ẩm cũng không ngạc nhiên, chỉ rũ mắt cười khổ. Nàng ám chỉ “phải báo cáo kết quả nhiệm vụ với người khác”, đương nhiên muốn nói đến người đã phái y đi tìm kiếm Cửu chuyển chân hồn đan – Hạo Thiên. Bây giờ, chỉ sợ là nàng nghi ngờ y lại có mục đích gì đó không thể nói cho ai biết. Thì ra trong lòng nàng đã không còn chút tin tưởng nào dành cho y. Lòng mang tâm sự như vậy, y vẫn lên tiếng giải thích thắc mắc của nàng: “Không sao, dù không hoàn thành nhiệm vụ được giao, cùng lắm người đó cũng chỉ trách ta thất trách, vẫn nhẹ hơn nhiều so với tội danh ăn trộm sau này của muội.”
Bị nhìn thấu tâm tư, Thiên Sắc không lên tiếng, chỉ im lặng cúi đầu. Tay giấu sau lưng nắm chặt lại, cố gắng khống chế cảm xúc nhưng vẫn bộc lộ chút ít.
Đúng vậy, như lời Phong Cẩm đã nói, nàng nhất định sẽ trộm Cửu chuyển chân hồn đan này. Có điều, vì vết xe đổ của Dụ Lan trước đây, đương nhiên sẽ khiến số người canh giữ tăng lên rất nhiều, cơ hội thành công rất thấp.
“Ngươi cho rằng đây thật sự là Cửu chuyển chân hồn đan sao?”
Đúng lúc này, Bán Hạ đột nhiên lên tiếng, hừ một tiếng khẽ cười trầm thấp lạnh đến thấu xương. Đôi mắt sâu thẳm hơi dừng lại trên mặt Thiên Sắc, sau đó hàm dưới nghiến chặt, ánh mắt nghiêm nghị trong chớp nhoáng rồi hoàn toàn tan biến.
Giống như được đảm bảo điều gì đó, Phong Cẩm rút tay lại, đặt cái hộp trước mắt Bán Hạ, mỉm cười thản nhiên: “Ta biết trong này có điều kỳ lạ, nếu thật sự là Cửu chuyển chân hồn đan thì sao có thể để ta lấy lại dễ dàng như vậy.”
Nếu việc này thật sự dễ dàng thế thì chỉ cần phái một đệ tử Thần Tiêu phái làm, cần gì phải lệnh cho y đích thân xuống Côn Luân.
Hạo Thiên xưa nay khôn khéo, làm gì cũng có lý do của mình, sao lại không rõ đạo lý ‘chuyện bé xé ra to?’
“Nhưng ngươi không hồ đồ.” Bán Hạ nhìn chiếc hộp kia, ngẩng đầu nhìn Phòng Cẩm. Đôi mày đen nhướng lên, giọng điệu vẫn trầm thấp nhưng đôi mắt cực kỳ sắc bén khiến người ta khó thở.
Phong Cẩm khẽ cười, giọng cực nhẹ, nhưng ngũ quan tuấn tú lập tức sắc lại, xung quanh chợt trở nên lạnh lẽo, ánh mắt phức tạp: “Nếu ta không thủ đoạn với đệ, đưa Cửu chuyển chân hồn đan này cho Thiên Sắc thì sao khiến đệ thừa nhận đây là giả?” Ánh mắt đột nhiên trở nên tối tăm, giờ phút này Phong Cẩm đã vứt bỏ bộ mặt nhã nhặn khiêm tốn, lời nói cử chỉ vô cùng lạnh lùng, không còn vẻ hòa nhã nữa.
Lúc này, y đã nhìn thấu những điểm bất thường ở Bán Hạ. Dù sao, tất cả cũng quá mức kỳ lạ.
Dựa trên quan hệ của Bán Hạ và Thiên Sắc, y không thể nào bỏ mặc Thiên Sắc mà đi giúp người ngoài như Dụ Lan. Dù Dụ Lan dùng Triệu Thịnh để ép buộc thì lý do này cũng rất gượng ép.
Chỉ có một khả năng, Bán Hạ biết y vẫn cảm thấy áy náy với Thiên Sắc, không thể dứt tình. Cố ý giúp Dụ Lan lấy Cửu chuyển chân hồn đan, trông chờ cuối cùng nó sẽ về tay Thiên Sắc, mà Thiên Sắc lại không phải mang trên người tội danh trộm đan đại nghịch bất đạo.
Nếu thật sự là như thế, y không thể không khâm phục tâm tư Bán Hạ quá sâu kín, thực sự quá sâu.
Ngày đó ở trong hang động, vì sao Dụ Lan đưa Cửu chuyển chân hồn đan cho người bí ẩn kia? Chỉ sợ, khi đó Dụ Lan cũng biết Cửu chuyển chân hồn đan này là giả, không cứu được mạng của Cứ Phong nên liền bỏ xe giữ tướng, mượn việc này đẩy sự thu hút sang hướng khác.
“Cửu chuyển chân hồn đan này là giả, nhưng ta cũng chỉ vừa biết, ngươi đừng nghĩ là ta lén đổi Cửu chuyển chân hồn đan. Hạo Thiên phái ngươi đường đường chưởng giáo Thần Tiêu phái đi tìm Cửu chuyển chân hồn đan, đúng là tự làm giấu đầu hở đuôi.” Bán Hạ xưa nay là người thông minh tinh tường, sao không nghe ra ý tứ của Phong Cẩm, lúc này đáp lại, chắc chắn đã công nhận. Dừng một lúc, tựa như nhớ lại tất cả những chuyện có liên quan, y không nhỏ giọng cũng không bận tâm có tai vách mạch rừng hay có kẻ bụng dạ khó lường nào nghe được không: “Cửu chuyển chân hồn đan thật đã biến mất từ lúc có loạn ma, ngay khi Bách Ma Đăng xuất hiện.
Điều này đối với Thiên Sắc mà nói chính là một tin tức chấn động.
Thời khắc này, đầu óc nàng rối loạn, vốn tưởng rằng đã có được Cửu chuyển chân hồn đan, có thể bảo vệ được Thanh Huyền. Nhưng bây giờ mới phát hiện tất cả hy vọng đều là hoa trong gương, trăng trong nước. “Cửu chuyển chân hồn đan chính là bảo vật quý giá nhất, nếu đã biến mất, sao chưa từng nghe nói đến?” Theo phản xạ nàng cất tiếng hỏi, người khẽ run lên, nhìn chằm chằm vào mắt Bán Hạ, giọng thì thào, sắc mặt xám như tro không thể che giấu sự thất vọng.
Đôi mắt Bán Hạ đột nhiên trở nên lạnh lẽo, như tuôn ra ngàn vạn giọt lệ buốt giá, ánh mắt như hai thanh đao sắc bén khiến người ta rét lạnh như sát khí vô hình. “Chuyện này dường như có bí mật không thể cho ai biết, ta cũng không có cách nào tìm hiểu, chỉ biết là hình như có liên quan đến Thanh Huyền.” Tuy sắc mặt khác thường, nhưng giọng điệu của y rất bình tĩnh, giọng vẫn thản nhiên không chút sợ hãi.
“Có liên quan đến Thanh Huyền?” Nhắc đến Thanh Huyền, tim Thiên Sắc đập thình thịch, cảm thấy bất an mà không rõ nguyên nhân.
“Thiên Sắc, chẳng lẽ muội không thắc mắc sao? Kẻ tính toán chi ly mắt nhìn người sắc như dao thế kia sao có thể nhẫn nhịn khi Thanh Huyền ngang nhiên khiêu khích ở Trường Sinh yến, lại còn tốt bụng mở đường chỉ lối cho muội dẫn Thanh Huyền về phía đông?” Bán Hạ nhìn Phong Cẩm, thấy sắc mặt y bình thản không nói lời nào. Nụ cười lạnh trên mặt tắt dần rồi chìm vào trầm ngâm, suy đoán trong lòng đã xác nhận tám chín phần.
Dừng một lúc, y mới nói tiếp một câu khiến đầu óc Thiên Sắc rối loạn —
“Thật ra, trong sổ sinh tử của Cửu Trọng Ngục, vốn không có tên của Thanh Huyền.”