cả, chỉ nhắm mắt lại gào lên: “Sư phụ, con sống là người của người, chết là quỷ của người!”
Nàng vừa dứt lời, trên cây truyền đến tiếng cười rầu rĩ.
Thanh Huyền và Chu Ngưng cùng quay mặt lại, thấy một nam tử áo trắng ngồi trên nhánh cây, vẻ mặt như đang xem trò vui.
Đúng vậy, gã áo trắng này chính là công tử hồ tộc Hoa Bất Ngôn lâu rồi chưa xuất hiện.
“Tiểu quỷ.” Vẫn phe phẩy cây quạt, Hoa Bất Ngôn cố ý nở nụ cười gian tà, nhìn Chu Ngưng với ánh mắt quái dị, sau đó chuyển sang châm chọc Thanh Huyền không chút che giấu, lại còn khiêu khích: “Không ngờ, nhân duyên của ngươi với phái nữ cũng không tệ nha!”
Tuy rằng Chu Ngưng cũng từng nghe tiếng tăm của Hoa Bất Ngôn, nhưng không biết khúc mắc lẫn ân oán của Thanh Huyền và Hoa Bất Ngôn, cũng không biết vì sao Hoa Bất Ngôn đột nhiên xuất hiện, tạm thời mất cả phản ứng ngây người ra.
“Hồ yêu chết tiệt!” Thanh Huyền thầm rủa một câu, thừa dịp Chu Ngưng đang sững sờ, thoát khỏi sự đeo bám của nàng, nhảy ra xa, chán nản trừng Hoa Bất Ngôn, tức giận mắng ba chữ: “Cút ra xa!”
“Tiểu quỷ, mấy năm không gặp, ngươi ngày càng nóng tính, giọng điệu cũng càng đoan chính chừng mực! Sao vậy, thiếu nợ phong lưu chối không được nên bị tiểu hoa yêu này bám lấy hả?” Hoa Bất Ngôn nhướn mày, mắt lóe sáng rồi lập tức vụt tắt, giọng nói trầm chứa đầy sự trêu chọn và mỉa mai, cố ý liếc Chu Ngưng. Giờ rõ ràng đã là cuối thu, thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, nhưng gã như chẳng bận tâm, cứ phe phẩy cây quạt cười giả lả kèm theo chút nguy hiểm và ác ý, nói như đùa như thật: “Khó trách mấy ngày trước, sư phụ ngươi một mình rời khỏi Đông Cực, đi về phía Bắc. Bản công tử thấy có phải nàng ghen với tiểu hoa yêu này nên vứt ngươi một mình hay không?”
Xem ra, đúng là Hoa Bất Ngôn hiểu lầm quan hệ của hắn và Chu Ngưng!
“Ngươi đã gặp sư phụ ta?” Thanh Huyền vốn không muốn gặp Hoa Bất Ngôn, nhưng nghe gã nhắc tới Thiên Sắc, lập tức mắt sáng ngời, lòng vui sướng hỏi tiếp: “Người đi đâu, ngươi có biết không?”
“Nàng đi đâu, bản công tử đương nhiên biết.” Hoa Bất Ngôn hạ giọng mang theo chút lơ đãng, như đang nói chuyện thường ngày, giọng điệu cũng không chút bận tâm, đôi ngươi đen sáng rỡ khiến người ta sợ hãi. Bình thản thu lại nụ cười, Hoa Bất Ngôn xếp cây quạt lại gõ nhè nhẹ trong lòng bàn tay, mày vẫn nhướn cao, khóe miệng cười toe toét, chỉ có điều là nụ cười không hề chân thật mà càng thêm lạnh lẽo: “Nhưng vì sao bản công tử phải nói cho ngươi biết?”
Thấy gã làm khó, Thanh Huyền cũng không thèm hỏi tiếp.
Bất luận sư phụ ở chân trời góc biển, hắn nhất định sẽ tìm được người, cần gì phải nói nỗi lòng của mình với gã hồ yêu này?
Nghĩ vậy, hắn lạnh mặt, xoay người bước đi.
“Sư phụ, người đi đâu vậy?” Chu Ngưng vừa thấy Thanh Huyền bước đi, vội vàng đuổi theo: “Đợi con với!”
“Sư phụ?” Hoa Bất Ngôn nhìn Chu Ngưng, cố ý mỉm cười ho một tiếng, sau đó gã liếc nhìn Thanh Huyền, ánh mắt tràn đầy sự khinh thường, chậm rãi lên tiếng mang đầy sự khinh miệt khó tin: “Thằng nhóc quỷ quyệt nhà ngươi, những thứ khác học không tới nơi tới chốn, nhưng lại học bản lĩnh mượn danh nghĩa thầy trò để làm chuyện tằng tịu, đúng không uổng phí sư phụ ngươi dốc lòng bồi dưỡng nhân tài nha!”
“Chuyện tằng tịu?” Thanh Huyền dừng bước, lạnh lùng lặp lại mấy chữ trọng điểm của Hoa Bất Ngôn, ánh mắt lạnh lẽo, phút chốt biến thành mũi tên sắc nhọn khiến người ta run rẩy! Nắm chặt Càn Khôn kiếm trong tay, hắn xoay người, đôi mắt hơi nhíu lại. Khuôn mặt tuấn tú không hề tươi cười khiến không khí đột nhiên thay đổi, sắc mặt cũng trở nên như ác quỷ dọa người: “Ta luôn muốn tự tay xé toạc cái miệng của tên hồ yêu nhà ngươi, hôm nay không thể không thỏa nguyện được!”
Sư phụ, người đã yên lòng trốn tránh ta, vậy thì ta cũng sẽ gây vài chuyện rắc rối tốt đẹp cho người!