ưng mặt dày mày dạn ở lại Ngọc Hư cung không chịu trở về, trên Tử Vi viên này nàng là nữ tử duy nhất có thể gần gũi bên cạnh Bình Sinh. “Đế quân, có chuyện gì khó giải quyết sao?” Bỏ cây phất trần xuống, nàng nhìn sắc mặt trắng xanh của Bình Sinh, cảm thấy nghi ngờ và lo lắng: “Sắc mặt người hình như không tốt lắm —”
Nhắm mắt lại, Bình Sinh quát: “Nhanh lên!”
Giọng điệu kia sắc bén lại tức giận, khiến Hồng Dược nuốt khan, hoảng hốt như thỏ đế lảo đảo chạy ra ngoài đại điện, vội vã đi tìm Vân Trạch nguyên quân.
Giây lát sau, Vân Trạch nguyên quân vào Tử Vi điện đã thấy thái độ khác thường của Bình Sinh. Hắn đứng bên cạnh ngự tòa, tay gác lên tay cầm siết chặt phù điêu Tường Thụy, Vân Trạch cảm thấy hơi khó hiểu. “Đế quân —” Vân Trạch nguyên quân thử gọi một tiếng. Không ngờ, Bình Sinh xoay người lại không hề báo trước, khuôn mặt ôn hòa trước kia biến mất, không hề có ý cười, lạnh lùng thờ ơ cực hạn như thay đổi thành một người xa lạ.
Vân Trạch nguyên quân đột nhiên có cảm giác không lành, liền cúi đầu xuống, không dám ngẩng lên lần nữa.
Lấy lại bình tĩnh, đứng trên cao nhìn Vân Trạch nguyên quân. Cuối cùng Bình Sinh cũng mở miệng, từng chữ như gõ vàng đập ngọc, khiến người ta phát run: “Vân Trạch, gần đây ngươi kiểm kê sổ sách Thần Tịch Ty, có phát hiện quên chỗ nào không?”
Vân Trạch nguyên quân khẽ run rẩy, tim nẩy lên, cả người không yên. Nhưng ngoài mặt vẫn gắng gượng giữ bộ dạng bình tĩnh, nói dối không chút sơ hở: “Bẩm đế quân, những sổ sách này được kiểm kê ổn thoả, không quên gì…”
Bình Sinh phất mạnh tay áo qua ngự tòa vẽ thành hình vòng cung, đôi mày rậm nhíu chặt làm nổi bật dung nhan tuấn tú mịt mờ, đáy mắt lạnh buốt. “Còn muốn giấu giếm?” Cắt ngang lời Vân Trạch nguyên quân, Bình Sinh nghiến răng, từng từ thốt ra đủ để thể hiện cơn giận bừng bừng ẩn chứa: “Nếu không quên, vậy ngươi thành thật nói cho ta biết, hai đứa trẻ có cánh tự xưng là chui ra từ hạt châu trên Huyền Đô Ngọc Kinh rốt cuộc là tiên đồng nhà ai? Cha mẹ là thần tiên phương nào? Vì sao trên sổ sách không hề ghi lại?”
“Đó là, đó là —” Vân Trạch nguyên quân nghẹn lời, đầu càng cúi thấp, tựa như muốn kiếm cớ cứu vãn mọi thứ vốn không thể xoay chuyển.
Quát một tiếng, đôi mắt đen sâu thẳm của Bình Sinh dữ dằn lạnh lẽo ngưng tụ đầy lửa giận, hừng hực thiêu đốt khiến người ta hoảng sợ: “Nói thật!”
Vân Trạch nguyên quân quỳ ‘bịch’ xuống đất, mặt mày trắng bệch. Dưới cơn giận của Bình Sinh ngay cả thở mạnh y cũng không dám, chỉ có thể bất đắc dĩ lí nhí: “Đế quân, thuộc hạ không dám nói…”
Một từ “không dám” đã nói hết mọi chân tướng bị che giấu.
Có thể khiến nhân vật như Vân Trạch nguyên quân “không dám” thì cần gì phải dài dòng nữa, tất cả đều miêu tả thật sống động.
Lạnh lùng nhìn bộ dạng sợ hãi của Vân Trạch, Bình Sinh thở dài, khống chế cảm giác đau đớn như xé tim gan vì bị lừa gạt, bi thương đắng chát thốt lên từng chữ: “Vân Trạch, ngươi theo ta hơn mười vạn năm, ta tin ngươi như huynh đệ ruột thịt. Không ngờ, bây giờ ngay cả ngươi cũng lừa gạt ta, che giấu ta!” Nét mặt thoáng đau khổ, hắn hít sâu một hơi, cơ thể run rẩy đến không thể khống chế được, nhắm chặt mắt như đang cố gắng níu kéo vài phần lý trý đang tràn ngập trong đau khổ tuyệt vọng kia, ngay cả nụ cười cũng đắng chát: “Được! Được! Được lắm!!!”
“Đế quân…” Vân Trạch nguyên quân không đành lòng, ngập ngừng gọi hắn một tiếng nhưng rốt cuộc không nói nên lời, đành cúi thấp người hơn cố nén dằn vặt tận đáy lòng.
Thật ra những năm gần đây, y cũng phải chịu cảnh bị lương tâm dày vò. Vốn tưởng rằng ngày qua ngày mọi thứ sẽ dần phai nhạt, không ngờ lúc này lại bị Bình Sinh nhìn thấu hết tất cả.
Nhưng dù có bị cắn rứt muốn chết, y cũng không có gan nói sự thật.
Y phải kể tất cả những chuyện mà nữ tử si tình kia gặp phải như thế nào?
“Ngươi đi xuống đi…” Như đã cạn kiệt sức lực, Bình Sinh suy sụp ngồi xuống ngự tòa, phất phất tay bảo y lui ra. Vân Trạch nguyên quân lặng lẽ bước nhanh ra ngoài, Tử Vi điện rộng lớn chỉ còn một mình Bình Sinh.
Vẻ mặt mệt mỏi cùng cực, Bình Sinh mất sạch khí phách thường ngày. Như vừa trải qua đả kích chưa bao giờ có, sự cố chấp cao ngạo vốn có biến thành uể oải, nỗi đau đớn khó nói thành lời không ngừng bóp chặt lục phủ ngũ tạng.
Không biết Hồng Dược lén bước vào từ lúc nào, dâng trà Nghiễm Hàn Ngân Toa hắn thích nhất lên cho hắn rồi nhỏ giọng, cố gắng hết sức khuyên nhủ an ủi: “Đế quân, đừng tức giận, Nguyên quân đại nhân cũng có nỗi khổ trong lòng…”
“Hồng Dược, ngươi hiểu cảm giác hiện tại của ta ư?” Năm ngón tay trái siết chặt tay vịn ngự tòa khiến tay vịn lún sâu thành rãnh, Bình Sinh buồn bực uống cạn sạch chén trà. Nước trà ấm áp lướt qua cổ, chẳng thấy ngọt ngào chỉ thấy đắng chát như uống hoàng liên, khó mà nuốt nổi. Tạm dừng một lúc hắn mới nói tiếp, lau đi lau lại sự hoang tàn không thể che giấu ở đáy lòng: “Rất nhiều rất nhiều chuyện, ta vô cùng nghi ngờ nhưng hoàn toàn không thể tìm ra chân tướng…”
Nghe Bình Sinh nói như vậy, có thể cảm nhận được cảm giác bất lực khi bị lừa gạt, Hồng Dược không khỏi xót xa.
Thật ra, nàng không biết rõ ràng mọi chuyện, nhưng Vân Trạch nguyên quân không quá đề phòng nàng nên cũng coi như biết loáng thoáng một chút. Không nói cho Bình Sinh là vì nàng thường xuyên nhìn thấy ánh mắt thâm trầm của Vân Trạch nguyên quân, biết việc này có liên lụy rất lớn, không dám để lộ bất cứ điều gì.
Nàng vẫn luôn mến mộ Vân Trạch nguyên quân, đương nhiên sẽ không bán đứng y, nhưng bây giờ —
Cuối cùng như hạ quyết tâm, nàng cắn chặt răng, đột nhiên hỏi: “Đế quân, người còn nhớ Thiên Sắc cô cô hầu hạ người duyệt công văn ban đêm không?”
“Thiên Sắc?” Tuy biết tất cả những chuyện này nhất định có liên quan đến Thiên Sắc, nhưng rất lâu rồi không có ai nhắc tới cái tên này trước mặt Bình Sinh, vừa nghe xong, ngay cả Bình Sinh cũng cảm thấy có chút xa lạ. “Nàng làm sao?” Mỗi chữ thốt ra hắn đều cảm thấy khí huyết trong lồng ngực dâng lên cuồn cuộn, mãnh liệt như sóng triều đập vào trái tim. Tuy biết rõ những gì Hồng Dược nói sẽ mang đến một sự chấn động mới, nhưng hắn ép mình phải trấn tĩnh lại.
“Thật ra có một việc nô tỳ vẫn không rõ.” Hồng Dược cúi đầu, không biết mình có nên nói hay không, hít sâu một hơi chầm chậm nói tiếp: “Ngày đó người bị thương trở về, nô tỳ thấy Nguyên quân đại nhân đưa Thiên Sắc cô cô đến cửa đại điện Tử Vi viên, cô cô vào Tử Vi điện, sau đó…”
“Sau đó thì sao?” Đột nhiên ngừng lại ngay chỗ quan trọng nhất, tim Bình Sinh đập nhanh, vội vàng hỏi.
Theo lời Hồng Dược, chắc chắn là vì hắn bao đồng lo chuyện Yêu Kiêu nên bị thương đưa về Tử Vi viên, nhưng ngày đó Thiên Sức lại chủ động đến —
“Sau đó, sau đó… Sau đó không hề thấy cô cô trở ra nữa…” Hồng Dược bị thúc giục, hỏi dồn nên lắp bắp. Lấy lại bình tĩnh, giọng nàng đột nhiên thấp hẳn. Rũ mắt xuống, rèm mi dài mịn như cánh bướm, mặt phủ trong bóng tối: “Sau nữa thì, không ai biết Thiên Sắc cô cô đi đâu…”
“Ngươi nói, nàng vào Tử Vi điện, sau đó không hề ra ngoài?” Bình Sinh dừng lại, hỏi đột ngột, khuôn mặt khuất bóng hóp lại u ám, sắc mặt tối tăm rất phức tạp.
“Dạ.”Hồng Dược gật đầu.
“Ngươi chắc chắn?” Bình Sinh cắn chặt răng, một lúc sau mới buông ra hỏi lại lần nữa. Đau thương thoáng hiện trong ánh mắt rồi biến mất, ngay cả hơi thở cũng đầy chua xót tràn ngập trong cổ họng, giọng càng khàn hơn.
“Dạ.” Tuy thoáng chần chờ, nhưng Hồng Dược lại gật đầu lần nữa.
“Điều đó không thể!” Hoàn toàn không thể tin! Giờ khắc này, Bình Sinh cảm thấy đáy lòng mình như có thứ gì đó sắc bén đang đào từng chút một, từ nông đến sâu thẳm, ngay cả trái tim cũng bị đào lên: “Sau khi ta tỉnh lại, rõ ràng nàng… rõ ràng nàng…”
Hắn muốn nói, lúc hắn tỉnh lại rõ ràng nàng đã biến mất, hắn cho rằng nàng không từ mà biệt…
Không biết vì sao, nhớ lại dáng vẻ nàng ngày đó, lần đầu tiên nàng chủ động vươn tay ôm cổ hắn, tay nàng vuốt ve từng chút một vết thương trên ngực hắn. Khi đó, nàng nói —
Từ nay về sau, ta sẽ ở bên chàng.
Sau đó, tay nàng che đôi mắt hắn.
Sau đó nữa, hắn ngủ.
Đúng rồi, vì sao hắn lại ngủ?
Vì sao sau khi tỉnh lại, nàng đã biến mất?
Vì sao không ai biết nàng đi đâu?
Chẳng lẽ, hắn đã vô tình bỏ lỡ thứ gì đó?
******
Đây là lần thứ hai Bình Sinh lên Yên sơn.
Nói thật lòng, hắn luôn cảm thấy Yên sơn rất kỳ lạ, giống như có sức mạnh vô hình vẫy gọi hắn, dẫn dắt hắn. Trước đó, vô số lần hắn muốn trở lại nơi này nhưng chưa thực hiện được, vốn cho rằng ngày đó sau khi từ biệt, Thiên Sắc sống một mình ở đây.
Khi đó, nàng nói trong lòng nàng chỉ có phu quân đã chết, sao hắn có thể không biết phân biệt cứ đau khổ dây dưa.
Nhưng bây giờ, xem như hắn đã mơ hồ biết được một số chuyện hắn chưa biết.
Hắn không phân biệt được thật giả, không tìm rõ manh mối.
Càng gần tới Yên sơn, hắn càng cảm thấy sợ hãi một cách kỳ lạ. Hắn hy vọng Thiên Sắc vẫn ở đây, như vậy, hắn có thể yên tâm. Nhưng điều này có thể chứng minh, ngày đó nàng không từ mà biệt thực ra là dùng lời ngon ngọt lừa gạt hắn, đương nhiên hắn sẽ rất buồn. Nhưng nếu Thiên Sắc không ở đây, vậy nàng đã đi đâu?
Ngày đó, nàng để lại cây trâm gỗ đàn vân vàng là có ý gì?
Hắn không thể khống chế mâu thuẫn trong đáy lòng, đành để mặc cho nó lớn dần trong máu thịt, xương tủy rồi lan tràn khắp tứ chi.
Phong cảnh khác hẳn lần trước lên Yên sơn, trước đây hoa hướng dương nở rộ phủ kín khắp núi đồi. Đáng tiếc vì thời tiết thay đổi, lại đúng lúc cỏ cây suy tàn nên hoa hướng dương héo úa, rơi rụng thành bùn đất, hiện ra một vùng màu nâu rũ rượi, mang theo sự hiu quạnh nặng nề.
Mấy gian phòng đơn sơ vẫn còn, ngay cả trên bàn ghế trong phòng cũng không vương chút bụi, xem ra là có người thường xuyên quét dọn, sửa chữa.
Trong lòng Bình Sinh có chút vui mừng, có lẽ Thiên Sắc thật sự sống một mình ở đây.
Nhưng khi vào tẩm phòng, hắn không nhìn thấy bóng dáng Thiên Sắc như ý nguyện.
Trang tẩm phòng, có một bộ y phục màu đỏ xếp gọn gàng trên giường, hắn không biết là ma chướng gì, không kìm nén được liền cầm bộ y phục đỏ kia lên.
Đó là một xiêm y của nam tử.
Nếu không phải trường hợp đặc biệt, chẳng nam tử nào dám mặc y phục màu đỏ kiểu dáng thế này. Bình Sinh nhận ra đây là hỉ phục của nam tử, mỗi đường kim mũi chỉ đều rất chăm chút, mà kiểu dáng này, hắn càng cảm thấy quen thuộc —
Đúng rồi, nếu hắn nhớ không lầm, lần cuối cùng Thiên Sắc tới gặp hắn, cũng mặc y phục màu đỏ, giống hệt kiểu dáng này!
Nói như vậy, ngày ấy nàng tới gặp hắn, là mặc hỉ phục sao?
Khoảnh khắc này, hắn hoàn toàn không hiểu rõ, không nghĩ ra vì sao nàng hành động khó hiểu như vậy, mãi đến khi gió cuốn qua khe cửa, thổi bay một tờ giấy tuyên thành trên bàn.
Tờ giấy tuyên thành trắng như tuyết kia dường như giống hắn, trải qua thời gian quá lâu, đã hơi mơ hồ.
Bình Sinh khom người nhặt tờ giấy lên, chỉ thấy trên đó đề một khúc “Nam Hương Tử”: