Hơn một ngàn năm qua, kể từ khi hắn bắt đầu nhớ lại chuyện cũ, hắn vẫn không dám ngủ, vì chỉ cần nhắm mắt lại hắn sẽ nhìn thấy cảnh tượng thảm thiết nàng moi tim trả hắn. Nhưng điều làm hắn càng tự trách mình hơn là nàng lặng lẽ hồn phi phách tán ngay bên cạnh hắn thế mà hắn còn ngủ say sưa không hay biết gì, thậm chí còn tự cho rằng nàng sống rất ổn.
Với hắn mà nói, những năm qua ngủ là một nỗi đau hắn không bao giờ dám chạm tới, càng đừng nói là nằm mơ.
Hơn nữa, lúc trước hắn nằm mơ cũng từng chứng kiến thảm cảnh nàng người chết hồn tan.
Nhưng hôm nay, hắn đang mơ thật rồi ư?
Mà nàng lại xuất hiện trong giấc mơ của hắn thật… Cảnh trong mơ là một biển hoa hướng dương rộng lớn vô bờ…
Gần như xuất phát từ bản năng, hắn muốn vội vàng chạy tới, ôm nàng thật chặt vĩnh viễn không rời xa. Nhưng lúc này hắn chỉ có thể cứng đờ tại chỗ, không thể cất một bước nào. Hắn do dự, ngập ngừng, bàng hoàng, lưỡng lự…
Hắn không tin cảnh tượng trước mắt, hắn sợ nàng chỉ là một giấc mơ, vừa chạm vào sẽ vỡ tan.
‘Thanh Huyền’ dường như có thể hiểu thấu tâm tư hắn, nhìn theo bóng người áo đỏ đứng trong biển hoa hướng dương, giải thích với Bình Sinh: “Đúng vậy, đây là giấc mơ của ngài.” Dừng một lát, ‘Thanh Huyền’ thở dài: “Có lẽ chính ngài cũng không biết, ngài đã tạo nên một đồi hoa hướng dương trong mơ vì người, có lẽ trong khoảng hai ngàn năm qua những đóa hoa đó chưa bao giờ héo tàn.”
Biển hoa hướng dương này là được tạo nên trong mơ ư?
Những đóa hoa này có cách đây khoảng hai ngàn năm, rốt cuộc hắn đã tạo nên thứ này từ khi nào?
Thật ra, lúc trước dù hắn bị ép uống nước Vong Xuyên, nhưng trong ý thức vẫn ghi khắc lời thề nguyện này…
“Vì có biển hoa hướng dương này, nên người vẫn luôn tự trấn an phải tiếp tục chờ đợi, phải tin tưởng Thanh Huyền sẽ đến…” Giọng cười khẽ khàng mà có hơi chua chát, ‘Thanh Huyền’ chằm chằm nhìn Bình Sinh, không kiêng nể gì nhấn mạnh từng chữ: “Thật ra, đến cả ta cũng không nghĩ rằng Thanh Huyền sẽ đến, mà người vẫn ngày ngày đứng đó, không hề tuyệt vọng…”
Bình Sinh á khẩu không đáp được một câu, hoàn toàn không phản ứng nổi. Hắn đứng cứng đờ ngay tại chỗ, trái tim như bị một lưỡi dao đục khoét, ‘Thanh Huyền’ đứng trước mặt hắn gằn từng tiếng sắc bén đớn đau.
Chờ đợi ư?
Hóa ra, nàng và hắn đều chấp nhất vào tình yêu này.
“Ngươi nói nàng vẫn luôn ở đây…” Thật lâu sau, rốt cuộc Bình Sinh cũng tìm lại được giọng nói của mình, trong sự lạnh nhạt xen lẫn nỗi trống vắng, giọng trầm khàn, trong từng lời đều là đau thương: “Nàng ở đây chờ ta hai ngàn năm…”
“Người vẫn ở đây chờ Thanh Huyền, kể từ lúc ta bắt đầu biết nghe biết nói, những chuyện người kể cho ta đều có liên quan đến Thanh Huyền, từng chuyện từng chuyện chưa từng bỏ sót.” Giọng điệu không cảm xúc, nam tử có khuôn mặt giống hệt Thanh Huyền vẫn bình thản, mỗi câu đều nhắc đến cái tên ‘Thanh Huyền’, giống như cố ý nhấn mạnh: “Người vẫn thường nói, nếu Thanh Huyền không nhớ ra người, thì chỉ dựa vào một mảnh hồn phách của người, có lẽ cả đời này sẽ không một ai biết người và ta đang ở đây, cũng không có ai có thể tìm đến đây.”
Bình Sinh hoảng hốt, hoàn toàn không thể tả cảm giác hiện giờ của mình, giọng nói vất vả lắm mới tìm về được bị thứ gì đó chặn lại, lòng đau như dao cắt.
“Nàng, nàng…” Bình Sinh không biết mình nên nói gì, hắn cảm thấy dòng khí xung quanh mình như ngưng tụ lại, dồn nén xuống khiến hơi thở hắn nghẹn ngào.
“Bây giờ ngài đã đến đây, nói cách khác, rốt cuộc ngài cũng nhớ ra Thiên Sắc?” Lúc nam tử hỏi câu này thì chăm chăm nhìn Bình Sinh, cố tình nhấn mạnh hai từ ‘rốt cuộc’ như trào phúng như chất vấn, xen trong đó còn có cơn phẫn nộ không thể kiềm chế.
Khổ sở gật đầu, trái tim Bình Sinh như bị khoét mất một lỗ, nỗi đau như moi tim khoét xương lướt qua tứ chi bách hải. Môi Bình Sinh khẽ giật, cuối cùng hắn không nói gì, chỉ cắn chặt răng nắm chặt đôi tay, lòng thầm lặp đi lặp lại những lời xin lỗi, hắn chậm rãi bước từng bước về phía trước.
Bóng áo đỏ thẫm hệt như trong ký ức, màu đỏ tươi như máu khiến lòng người hoảng sợ, mà bóng người gầy gò yếu ớt vẫn luôn trầm mặc ít nói chấp nhận mọi thứ trong hồi ức giờ đã rất gầy gò, bóng dáng nàng càng nổi bật giữa biển hoa hướng dương rực rỡ, bóng hình ấy tỏa ra sự bất lực suy sụp và đau thương khó kiềm nén.
Thứ cảm giác này vừa là đau mà lại không phải là đau.
Đi được vài bước, Bình Sinh đột ngột dừng lại, hắn xoay người nhìn nam tử kia, ánh trong đôi mắt là sự nghi ngờ và ngạc nhiên: “Rốt cuộc ngươi là…”
Bình Sinh thấy rất kỳ lạ, nam tử trước mắt trông giống hệt Thanh Huyền, ngay đến một động tác nhỏ cũng giống hệt. Khi hai người đối diện nhau, hắn luôn có cảm giác như mình đang đối diện với bản thân, bị chính linh hồn mình chất vấn.
Nam tử kia co giật khóe mắt mà chẳng biết làm sao, y thở dài một hơi cũng không trả lời thẳng thắn: “Lúc ấy vốn người phải chịu cảnh hồn phi phách tán, nhưng vì có ta, cho nên mới giữ lại được một mảnh hồn phách tồn tại sâu trong giấc mơ của ngài.” Thoáng dừng lại, y tiếp tục tháo gỡ từng khúc mắc câu chuyện mà không chịu nói thẳng: “Đôi khi, người đau lòng vì nhớ lại chuyện cũ, khi đó người sẽ im lặng không nói, ta đành phải biến thành hình dáng ngài ngày xưa, làm những chuyện ngài từng làm để dỗ dành người, để người vui vẻ hơn đôi chút…” Hít sâu một hơi, nam tử kia dùng nét mặt dở khóc dở cười đối diện Bình Sinh, từng lời từng chữ như thuộc nằm lòng kể ra thật chậm: “Mài trâm, làm mũ phượng, giặt chăn, mài mực, làm nũng, giả ngờ nghệch… Phụ quân, lúc trước vì để lừa được trái tim của mẫu thân, rốt cuộc phụ quân đã làm bao nhiêu điều ngốc nghếch để khiến mẫu thân si dại người, không hề thay đổi?”
Một tiếng ‘phụ quân’ khiến Bình Sinh kinh hồn bạt vía, gần như giật bắn mình.
Nam tử trước mặt là con của hắn sao?
Là có từ lúc nào?
Sao tình hình có vẻ kỳ dị thế này?
Chẳng lẽ là cái đêm trên Yên sơn kia…
“À, đúng rồi…” Lúc này nam tử như nghĩ tới điều gì, vội vàng thu lại ảo ảnh khôi phục tướng mạo lúc đầu… Chỉ tại cha của cậu tới nhanh đến vậy, lúc nãy cậu còn định bắt chước cha mài trâm, làm vui lòng mẹ nữa…
Thu lại ảo ảnh, nam tử giống hệt Thanh Huyền biến thành một đứa bé, thân thể gầy gò, thoạt nhìn rất giống năm Thanh Huyền mười tuổi lần đầu tiên gặp Thiên Sắc.
Trong chớp mắt, khó mà áp chế sóng lòng cuồn cuộn, Bình Sinh vội vàng bước tới, càng đến gần cơ thể hắn càng run lên khó mà kiềm chế.
Thiên Sắc của hắn, nàng đã lẳng lặng ở đây đợi chờ hắn hơn hai ngàn năm…
Cuối cùng cũng đến gần bóng người cô đơn đứng một mình dưới tàng hoa hướng dương, nàng vẫn mặc bộ y phục giống hệt bộ hỉ phục để lại trên Yên sơn, màu đỏ thẫm đó mang theo cảm giác đau tận tâm can.
Khi đó, nàng mặc y phục này tới gặp hắn, hắn vẫn ngơ ngác không biết nguyên nhân.
Thật đáng chết!
Nhìn thân thể cô độc gầy gò có thể ngã quỵ bất kỳ lúc nào, trái tim Bình Sinh dậy sóng, hắn rất mong chờ nhìn thấy vẻ mặt kích động và vui mừng của nàng khi gặp lại hắn. Nhưng không ngờ, Thiên Sắc xoay người lại bình thản liếc nhìn hắn một cái, nàng chỉ nở nụ cười gượng gạo, nét mặt cô đơn, ngữ khí xót xa chua chát, còn có sự mệt mỏi không thể chịu nổi: “Con đừng có biến thành phụ quân để làm ta vui nữa, mẫu thân không sao…”
“Sư phụ!” Lời thì thầm của nàng khiến tâm hồn hắn chấn động, không thể khống chế mà bước lên trước một bước, hắn ôm chặt lấy nàng, cảm nhận được thân thể nàng gầy yếu nhẹ như lông vũ, xương cốt nàng lạnh lẽo, khiến trái tim hắn cũng băng giá theo nhiệt độ cơ thể nàng.
“Không phải ta muốn làm nàng vui…” Bình Sinh cắn răng, nhẫn nhịn mãi mới nói ra được những lời rất đơn giản giấu trong đáy lòng cả ngàn năm nay: “Sư phụ, Thanh Huyền đã quay về thật rồi…”
Cứng đờ một lúc lâu mới có thể nhận ra đây là chuyện thật không phải một giấc mơ, Thiên Sắc xoay người lại, hơi ngơ ngẩn không dám xác định. Nàng vươn tay thật cẩn thận chạm vào khuôn mặt hắn, sau khi xác định hắn là người thật mới vùi mặt vào lồng ngực hắn.
“Là Thanh Huyền thật sao?” Nàng níu chặt vạt áo hắn, thì thầm hỏi, giọng nói đó hư vô mờ mịt, dường như chính nàng cũng không nghe rõ lời mình nói: “Thanh Huyền, hoa hướng dương nở hết rồi…” Tựa đầu vào ngực hắn, nơi gần trái tim hắn nhất, nàng khẽ thì thầm: “Rốt cuộc, chàng đã trở lại…. quay về là tốt rồi…”
Khẽ run lên, cuối cùng nàng nắm thật chặt vạt áo của hắn, tựa như cuối cùng đã khắc sâu vào trái tim hắn, như vậy hai người sẽ không bao giờ chia cách nữa, lúc này cơ thể của nàng mới có tri giác, mới thật tồn tại.
“Đúng vậy, ta là Thanh Huyền của nàng… Ta đã quay về… ta về thật rồi…”
Hắn thì thầm gọi tên nàng, không hề giải thích điều gì nhưng tựa như đã giãi bày mọi chuyện, tựa như chắp vá lại thể xác đã chịu giày vò khổ sở và những vết thương chồng chất trong tim cho đến khi thành một cuộc đời trọn vẹn.
Đúng vậy, hắn đã hứa với nàng, từ nay về sau nhất định phải thực hiện.
******
Khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng Bình Sinh tìm thấy Thiên Sắc, từ đó về sau có thể sống cuộc sống ‘hạnh phúc’ chỉ nguyện làm uyên ương không muốn làm thần tiên, thì Bình Sinh lại thấy cuộc sống của mình còn dầu sôi lửa bỏng hơn cả ngày xưa.
Ái thê ở ngay trước mắt, nhưng nhìn được mà chạm không được, giống hệt hoa trong gương trăng trong nước.
Hắn nghẹn một bụng lửa.
Dù nói thế nào đi nữa, bây giờ hắn vẫn còn phải gánh vác trách nhiệm của Hạo Thiên, phải xử lý đủ thứ chuyện to nhỏ trên Cửu Trọng Thiên. Cho nên, đợi đến khi hắn liều mạng hoàn thành mọi chuyện, đang muốn đến tìm Thiên Sắc tâm sự, quyến luyến yêu thương để giải tỏa nỗi khổ tương tư bấy lâu thì chợt phát hiện, mình bị thất sủng rồi.
Bây giờ, người được yêu thương nhất lại là thằng nhóc xấu xa Lôi Lôi.
Lôi Lôi chính là đứa trẻ đã bảo vệ Thiên Sắc, ở bên Thiên Sắc hai ngàn năm trong giấc mộng của Bình Sinh. Nói ra cũng lạ, đứa bé này có vào lúc Bình Sinh và Thiên Sắc ý loạn tình mê trên Yên sơn, nhưng khuôn mặt của nó lại giống hệt Thanh Huyền không sai một li.
Được rồi, không những là khuôn mặt mà cả điệu bộ làm nũng giả ngây giả dại cũng giống hệt.
Mà ánh mắt Thiên Sắc nhìn Lôi Lôi cũng giống hệt năm xưa nhìn Thanh Huyền, ánh mắt yêu chiều, thương xót và khoan dung, việc này càng khiến Bình Sinh thấy mình biến thành râu ria, bị ném lên chín tầng mây mất rồi.
Vốn là, Bình Sinh cũng thấy mắc nợ Lôi Lôi, dù sao Nha Nha và Miêu Miêu vừa sinh thì đã ở Huyền Đô Ngọc Kinh, được Ngự Quốc Tử Quang phu nhân toàn tâm chăm sóc. Còn Lôi Lôi lại ở bên Thiên Sắc, cùng Thiên Sắc trải qua hai ngàn năm gian khổ không ai hay biết, không người hỏi thăm, cho nên dù Lôi Lôi rõ ràng nhỏ tuổi nhất, nhưng bất luận là ngôn từ hay cử chỉ đều già dặn trước tuổi. Hơn nữa, nếu lúc đó không có Lôi Lôi thì chưa biết chừng Thiên Sắc sẽ hồn phi phách tán thật.
Vì thế, Bình Sinh quyết định, dù Lôi Lôi có muốn gì đi nữa, hắn sẽ toại nguyện thằng bé bằng mọi biện pháp.
Nhưng, ‘bất cứ thứ gì’ đó tuyệt đối không bao gồm Thiên Sắc!