ử hoàn toàn khác Nam Cực Trường Sinh đại đế, y hơi mỉm cười cung kính, thần thái thong dong bình thản.
“Thuộc hạ là Vân Trạch chuyên phụ trách thần tịch trên Phong Thần đài.” Nam tử cất lời ngắt ngang lời giải thích lắp bắp của Thanh Huyền, ngữ điệu nhẹ nhàng trầm ấm tựa như giai điệu du dương, êm ái khó tả thành lời: “Xin mời Đế quân theo thuộc hạ đến Phong Thần đài trước, chờ đến khi sao bắc cực trên trời về lại vị trí Tử Vi viên, người sẽ quay về thần vị.”
Đế quân? Đài Phong thần? Quay về thần vị?
Thanh Huyền như bị sét đánh, toàn thân cứng đờ, cực kỳ khó tiêu hóa tin tức động trời này. Hắn cảm thấy như mình đang mơ một giấc mộng lạ lùng, trong đáy mắt ẩn chứa kinh ngạc hiện lên một bóng dáng mơ hồ. Thật lâu sau, hắn mới hoàn hồn lại, không dám tin chỉ vào mình hỏi: “Người đang nói ta sao?”
Vân Trạch lướt nhìn Nam Cực Trường Sinh đại đế đang đứng một bên không nói một lời, rồi mới chuyển mắt về nhìn Thanh Huyền, y vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, khẽ gật đầu.
“Đúng vậy.”
******
Rời khỏi kết giới Đông Cực, Thiên Sắc đến khu chợ gần nhất.
Lúc trước ở thành Ninh An, nàng đã chọn được một đoạn vải vừa ý để may hỉ phục cho Thanh Huyền, nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, lúc rời khỏi Ninh An vương phủ nàng đã quên mất tiểu tiết đó.
Nhắc tới việc thành thân, rốt cuộc cũng là chuyện lớn, nàng hơi bất an, không biết có nên báo tin này với sư tôn hay không.
Bây giờ, nàng đã lún sâu vào gông xiềng của tình yêu nam nữ, không thể siêu thoát, không thể tỉnh ngộ, đối diện với sư tôn nàng không thể tránh khỏi cảm giác xấu hổ. Mà lúc này, nàng không suy nghĩ xem nên cố sức độ kiếp thế nào, mà ngược lại còn có mối quan hệ xác thịt với Thanh Huyền, rồi còn định thành thân…
Tình là tai ương, là ma chướng, vì tình sinh ra dục, dục sinh ra vọng, vọng sinh ra dâm
* Vì tình mới sinh ra ham muốn, ham muốn sinh ra càn quấy rồi sinh ra dâm dật. Nàng nhớ lúc bái kiến sư phụ trước Trường Sinh yến, sư phụ từng thấm thía dạy bảo. Giờ xem ra nàng quả thật ngang bướng. Đến lúc đó, nàng phải đối mặt với sự thất vọng của sư phụ thế nào đây?
Đôi tay bất giác nắm chặt, tim đột ngột đập nhanh, tâm can bụng dạ đau thắt lại, tựa như muốn nung chảy nàng tan ra thành nước rồi tạo khuôn lại một lần nữa. Ngón tay khẽ lướt qua tấm vải hỉ đỏ lạnh lẽo, từng cơn gió lạnh lặng lẽ thổi, ăn mòn da thịt nàng, thấm ướt máu thịt chạy thẳng đến từng đoạn xương tủy, cảm giác lạnh buốt ập tới chỉ trong tích tắc. Thần sắc nàng không giống nữ tử đang chờ gả đi, ngược lại tâm sự rất nặng nề, ảm đạm.
Xem ra, tu hành gần vạn năm cuối cùng chẳng kết được thiện quả gì, chỉ phí công vô ích, không thu hoạch được gì cả.
Mà giờ phút này, một vị khách không mời mà đến còn dám tới vuốt râu hùm.
“Thiên Sắc cô nương, cô dám công khai mua vải đỏ may áo cưới trước mặt bàn dân thiên hạ…” Cái tên Hoa Vô Ngôn thần long thấy đầu không thấy đuôi chẳng biết chui ra từ chỗ nào, y đứng sau lưng Thiên Sắc chậc chậc than thở, chiếc quạt xếp phe phẩy khắp bốn mùa trong năm khiến người ta càng thấy y chỉ giỏi giả vờ giả vịt: “Cô và tên tiểu quỷ kia thật đúng không kiêng nể, e dè ai cả!”
Thiên Sắc lười đáp lời, cũng không có tâm trạng chấp nhặt với hắn, nàng rụt bàn tay đang vuốt tấm vải về, nhưng lại không ngờ để lộ vết thương còn chưa liền da trên mu bàn tay.
Thiên Sắc không thèm quan tâm, Hoa Vô Ngôn cũng vờ như không để ý, y bước lên trước, vươn tay vuốt ve mảnh vải đỏ. Hắn không những cười kỳ dị mà lời nói càng ngông cuồng: “Thiên Sắc cô nương, không biết các vị tiên tôn và tôn thần trên Tây Côn Luân và Cửu Trọng Thiên đã biết chuyện hoang đường của cô và đồ đệ chưa nhỉ? Nam Cực Trường Sinh đại đế của Ngọc Hư cung các người lập ra luật lệ không phải đồng môn thì không được phép song tu, chẳng lẽ là vì đã sớm đoán được hai thầy trò các người sẽ có ngày này nên tạo cơ hội thuận lợi cho các người?”
Những lời này có hơi chua chát, dù sao Hoa Vô Ngôn từng dốc sức chinh phục trái tim Thiên Sắc, chẳng qua người ta không biết tự lượng sức mình nên thua be bét mà thôi. Nhưng, giờ thấy tên tiểu quỷ Thanh Huyền chẳng tốn chút sức mà lại có được thì làm sao y không hận đến nghiến răng nghiến lợi chứ?
Đối diện với loại khiêu khích thế này, Thiên Sắc không đổi sắc mặt, vờ như tai điếc mắt mù, xem y như không khí.
Thấy không kích thích được nàng, Hoa Vô Ngôn đảo tròn con ngươi, ngữ điệu ngày càng chua: “Quả thật là được tới đâu hay tới đó. Lúc trước lúc yêu ma nhiễu loạn cô là nữ thượng tiên uy danh chấn động lục giới, bây giờ chỉ còn biết tư tình nhi nữ không thèm đếm xỉa, quan tâm đến hưng vong của trời đất nữa?”
Y nhắc tới yêu ma nhiễu loạn và hưng vong của trời đất mênh mông, trực giác mách bảo Thiên Sắc, Hoa Vô Ngôn đã biết chuyện phong ấn Bách Ma Đăng đã mất hiệu lực, cho nên nàng liếc nhìn y: “Hoa Vô Ngôn, xưa nay ngươi không phải loại người thích bênh vực kẻ yếu, không có chuyện thì đã chẳng đến ôm chân Phật, có gì thì cứ nói thẳng ra đi.”
“Lúc trước, nếu ta không lén đi theo Ngọc Thự tiên quân và tiểu hoa yêu kia thì chỉ e không có cơ hội biết được tin tức này. Thiên Sắc cô nương lúc trước đã hợp sức với Phong Cẩm phong ấn Bách Ma Đăng, bây giờ phong ấn mất hiệu lực, Thiên Sắc cô nương còn không nóng vội không thong dong, phong thái này thật khiến người ta khâm phục!” Rốt cuộc Thiên Sắc cũng có phản ứng, Hoa Vô Ngôn mới xếp quạt lại, dẹp hết những lời vô nghĩa linh ta linh tinh lúc nãy để đi vào chuyện chính: “Hôm nay tiểu sinh đến đây là muốn bán một mối ân tình cho cô nương.”