n thẳng Dụ Lan, cất giọng rõ ràng, đôi mắt đen thẳm lóe sáng: “Nếu ngươi đồng ý trả lại Cửu chuyển chân hồn đan đã trộm của Thanh Đạo thiên tôn về chủ cũ thì ta và ngươi sẽ không đánh nhau, tránh gây mất hòa khí hai giới tiên yêu.”
“Nghe nói chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm là người nhã nhặn ôn hòa, hôm nay được gặp quả là danh bất hư truyền.” Cố ý thở dài một tiếng, Dụ Lan áp sát mặt mình vào ngực Cứ Phong, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp, cất giọng ra vẻ mệt mỏi, tự chế giễu bản thân: “Ta đã bị đuổi khỏi yêu giới từ lâu, cũng chẳng phải công chúa nữa, chưởng giáo lo lắng đánh nhau với ta sẽ gây mất hòa khí hai giới tiên yêu hay là thương xót ta là một thiếu nữ yếu đuối?!”
Nhìn thấy đôi mắt hạnh đào sáng trong mang vẻ đa tình của Dụ Lan sắp rơi nước mắt, lại nghe mấy lời khiêu khích kia vốn là cố ý trêu chọc và bẻ cong. Tử Tô lập tức nổi giận, cảm thấy căm ghét vô cùng, quên hết những gì Phong Cẩm đã cảnh báo trước đó, nhất thời xúc động bước lên giở võ miệng ra: “Bớt nói nhảm đi! Đồ yêu nữ không biết xấu hổ, để một vong linh sống nhờ trong thân thể người chết, ngày ngày ôm ôm ấp ấp chàng chàng thiếp thiếp, ngươi không sợ dơ bẩn sao? Biết điều thì mau trả Cửu chuyển chân hồn đan về chủ cũ!”
Vừa nghe những lời này, hô hấp của Cứ Phong cứng lại, mặt mày trắng bệch. Cụm từ “thân thể người chết” kia đã đâm trúng chỗ đau của y, nhưng y không nói gì chỉ giữ khuôn mặt không chút biểu cảm, đôi mắt lặng lẽ ảm đảm.
“Dơ bẩn ư?” Quả nhiên là trước nhưng lời lẽ độc địa của Tử Tô, Dụ Lan vẫn cười như trước, lạnh nhạt mở miệng, giọng trong trẻo nhẹ nhàng như nước, giống như không so đo nhưng lại ngầm chứa sự lạnh lẽo cùng cực: “Thật ra thì, ta vốn là yêu nữ cuồng si nên trong mắt thần tiên các ngươi đương nhiên là không sạch sẽ, có điều, ta đang nói chuyện với chưởng giáo —” nàng dừng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lạnh, hàng mi dài khẽ lay động, giọng nói sắc bén như đao: “Khi nào thì đến phiên ranh con không biết điều như ngươi xen vào!”
Không đúng, không chỉ có giọng nói sắc bén như đao, một luồng khí cực mạnh giống như một thanh đao vô hình cực kỳ sắc bén, lao thẳng về phía Tử Tô!
Nói thì chậm nhưng lại cực nhanh, chỉ thấy Phong Cẩm kéo tay áo Tử Tô về phía sau, luồng khí cực mạnh có thể giết người kia sượt qua mặt Tử Tô, cắt đứt mấy sợi tóc, lặng lẽ rơi xuống đất.
Tử Tô nhìn mấy sợi tóc, cảm thấy bên mặt hơi đau đớn liền lấy tay xoa nhẹ thì phát hiện một vết thương nhỏ đang rướm máu do luồng khí kia gây ra..
Phong Cẩm nhíu mày nhìn Tử Tô, nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt cảnh cáo: “Dụ Lan công chúa quả là pháp lực vô biên, nhưng cũng không nên thể hiện oai phong với một hậu bối.” Lúc quay lại nhìn Dụ Lan, y đã khôi phục lại sự bình tĩnh vừa rồi, hơi chắp tay coi như tạ lỗi. Giọng nói như biển lặng sông sâu, không chút sợ hãi: “Vừa rồi tiểu đồ nói năng không suy nghĩ, nếu có gì đắc tội xin rộng lòng tha thứ.”
Dụ Lan không nói gì, chỉ đưa tay vuốt ve khuôn mặt Cứ Phong, từng ly từng tý, không hề e ngại thể hiện rõ sự coi trọng của mình với y. Nhưng đôi mắt vẫn nhìn Tử Tô chằm chằm, giống như một cái cưa sắc bén, cưa đi cưa lại khiến Tử Tô lạnh tóc gáy.
Một lát sau, nàng mới từ từ mở miệng: “Phong chưởng giáo, ngươi cũng nên biết, Dụ Lan ta vốn là yêu nữ, người đời luận bàn thế nào ta không quan tâm, nhưng người tu đạo trong lục giới đều kiêng nể Dụ Lan ta. Vừa rồi, đồ đệ cưng của ngươi ăn nói bất kính với Cứ Phong, ta không gọt cằm cắt lưỡi nó đã là nể mặt ngài. Bây giờ Cửu chuyển chân hồn đan đúng là đang ở trong tay ta, có điều là dù trước đây ta không lấy trộm thì cũng sẽ có người khác đến lấy.”
Những lời này rõ ràng là có ám chỉ, Phong Cẩm chưa kịp suy nghĩ đã nghe giọng nàng cất lên cao, mang theo sự mỉa mai: “Thiên Sắc, tình nhân cũ của ngươi từ xa đến đây, ngươi cũng nên ra đây ôn lại chuyện cũ với y đi. Sao vậy? Sợ dấu đầu lòi đuôi à?” Dừng đúng nửa nhịp, nàng bổ sung thêm một câu đủ để thiên hạ đại loạn: “Ta từng nghe nói, ngươi vì tiểu đồ đệ của mình đã từng năn nỉ Bán Hạ giúp ngươi trộm Cửu chuyển chân hồn đan, đáng tiếc, lúc này Cửu chuyển chân hồn đan đang ở trong tay ta —”