heo Vân Trạch nguyên quân tu đạo, cũng từng nghĩ sẽ nói chuyện của Thanh Huyền sư phụ và sư tôn với Đế quân. Nhưng thứ nhất, nàng hỏi Vân Trạch nguyên quân thì đại nhân cũng nói Thanh Huyền sư phụ là không thể cứu, nếu không Nam Cực Trường Sinh đế quân sẽ không buông tay bỏ mặc. Thứ hai, là nàng vẫn cảm thấy sợ Tử Vi đế quân, nên đành phải giấu kín chuyện này trong lòng.
Lúc này, Chu Ngưng cũng không biết mình nên nói gì cho phải, chỉ đành lên tiếng khẽ an ủi: “Sư tôn, Đế quân thần thông quảng đại, không gì không làm được, không chừng sẽ có biện pháp —”
Có điều, nàng chưa kịp an ủi hết câu, bên cạnh đã vang lên giọng cười nhẹ nhàng của Vân Trạch tiên quân: “Chu Ngưng —”
Chu Ngưng như chim sợ cành cong xoay người lại, đã thấy Vân Trạch tiên quân y bào xanh ngọc đứng phía sau, khuôn mặt như nhuộm ánh trăng mờ nhạt, càng khiến người ta say mê. Y thở dài một tiếng, khẽ cười: “Nghe nói Hạo Thiên đế tôn sai đặc sứ Ngọc Hư cung đến tặng lễ vật đặc biệt cho Đế quân, không biết đó có phải Ngọc Thự tiên quân…”
Nghe nửa câu đầu, Chu Ngưng còn thắc mắc tại sao Hạo Thiên phải sai người của Ngọc Hư cung đưa lễ vật đến cho Bình Sinh đế quân, không biết đó là lễ vật gì! Nhưng, nửa câu sau vừa xuất hiện tên Ngọc Thự, những thắc mắc ban đầu bị ném sạch ra sau. “Ở đâu?” Nàng vội vàng chạy đến, kéo tay áo Vân Trạch nguyên quân, làm nũng: “Huynh ấy ở đâu?”
Với phản ứng của Chu Ngưng, Vân Trạch nguyên quân không hề ngạc nhiên, thậm chí không trách mắng. “Bây giờ —” y cố ý nhướn mày, kéo dài âm cuối, một lúc sau khẽ cúi đầu, giọng nói thuần hậu, nửa tán thưởng nửa trêu chọc: “Bây giờ, có lẽ đang trên đường đến đây.”
“Nguyên quân đại nhân!” Bị Nguyên quân đại nhân trêu chọc như vậy, Chu Ngưng đỏ mặt, liên tục dậm chân thất vọng: “Ngài —”
“Tuy rằng đang trên đường đến đây, nhưng cũng không xa Tử Vi viên.” Đôi mắt Vân Trạch nguyên quân sáng lên, cố ý nhìn Chu Ngưng từ đầu đến chân, chép miệng, khóe môi khẽ cong lên, không ngừng trêu chọc: “Cô cô nhìn cô cô kìa — ăn mặc chẳng khác gì nha đầu mới lăn trong bếp ra, ta không muốn dẫn cô cô đi gặp khách cùng đâu.”
Thật ra, xưa nay Chu Ngưng có nghe Vân Trạch nguyên quân nói về quần áo thế nào cũng không sao, nhưng nàng lại có thói quen lấy ngày được gặp Ngọc Thự làm ngày đặc biệt vui mừng của mình, quần áo đương nhiên phải khác. “Con đi thay quần áo!” Nàng vội vàng đáp lại một câu, bỏ mặc Vân Trạch tiên quân và Thiên Sắc, chạy nhanh như chớp, sợ lỡ bước sẽ không gặp được Ngọc Thự.
Nhìn thấy Chu Ngưng chạy đi, Vân Trạch nguyên quân mới quay sang, đối diện Thiên Sắc.
“Thiên Sắc cô nương, vậy là cô nương đã biết hết rồi.” Thấy vẻ mặt Thiên Sắc vẫn lặng như nước, không hề dao động, Vân Trạch nguyên quân cũng không kiêng dè, thản nhiên trò chuyện. Đôi mắt sâu như sao lạnh đêm thu, ý cười trên mặt cũng sâu hơn, con ngươi đen trầm lắng ẩn giấu ánh sáng khiến người ta khó hiểu, giống như hai ánh dao vô cùng sắc bén: “Cô nương và Đế quân, có thể nói là có duyên không phận, bên trong có rất nhiều khúc mắc, ta đứng bên ngoài chỉ có thể cảm thán một câu đầy nuối tiếc, lực bất tòng tâm.”
Nghe bốn chữ “Có duyên không phận”, Thiên Sắc cảm giác như có thứ gì đó lạnh lẽo rót vào trái tim, lòng dậy lên từng lớp sóng, nhưng nàng vẫn lãnh đạm, im lặng không nói gì, coi như không nghe thấy.
“Từ nay về sau, cô nương hãy thanh thản ở lại Tử Vi viên này đi, chuyện trước kia, tốt nhất là hãy quên hết.” Cuối cùng, Vân Trạch nguyên quân thu hết lại mọi cảm xúc, vẻ mặt và giọng điệu nghiêm túc chưa từng có: “Có điều cần nhớ rằng, Đế quân không phải là phàm nhân trước kia, ngài ấy là người cô không thể chạm tới.”
Ngài ấy, là người cô không thể chạm tới.
Thiên Sắc đứng yên nơi đó, gió nhẹ nhàng thổi qua vạt áo và tóc mai của nàng, cảm xúc hỗn độn nghiền ngẫm lời cảnh cáo này, lòng đầy thê lương.
******
Chu Ngưng thay xiêm y, cùng Vân Trạch nguyên quân đến trước Tử Vi viên đón người tặng lễ vật do Hạo Thiên phái tới. Khi nhìn thấy bóng dáng Ngọc Thự, mặt mày nàng hớn hở, mắt cong lên như nhành liễu, đúng là người trong mộng rồi. Nhưng khi nhìn thấy nữ tử đằng sau Ngọc Thự, mặt nàng sầm xuống, đương nhiên là kẻ thù gặp nhau hận đỏ mắt.
Người đó chính là Tử Tô.
Chẳng phải mụ la sát này bị đày xuống trần gian khổ tu, tích lũy công đức chuộc tội không thể trở về Tây Côn Luân sao? Mới bao nhiêu năm, sao có thể chuộc hết được? Lúc trước, nếu không phải ả công tư chẳng phân minh, thì sao Thiên Sắc sư tôn và Thanh Huyền sư phụ lại như vậy —
“Tiểu hoa yêu, không ngờ ngươi lại tốt số vậy đó, có thể theo bên cạnh Bình Sinh đế quân, tu thành tiên đạo.” Nhìn chằm chằm Chu Ngưng từ đầu đến chân, Tử Tô cười lạnh, giọng đầy châm biếm.
“Ngươi cũng không sung sướng lắm nhỉ!” Chu Ngưng đáp lại không chút khách khí, nhìn thẳng nàng ta chẳng kiêng nể gì, nở nụ cười lạnh đầy trào phúng: “Nhớ ngày đó, ngươi gây ra tai họa lớn như vậy, nhưng chỉ bị khiển trách hơn trăm năm, xem ra đúng là được chống lưng nên có khác nha.” Không những ám chỉ Hạo Thiên bao che, mà còn châm biếm mẫu thân Tử Tô, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa lạm quyền.
Với những lời khiêu khích quá mức như vậy, dù thế nào Vân Trạch nguyên quân cũng phải quát Chu Ngưng một tiếng, cảnh cáo nàng không biết chừng mực, nhưng không ngờ y chỉ đứng đó cười mà không nói gì, coi như đang xem kịch vui, nét mặt như trăng thanh gió mát. Ngọc Thự không tiện chen vào, chỉ có thể ngầm liếc Tử Tô một cái, sợ nàng ta lại gây chuyện rắc rối.
“Mặc kệ ngươi nói gì.” Tử Tô như không bận tâm từ ngữ của Chu Ngưng, cười như đón gió xuân: “Hôm nay ta phụng mệnh Hạo Thiên đế tôn đưa lễ vật tới cho Bình Sinh đế quân. Nếu không nhờ vào phần lễ vật này, ta cũng sợ là không thể nhanh chóng trở về Thiên giới vậy đâu, rốt cuộc cũng không uổng công ta tìm kiếm manh mối ở thế gian hơn trăm năm. Ta tin rằng, Bình Sinh đế quân nhìn thấy lễ vật này, nhất định sẽ yêu thích không thôi.”