ình thông gia + Lễ Nạp Thái (Dạm ngõ sẽ kèm theo lá thư thứ nhất) + Lễ Vấn Danh sẽ kèm theo lá thư thứ hai + Lễ Nạp Cát + Lễ Nạp Tệ + Lễ Thỉnh Kỳ (sẽ kèm theo lá thư thứ ba) + Lễ Nghênh Thân (Vu Quy) Mấy lời này, đừng nói Thiên Sắc tự cảm thấy hết sức xấu hổ mà ngay cả Bạch Liêm cũng chịu không nổi. Dù muốn nói “Con gái nhà người ta tốt đẹp, con trai nhà mình ngoan ngoãn “, nhưng có ai giống Bắc Âm Phong Đô đại đế không chứ, bao che đến mức độ này?
“Đế quân…” Thiên Sắc cúi đầu khẽ kêu một tiếng, ngập ngừng nhìn Thanh Huyền, không biết nên nói gì cho phải. Bởi vì dù nàng nói bất cứ thứ gì, Bắc Âm Phong Đô đại đế cũng đều như không nghe thấy, toàn nói chuyện lòng vòng không liên quan.
Phong Cẩm, nàng và y đã không còn liên quan từ lâu, vì sao dư luận thế gian lúc nào cũng kéo họ lại với nhau?
Thấy ánh mắt Thiên Sắc vẫn chỉ nhìn Thanh Huyền, trước sau không hề nhìn thứ khác, Bắc Âm Phong Đô đại đế càng bất mãn. Ông ta hừ một tiếng đầy giọng mũi, chỉ vào Thanh Huyền, giọng điệu chẳng chút khách khí: “Thằng nhóc này không biết tự lượng sức mình, không chỉ xông vào Âm ty còn dám ăn nói ngông cuồng trên U Minh điện, vốn không xem Cựu Trọng Ngục và những người ở đây ra gì, đưa hồn phách nó vào Linh Lung Cục chỉ là sự trừng phạt nhỏ thôi.”
Thấy sắc mặt Thiên Sắc ngày càng khó coi, ông ta như là có chút thỏa mãn, đổ thêm dầu vào lửa: “Nếu nó có bản lĩnh ra khỏi ‘Linh Lung Cục’, thì sẽ bỏ qua mọi chuyện cũ, nhưng nếu không ra được —” giống như đang nhử mồi, ông ta chỉ nói đến nửa chừng, ẩn chứa hàm ý uy hiếp.
“Đế quân, phải làm thế nào mới bằng lòng buông tha đồ nhi của ta?” Thiên Sắc nheo mắt lại, cảm giác được Bắc Âm Phong Đô đại đế này đang trêu chọc, vốn không hề coi nàng ra gì. Vẻ mặt kia giống như thần tiên cao cao tại thượng cảm thấy nhàm chán nên đùa giỡn với những kẻ thấp kém, không hề để mắt đến ai.
“Đồ nhi?” Bắc Âm Phong Đô đại đế nghe vậy càng vui vẻ hơn, cười ha hả: “Chẳng phải lục giới đồn rằng, thằng nhóc này là tình nhân bé bỏng của ngươi ư? Nha đầu kia, quả nhiên giống như lời đồn đại, đối với người ngoài lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo!”
Ông ta càng cười, sắc mặt Thiên Sắc càng khó coi, nhưng ông ta càng thấy sắc mặt Thiên Sắc như vậy lại càng cười.
Cuối cùng, có vẻ như đã cười đủ, ông mới uể oải vuốt chòm râu dài trắng như tuyết, hơi ngẩng mặt lên: “Nếu muốn cứu thằng nhóc này, trừ phi ngươi lập tức thành hôn động phòng với con trai ta.”
Đây rõ ràng là giới hạn của trêu đùa và châm chọc!
Thiên Sắc không thể chịu đựng thêm sự đùa cợt này nữa, ấn tay xuống bàn cờ —
Nàng không muốn nói chuyện nhảm nhí với Bắc Âm Phong Đô đại đế nữa, nếu ông ta cố ý làm khó, không chịu nói chuyện đàng hoàng thì nàng sẽ vào Linh Lung Cục!
Bạch Liêm nhanh tay lẹ mắt, giơ tay ra chụp lại nhưng không kịp, bây giờ mới cảm thấy ngạc nhiên vì thái độ khác thường của nàng từ lúc hồn phách nàng vào Âm ty. Trước đây, nàng chưa từng vội vàng bối rối như vậy, là vì thằng nhóc tên Thanh Huyền kia sao? Nếu nói trong lòng không có cảm giác gì thì đúng là lừa người, lúc này lòng y nổi cơn ghen tỵ như sóng ngầm: “Thiên Sắc, đừng vào Linh Lung Cục”. Nhìn nàng ấn tay xuống bàn cờ mà không thể ngăn được, y chỉ có thể hét lên: “Trước khi tu hành muội là yêu, một khi hồn phách lạc vào ván cờ đó thì khó có thể ra ngoài!”
Đáng tiếc, y chưa nói hết câu, tay nàng đã kiên quyết ấn xuống bàn cờ, hồn phách nhanh chóng biến mất, bị ván cờ kia hút vào chỉ còn lại vệt sáng chói mắt.
Sắc mặt Bạch Liêm hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn Bắc Âm Phong Đô đại đế: “Phụ quân, không phải người nói —”
“Bạch Liêm, an tâm, đừng nóng nảy.” Bắc Âm Phong Đô đại đế khẽ gật đâu, nét mặt không còn chút trêu chọc như vừa rồi, ngay cả nụ cười cũng biến mất: “Không cần quá lo lắng cho con bé đó, cho dù nó không ra được cũng sẽ có người đích thân mang nó ra.”
Trong khoảnh khắc, Bạch Liêm như không thể suy nghĩ cũng không thể hiểu hết những lời này, chỉ nói mơ hồ: “Nhưng phụ quân —”
Bắc Âm Phong Đô đại đế thở dài, ngắt lời con. Lần đầu tiên từ bỏ tính nết bao che sai lầm của mình xưa nay một cách bất đắc dĩ: “Bạch Liêm à, nếu con bé đó thật sự thích Phong Cẩm, tất nhiên là phụ quân sẽ không cam lòng, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con. Nhưng bây giờ con lại thua —”
Bạch Liêm, thôi quên đi, nghé con mới sinh không sợ hổ, gừng càng già càng cay. Nhưng một tay lão luyện hóa thành nghé con mới sinh, lại cực kỳ cay nồng như thế, cây cỏ non nớt như con sao đấu lại được chứ?!
Con thua tuyệt đối không oan uổng đâu!
Cuối cùng cũng không thể nói ra bí mật này, ông thở dài bất đắc dĩ, một lúc sau mới nói: “Để hai người bọn họ đến Linh Lung Cục kéo dài thời gian thôi, không bao lâu nữa người cần đến sẽ đến.”
******
Trong Linh Lung Cục, Thiên Sắc tìm kiếm khắp xung quanh trong sương mù, khó khăn lắm mới nghe thấy tiếng nước chảy ào ào. Nhưng đến lúc nàng đi qua, lại bị những gì nhìn thấy khiến nàng tức giận đến nghẹn thở!
Đó là một thác nước, trong suốt tận đáy, dưới thác nước, một đám nữ tử quyến rũ yêu diễm trút bỏ hết quần áo, chơi đùa rất vui vẻ.
Còn Thanh Huyền —
Đúng vậy, tiểu đồ đệ thề nguyện son sắt đời đời kiếp kiếp chỉ thích mình nàng đang ngồi nghỉ chân ngay ngắn trên một tảng đá, tựa như đang thu hết vào tầm mắt “Cảnh đẹp” trước mặt, say sưa thưởng thức từng ly từng tý, hoàn toàn không biết giờ là đêm hay ngày.
Thiên Sắc bỗng cảm thấy đáy lòng chua chát, không thể nói được đây là mùi vị gì.
Nàng bất chấp hậu quả, cố ý lao vào “Linh Lung Cục” chỉ vì sợ hắn bị yêu ma tạo ra ảo giác mê hoặc, không ngờ, lúc này hắn đang say sưa thưởng thức mỹ nhân, sắc đẹp, cảnh đẹp…
Trong lòng khó chịu như rơi xuống vũng bùn, lập tức trở nên không tỉnh táo, khuấy đảo đáy lòng sáng trong trở nên đục ngầu. Chỉ trong chớp mắt, nàng đột nhiên cảm thấy bản thân mình rất buồn cười. Nàng và hắn đâu chỉ xa cách ngàn núi vạn sông? Dù hắn tu thành tiên thân thì đã sao, hắn thề hẹn đời đời kiếp kiếp, nói không chừng chỉ là sự si mê bất chợt, trong lục giới này, nữ tử nào chẳng như hoa như ngọc?
Hắn trẻ tuổi tài giỏi, nếu có một ngày gặp được người con gái tình đầu ý hợp —
Sự chua chát nơi đáy lòng đột nhiên biến thành chua xót. Nàng lẳng lặng đứng phía sau hắn, vốn định nhắc nhở hắn đừng để ảo giác do yêu ma tạo thành mê hoặc tâm trí, nhưng họng nghẹn đắng, không thể mở miệng được. Nàng cúi đầu, đôi hàng mi như cánh bướm rũ xuống, che khuất ánh mắt âm u.
Trong lòng nói hãy để nó trôi đi, cuối cùng lại không thể cho qua.
Lúc này, Thanh Huyền đã đứng dậy bước lại gần, đưa tay cầm bàn tay lạnh lẽo của nàng.
“Sư phụ, nếu ta nói rằng từng có ý đồ nhìn lén người tắm, liệu người có cho ta một chưởng không?”
Giọng nói của hắn hàm chứa ý cười, cũng mang theo sự si mê lẫn làm nũng.
Nàng giật mình ngẩng đầu nhìn hắn, chợt phát hiện hai mắt hắn bị một mảnh vải màu xám bịt kín.