Huyền Đô Ngọc Kinh nằm trên tầng trời thứ ba mươi lăm Đại La Thiên, quanh năm mây tía lững lờ, ráng mây rạng rỡ, trong Ngọc Kinh vàng trải khắp mặt đất, ngọc thạch lót thềm, cực kỳ mỹ lệ. Mà Huyền Hoàng Cửu Tử Bàn Long sơn nằm ở trung tâm Ngọc Kinh cũng chính là nơi ở của phụ thần Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn và mẫu thần Ngự Quốc Tử Quang phu nhân. Trên lầu gác trước Ngọc Kinh có bục đen thất bảo, trong đó có ba món báu vật chứa thần mạch, tám phía xung quanh Huyền Hoàng Cửu Tử Bàn Long là những cây cổ thụ bát bảo tự nhiên, mỗi một hướng mọc một cây, tám gốc cây mọc ở tám hướng bao phủ bầu trời.
Mà đứa bé kia rất kỳ lạ, nó mặc cẩm bảo đỏ rực bướng bỉnh leo lên chạc cây thất bảo, cuối cùng khi leo đến chạc cây cao nhất, nó lôi một cái hà bao nhỏ trong người ra, mùi thơm lan tỏa. Đứa bé kia mày rậm mắt to, trông rất đáng yêu, một dấu ấn đỏ sẫm nằm trên ấn đường, rõ ràng toàn thân tỏa ra khí tức của tiên gia, nhưng trên lưng lại có một đôi cánh đỏ rực lửa.
Trông thấy áo đỏ cánh đỏ chói mắt, Bình Sinh sửng sốt rất lâu, một bóng dáng mờ ảo đã lâu chưa từng xuất hiện bỗng lướt qua đầu, khiến trái tim hắn đau thắt lại.
“Rốt cuộc con là tiên đồng của vị thần nào?” Đứng dưới tàng cây thất bảo, Bình Sinh ngẩng đầu lên, hắn không biết thân phận của bé con, chỉ đành vừa hỏi vừa thăm dò: “Con từ đâu đến?”
Nếu hắn nhớ không nhầm, cách đây không lâu Vân Trạch nguyên quân vừa trình cho hắn bản tiên tịch vừa chỉnh lại xong, trong đó không hề nhắc tới có con của vị thần nào bắt đầu tu tập đạo pháp.
“Ta là của tổ mẫu nhà ta.” Bé con nhìn Bình Sinh, hơi do dự một lát, bé mở miệng cất tiếng giòn tan: “Nghe tổ mẫu nói, ta sinh ra từ trong một hạt châu.”
Sinh ra từ trong hạt châu?
Bình Sinh nghe thế thì dở khóc dở cười, không tài nào hiểu được lời giải thích này, chỉ có thể hiểu nhầm là đứa bé bị ‘tổ mẫu’ trêu đùa, lừa gạt.
“Con đang ăn gì đó?” Nhìn bé con dùng bàn tay béo núc ních kiên nhẫn bóc thứ gì đó, sau đó vui sướng nhấm nháp, Bình Sinh càng thấy đứa bé này rất đáng yêu, không kiềm lòng được muốn trêu đùa bé.
Bé con cũng không giấu diếm, xòe bàn tay ra, bỏ những chiếc vỏ đã bóc lên chạc cây, chứng minh mình không nói dối.
“Hạt hướng dương ngũ vị ăn ngon lắm ạ.”
Hạt hướng dương ngũ vị?
Trái tim Bình Sinh bất giác đập mạnh.
Giống như hắn từng có một đoạn ký ức mơ hồ đã rất lâu rồi, hắn còn nhớ dường như có ai đó rất thích hạt hướng dương. Lúc đó hắn vốn tưởng người thích hạt hướng dương là hoa thược dược, nhưng sau đó mới biết mình nhớ nhầm.
Là nhớ nhầm thật sao?
Hắn thật không biết, rốt cuộc là ai rất thích hạt hướng dương…
Bình Sinh nhảy lên chạc cây thất bảo đứa bé đang ngồi, hắn nheo mắt cẩn thận quan sát bé con, từ bộ y phục đỏ thẫm đến đôi cánh đỏ rực rồi cuối cùng dừng lại ở vệt đỏ ở giữa ấn đường của đứa bé, hắn xác định đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy đứa trẻ này, nhưng hắn lại có cảm giác quen thuộc rất lạ lùng.
“Chẳng lẽ con không biết, ăn đồ của nhân gian không có lợi cho tu hành sao?” Trầm mặc thật lâu, Bình Sinh mới hỏi một câu dù biết đứa bé chẳng thể trả lời được.
“Tu hành không vui chút nào.” Quả nhiên, đứa bé kia quệt miệng, hỏi một đằng trả lời một nẻo, nét mặt thoáng không vui, bé con vừa tiếp tục bóc vỏ hướng dương vừa lẩm bẩm oán trách: “Lâu lắm rồi tổ mẫu chưa dẫn ta đến nhân gian, chán muốn chết luôn…”
“Tổ mẫu?” Tuy vẫn chưa nghe rõ lời nói của con trẻ ngây ngô, nhưng Bình Sinh vẫn nhận ra sự khó hiểu ẩn chứa trong đó, ánh mắt hắn đột ngột sắc bén: “Tổ mẫu của con là ai?”