ảnh vải trắng bọc qua loa bàn tay Thanh Huyền ra, y lấy thần dược Ngưng Lộ tỉ mỉ bôi lên vết thương: “Chờ đến khi xong chuyện cần làm, sư phụ con sẽ đến tìm con.”
Bôi thuốc lên, Thanh Huyền bỗng cảm thấy vết thương bỏng rát mấy ngày nay lập tức dịu mát hẳn đi:”Sư bá, sư phụ con đang ở gần đây ư?” Thanh Huyền không nản lòng tiếp tục tìm kiếm xung quanh, hắn chỉ hy vọng giây tiếp theo sư phụ có thể xuất hiện trước mặt hắn. Tuy động tác bôi thuốc của sư bá không quá thô bạo, nhưng nếu là sư phụ bôi thuốc cho hắn, vậy chắc chắn người sẽ nhẹ nhàng, dịu dàng và cẩn thận hơn!
Nếu sư phụ chịu tỏ ra quan tâm tới hắn một chút, có lẽ vết thương này đã lành lặn từ lâu!
Thật ra, vết thương này sở dĩ chưa lành, nguyên nhân chính là vì tâm bệnh của hắn. Thanh Huyền vốn tưởng rằng sư phụ đã chẳng thèm đoái hoài gì đến mình, mang tâm tư ngọc vỡ bình tan, cho nên miệng vết thương có rách toác ra thì hắn cũng mặc kệ nó, hắn muốn dùng cách này khiến sư phụ đau lòng, để ý hắn.
Giờ khắc này, hắn thầm đoán, có phải sư phụ vẫn luôn đi theo hắn nhưng vì không muốn gặp hắn nên mới như vừa nãy, khi sư phụ thấy hắn để lộ sơ hở trước mặt Hoa Vô Ngôn, người sợ hắn bị thương mới nhờ sư bá Bán Hạ ra tay giúp đỡ hay không?
Đúng rồi, chắn chắn là vậy!
“Ở gần đây thì sao?” Bán Hạ nâng mắt lén lút ra dấu bằng mắt với hắn, nhưng vẫn không chịu trả lời mà chỉ hỏi lại: “Mà không ở gần đây thì thế nào?”
Thanh Huyền là kẻ thông minh, ánh mắt Bán Hạ muốn nói điều gì, lòng hắn đã hiểu. Có được câu trả lời mình mong muốn, sự thất vọng và lo lắng trong lòng hắn chỉ phút chốc đã tan thành mây khói, môi như nếm được vị ngòn ngọt, hắn lập tức phối hợp trả lời: “Không sao ạ, con chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Bán Hạ khẽ gật đầu, đợi sau khi bôi thuốc lên toàn bộ bàn tay phải của Thanh Huyền xong y nhìn về hướng bắc, thở dài thườn thượt, trong ngữ điệu dường như ẩn chứa chút nuối tiếc: “Đi tiếp về hướng bắc chính là thành Ninh An, vài năm trước khi vân du qua đây, ta đã gặp được một thiếu niên hăng hái nhiệt huyết nên đã dạy hắn vài chiêu, cũng xem như là nửa đệ tử của ta. Mấy năm gần đây ta chưa có thời gian rãnh đến thăm nó, nếu con định đi đến đó thì tiện đường giúp sư bá tới thăm nó đi.”
“Sư bá đã nhận đệ tử?” Đây là lần đầu tiên Thanh Huyền biết Bán Hạ sư bá đã nhận đệ tử, nhất thời hắn cũng hơi tò mò: “Tên họ huynh ấy là gì, nhà ở đâu ạ?”
Bán Hạ hơi trầm ngâm rồi lấy ra một miếng ngọc quyết trong tay áo: “Con cầm nửa mảnh ngọc quyết này đi tìm nó, nó sẽ không làm trễ nãi việc của con đâu. Như thế, con cũng có chỗ dừng chân trong thành Ninh An.” Thanh Huyền đón lấy mảnh ngọc, lúc đó Bán Hạ mới xoay người, một nét phức tạp thoáng hiện lên khuôn mặt, dường như y có ý định từ biệt: “Nó là tiểu Vương gia Triệu Thịnh ở Ninh An Vương phủ.”
Vừa dứt lời, âm thầm lặng lẽ như lúc xuất hiện, Bán Hạ bước vào trong bóng đêm, chỉ tích tắc đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Lúc này Chu Ngưng đang trốn sau cây cổ thụ mới dám bước ra, nở nụ cười nịnh nọt rồi chầm chậm bước tới gần Thanh Huyền, khuôn mặt cười tươi như hoa lê mới chớm, nàng tỏ vẻ thân thiện đã biết mà còn cố hỏi: “Ái chà, sư phụ, người muốn đến Ninh An sao?”
“Liên can gì đến ngươi?” Thanh Huyền cất kỹ mảnh ngọc quyết, thần sắc không vui lườm nàng một cái, hắn cảnh cáo thẳng thừng: “Đừng nghĩ rằng vừa rồi ta nói chơi, nếu ngươi còn đi theo ta, ta nhất định sẽ thu phục yêu hồn của ngươi, khiến ngươi trọn kiếp không thể siêu sinh!”
Mục đích của lời này vốn là muốn thoát khỏi tiểu hoa yêu như miếng cao da chó dán chắt lấy hắn, mà Thanh Huyền không ngờ tới, câu lẩm bẩm tiếp theo của Chu Ngưng khiến hắn á khẩu không trả lời được…
“Cuộc đời này, nếu làm đồ đệ mà không ở bên sư phụ mình, thì còn là đồ đệ gì nữa chứ?”
Trong chớp mắt, Thanh Huyền lại quét mắt tìm kiếm xung quanh một lượt, nhưng vẫn không hề phát hiện ra bóng dáng của sư phụ.
Đúng rồi, tiểu hoa yêu này nói đúng lắm, nếu làm đồ đệ mà không ở bên sư phụ mình, thì còn xem là đồ đệ gì nữa chứ!
Không biết trong lòng sư phụ có giờ khắc nào xem hắn như một thứ gánh nặng, chỉ mong nhanh chóng vứt bỏ hay không?
******
Thiên Sắc đang đứng trên một phiến lá, thân thể đang lơ lửng trên ngọn cây, nàng đứng trên cao quan sát Thanh Huyền ở phía xa xa. Lúc nãy, nàng nhìn rất rõ mọi chuyện diễn ra, ngay cả lúc hắn cố tình để lộ sơ hở cho Hoa Vô Ngôn thừa cơ đánh lén, cũng là nàng nhờ Bán Hạ ra tay giúp đỡ.
Thằng bé ngốc nghếch này, tại sao lại bướng bỉnh vậy?
Hắn cứ thế này, làm sao nàng yên tâm cho được đây?
Bán Hạ nhìn nàng nhíu mày, lặng im không nói, y không tiện can thiệp, chỉ lẳng lặng nhìn ánh mắt nàng mà cảm khái: “Nếu nó đã quyết tâm dụ muội xuất hiện, muội không trốn được bao lâu nữa đâu.”
Ánh trăng bạc phủ lên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, dường như khiến thần sắc vẫn luôn hờ hững của nàng tăng thêm một phần nhiệt độ chẳng rõ là nóng hay là lạnh. Thiên Sắc rũ mắt như đang trầm tư, sau một lát mới cúi đầu đáp: “Muội biết.” Tuy nói vậy, nhưng giọng nói ẩn chứa vẻ cứng nhắc, mất tự nhiên, dòng suy nghĩ của nàng đã trôi đi rất xa.
Bán Hạ trông thấy rất rõ từng phản ứng của Thiên Sắc, cũng không biết nên dùng giọng điệu gì với nàng, khuyên bảo hay an ủi đây? Thật lâu sau, y chẳng biết làm sao chỉ nhẹ nhàng nói: “Thật ra, nếu trong lòng muội không có nó, thì nó làm gì cũng vô dụng thôi.” Không thể không nói, những lời như than thở này quả thực đã âm thầm thức tỉnh Thiên Sắc.
Quả nhiên, trong tích tắc một sự hoảng loạn đột ngột bùng lên trong đáy mắt Thiên Sắc, nàng mở to đôi mắt, thất thần mải miết nhìn Bán Hạ rất lâu. Đúng vậy, quả là rất lâu. Trong quãng thời gian đó có lẽ nàng đang ngẫm nghĩ rất nhiều rất nhiều chuyện, cũng có lẽ là đầu óc nàng trống rỗng nên không hề nghĩ được gì. Cuối cùng, thân thể nàng khẽ run, nàng nhắm đôi mắt đang nóng dần lên: “Là vì quan tâm, cho nên lúc này mới ép bản thân đừng quan tâm nữa.”
Đúng vậy, nàng quan tâm.
Vốn tưởng rằng lòng mình tĩnh lặng như nước, nhưng thật không ngờ, rời khỏi Thanh Huyền chỉ vài ngày, mà ma chướng của nàng càng ngày mạnh lên, có khi nàng vô cớ hốt hoảng, trong đầu toàn là cảnh tượng hoang đường khi nàng bước vào giấc mơ của Thanh Huyền ở Cửu Tiêu điện.
Bắt đầu từ khi nào, nàng đã bắt đầu có ý nghĩ không nên có với Thanh Huyền?
Có lẽ, cái tát khiển trách kia, không nên đánh Thanh Huyền mà nên tát vào mặt nàng mới đúng.
Bắt gặp bộ dáng này của Thiên Sắc, lòng Bán Hạ hơi hoảng hốt, con ngươi trong đôi mắt càng thêm u tối: “Nếu muội quả thật có ý với nó, sao không nói rõ tất cả với nó, đợi đến khi nó tu thành tiên thân. Cho dù muội không vượt qua được thiên kiếp, bị đánh về yêu thân, nhưng chỉ cần nó bằng lòng cũng có thể giúp muội trường sinh bất lão, hai người tìm một nơi thế ngoại đào nguyên không màng thế sự, chẳng hơn sao?”
“Tiên yêu khác đường, ý trời khó trái.” Thiên Sắc cười buồn, bất tri bất giác giọng nói nàng hơi run run. Có lẽ là không thể khắc chế nỗi đau, cũng có lẽ là khó mà kiềm nén lo lắng trong lòng, sự dao động không ngừng lướt qua đáy mắt nàng rồi biến thành nỗi đau không màu không sắc: “Những kẻ đi vào con đường này không ít, nhưng có mấy ai có thể không hề chùn bước đi đến điểm cuối cùng, rốt cuộc có bao nhiêu người có được kết quả tốt lành?”
Dường như bị ngụ ý trong lời Thiên Sắc kích thích, Bán Hạ im lặng hồi lâu, trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt y vẫn hằng khắc sâu tận đáy lòng.
Ngày xưa, chẳng phải y cũng đã tính toán một lần như thế sao?
Nhưng cuối cùng, y đã nghĩ hết mọi cách nhưng vẫn không đổi được ý trời. Y và nàng cũng chỉ là một đêm nhân duyên ngắn ngủi mà thôi.
Nàng có duyên và nợ của nàng, y có con đường và chí hướng của y. Dù biết ý trời khó trái, nhưng mấy ai thật sự có khả năng đã biết nghịch thiên mà vẫn cố làm cho bằng được?
“Thật không thể tránh khỏi sao?” Nỗi kích động khó mà áp chế của người cùng cảnh ngộ dâng lên trong lòng Bán Hạ. Nhưng ngay lúc mở miệng, Bán Hạ cảm thấy cảm xúc của mình đang dần dần thay đổi, từng lời bất đắc dĩ với cảm xúc chết lặng lạnh giá ném ra khỏi đôi môi mím chặt: “Đến cả sư phụ cũng không có cách ư?”
“Đó là kiếp nạn của muội, là muội gieo nhân, cho nên phải đến nhận quả. Dù tránh được một lần, hai lần, nhưng sao có thể tránh được cả đời chứ.” Thiên Sắc khẽ lắc đầu, con ngươi trong vắt bình lặng như mặt nước hồ thu, nàng khẽ lẩm bẩm, nụ cười khổ trên môi vẫn không suy suyễn nhưng dường như nó đang chuyển dần thành một nụ cười lạnh nhạt suy sụp: “Bất kể thế nào, trước khi thiên kiếp của muội đến, Thanh Huyền nhất định phải tu thành tiên thân.”