chu môi. Thật mất mặt mà! Môn nào cũng có tiến bộ riêng môn tin học này là ngày càng giảm sút.
– Tin tưởng ở anh.
Vu Kiệt vừa húp cháo vừa nói:
– Anh cam đoan từ ngày hôm nay trở đi, em sẽ rất yêu thích máy tính.
– Không thể nào .
Vân Điệp lắc lắc đôi đũa.
– Em thuộc dạng không còn thuốc chữa rồi! Phải không…
Mãi đến khi 10h tối, Vu Kiệt thúc giục cô về nhà, bất chấp sự lo lắng của người nhà, mông của cô một chút cũng không chịu dịch chuyển.
– Sẽ không có ai lo lắng đâu! Bởi vì bọn họ có khi còn chưa biết em không có ở nhà.
Nói xong, hai mắt của cô lại tiếp tục dán chặt vào máy tính. Vu Kiệt trừng mắt.
– Hừ…hừ! Là ai đã nói chính mình không còn thuốc chữa nhỉ?
– Đừng ồn ào!
Vân Điệp xua xua tay đuổi anh giống như ruồi muỗi.
– Em gần thắng rồi!
– Tiểu Điệp..
Vân Điệp quay sang đá anh một cái đầy sức mạnh.
– Tránh ra!
– Anh đến để giúp…
– Không cần!
Vân Điệp nói to rồi ném tới một quyển sách, Vu Kiệt nghiêng người né tránh, không khỏi lầm bầm: