lút lùi về phía sau, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ngón tay run run, thầm nghĩ về đường lui của mình.
Lời Chu Ngưng vừa thốt ra, Thanh Huyền bừng tỉnh
Thì ra gã đàn ông này chính là chưởng giáo Thần Tiêu phái vô tình, phụ bạc — Phong Cẩm, là kẻ thù bắt nguồn mọi chuyện của hắn và sư phụ!
Liếc nhìn Chu Ngưng đang sợ hãi, Phong Cẩm cũng không tức giận, nhưng khi nhìn Thanh Huyền lại khẽ nhíu mày, hàm ý sâu xa khó hiểu: “Tiểu hoa yêu, nếu muốn sống thì mau cút đi.” Đôi lông mày thẳng tắp nhướn lên, ánh mắt sắc bén thâm thúy làm người ta không dám nhìn gần, chỉ là lời răn dạy bình thường cũng khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình: “Tuy bảy tầng của Tháp khóa yêu đã có không ít người vào, nhưng thêm ngươi cũng không coi là nhiều.”
Lúc bị Thanh Huyền gọi là “Tiểu hoa yêu” thì tức giận chửi mắng không ngừng, nhưng lúc này Chu Ngưng rất thức thời, vừa thấy có đường thoát thân lập tức co cẳng vọt vào rừng cây biến mất không tung tích!
Thấy Chu Ngưng bỏ chạy, Phong Cẩm mới xoay người lại nhìn Thiên Sắc, ánh mắt thoáng hiện lên chút buồn bã ảm đạm, khuôn mặt tuấn tú cũng chợt trở nên phức tạp.
“Sư muội.”
Y bình thản gọi một tiếng, khách khí mà xa cách, không có chút dấu vết nào của sự ngọt ngào tình cảm trước đây. Giọng điệu này gần như là của người hoàn toàn xa lạ, vẻ mặt nhã nhặn cũng không chút biểu hiện dư thừa, không hề có ý cười, có vẻ vô cùng lạnh lùng và hờ hững, sao có thể là người từng quyến luyến như hình với bóng cùng nàng?
Giọng của y giống một thanh sắt đỏ rực đâm vào trái tim Thiên Sắc, vừa bỏng rát vừa đau nhức khiến vết sẹo không thể khép miệng được, như muốn vò nát trái tim nàng. Nhưng nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, hơi cúi đầu, kiên cường đáp lại bằng giọng điệu xa cách, từng chữ từng chữ như gió lạnh cuối năm: “Chưởng giáo sư huynh.”
Khoảnh khắc đó, lòng Thanh Huyền trở nên nặng trịch, cổ họng tắc nghẹn. Tuy hắn đã nghĩ biết bao lần khi đối mặt với Phong Cẩm sẽ làm gì nói gì, nhưng lúc này hắn cũng hiểu đạo lý địch bất động ta bất động, đây mới là biện pháp ứng phó tốt nhất. Dù vô cùng bất bình nhưng tạm thời chỉ có thể ngầm oán hận, đến tư cách chất vấn cũng không có huống chi là đối đầu.
“Chưởng giáo sư bá.” Thôi thì co được dãn được, Thanh Huyền chắp tay thản nhiên hành lễ, nhưng chỉ trong một cái cúi đầu đó cũng đã kịp nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà Phong Cẩm.
Phong Cẩm khẽ gật đầu rồi lại nhìn Thiên Sắc chằm chằm, xem ra cũng không quan tâm đến Thanh Huyền: “Sư phụ đã xuất quan trước thời hạn.” Tuy vẫn là giọng điệu lạnh lùng, bình tĩnh như người dưng, nhưng đôi mắt đen thẳm kia lại nhìn Thiên Sắc thật sâu không chớp mắt. Đến nửa câu sau, giọng nói vốn trấn tĩnh chợt trở nên khàn khàn, không nghe ra cảm xúc: “Người muốn gặp mặt muội.”
“Mời chưởng giáo sư huynh trở về Ngọc Hư Cung báo với sư phụ để người yên tâm.” Thiên Sắc cũng không nhìn hắn, chỉ rũ mắt, giọng vững vàng trầm thấp hệt như dòng suối trong lành, rất tĩnh mịch, lạnh lẽo. Chỉ mấy chữ ngắn ngủi nhưng rất nhẹ rất nhanh, không chút ấm áp: “Yến tiệc Trường Sinh vào ngày năm tháng năm, Thiên Sắc nhất định sẽ mang theo tiểu đồ đến núi Côn Luân.”
Những lời này càng khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm xa, đôi mày kiếm của Phong Cẩm khẽ nhíu trong ánh chiều tà, nhẹ nhàng đi về phía trước vài bước, bước chân vững vàng không tiếng động.
“Sư muội, bao năm không gặp, muội càng ngày càng gầy.” Y khẽ thở dài, cử chỉ ổn thỏa không chút dao động, tiếng gọi thân thiết kia không hiểu là muốn biểu đạt tình ý gì. Sau đó, y nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Thanh Huyền, lại chăm chú nhìn thanh Lục Kiếm Tiên trên lưng Thanh Huyền.
“Ngươi tên Thanh Huyền?” Khoảnh khắc đó, đôi mắt đen thẫm của Phong Cẩm thật khó hiểu, hệt như vực sâu không đáy. Y đã từng nghe tên tuổi của thằng nhóc này, cũng nghe biết bao lời đồn tai tiếng về mối quan hệ không thể chấp nhận được của nó với Thiên Sắc. Lúc này y không ra vẻ sư bá uy nghiêm, cũng không phải chưởng giáo cao cao tại thượng, chỉ nở một nụ cười nhạt, giọng hiền hòa: “Có thể tránh đi một lúc được không, ta và sư phụ ngươi có chuyện quan trọng cần trao đổi.”
Vẻ mặt Phong Cẩm bình tĩnh, đạm mạc, giọng nói lại thản nhiên, thậm chí ánh mắt còn ngầm chứa tình cảm, tất cả đều khiến Thanh Huyền chướng mắt.
Gì chứ?!
Trước đây, rõ ràng gã đàn ông vô tình bạc bẽo này vì quyền lợi và địa vị đã phụ lòng sư phụ, sau đó lại còn rắp tâm nói xấu, bôi nhọ danh dự, phá hỏng danh tiết, làm hại sư phụ mang tiếng xấu cả đời. Bây giờ lại cố ý làm ra bộ dạng thân thiết như lưu luyến vô ngần, định diễn trò cho ai xem chứ? !
Hừ, nể mặt sư phụ mới gọi ngươi một tiếng “Chưởng giáo sư bá”, đừng có vênh váo như thế! Vị trí chưởng giáo của ngươi là do sư phụ ta ban cho ngươi, ngươi còn không biết xấu hổ, tự cao tự đại, mặt dày đưa ra yêu cầu thế ư? !
Thanh Huyền bực tức oán hận trong lòng, coi như tai điếc, nghênh mặt lên dậm chân bước về phía trước, thẳng lưng ngẩng cao đầu đứng ngang hàng với Thiên Sắc, tỏ rõ bản thân mình tuyệt đối không dễ dàng “tránh mặt”! Hành động này ngầm cảnh cáo nếu Phong Cẩm dám có ý đồ quấy rối hoặc nói gì bất kính với sư phụ, chắc chắn hắn sẽ đứng ra cho biết tay— được rồi, dù hắn không đánh lại Phong Cẩm, nhưng hắn nhất định không để sư phụ bị bắt nạt!
Đúng lúc hắn đang suy nghĩ chuẩn bị đối đầu thì chợt nghe sư phụ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Thanh Huyền, đừng đi xa.”
Lời này giống hệt như của người mẹ ân cần chăm sóc cho đứa con của mình, bảo hắn phải đúng mực, cẩn thận, đồng thời cũng coi như gián tiếp ám chỉ hắn “tránh mặt” đi!
Thanh Huyền quay đầu nhìn sư phụ với vẻ mặt không thể tin nổi, lại thấy sư phụ bình thản. Lòng tràn đầy tự đắc chợt tan biến, chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực! Quay sang nhìn Phong Cẩm đầy khinh thường, lại thấy vẻ mặt như cười như không của y, ánh mắt nhìn mình cũng không chút thiện ý khiến Thanh Huyền chẳng cần bận tâm tới thứ bậc gì nữa, nhìn thẳng mặt y chẳng chút kiêng dè.