t len lén nhìn nàng lại đầy sơ hở, nàng cũng không thấy trách cứ chỉ hỏi một câu: “Lại ra Đông Cực thu yêu bắt quỷ cho người ta?”
“Gần đây Nhục Nhục ăn rất nhiều.” Thanh Huyền khẽ ho một tiếng, hơi chột dạ vì dùng Nhục Nhục làm cái cớ, tuy vậy mặt mày vẫn bình tĩnh. Đúng là trước đây trái cây lương thực trên Yên sơn cũng đủ cho hắn, nhưng từ khi Nhục Nhục đến đây thì thiếu hụt hẳn. Vì thế, hắn liền học theo sư phụ, thường xuyên ra Đông Cực thu yêu bắt quỷ cho người ta, không lấy vàng bạc, chỉ lấy gạo và lương thực.
Có điều gần đây, hắn đi ra ngoài do có việc cần, không phải đơn thuần vì cơm gạo mà có mục đích khác. Hắn nhớ rất kỹ lời của Lam Không, nếu sư phụ dẫn hắn đến Tây Côn Luân tham gia yến tiệc Trường Sinh thì hắn có thể gặp Phong Cẩm. Nói thế nào, hắn cũng không thể thua khí thế, dù sao cũng phải giữ thể diện cho sư phụ.
Hắn to gan bước lên, lấy một thứ trong vạt áo, run run rút cây trâm cũ trên tóc Thiên Sắc xuống, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh: “Cây trâm của sư phụ dùng đã lâu nên cũng cũ rồi, Thanh Huyền thấy cây trâm gỗ lê này rất đẹp, cho nên —” nói dứt lời cuối, hắn hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự căng thẳng: “Sư phụ cài cây trâm này rất đẹp!”
Có thể nói hành động như vậy hơi lớn mật, vượt quá giới hạn, cho dù là thầy trò cũng có vẻ vô cùng thân thiết. Thiên Sắc hơi sửng sốt nhưng cũng đoán được là thứ gì:”Ngươi xuống núi vì thứ này sao?” Nàng nhíu mày, tuy cảm thấy không hợp lễ nghi nhưng cũng không quá để tâm, chỉ nhìn Thanh Huyền đầy sâu xa: “Trên Yên sơn không có người ngoài, trâm mới hay cũ cũng đâu có ai để ý?”
Thanh Huyền không nói gì, chỉ lui ra phía sau một bước. Nhìn Thiên Sắc từ đầu đến chân, thấy kết quả hệt như hắn tưởng tượng liền mỉm cười đầy hài lòng. Hắn không hề giải thích, chỉ im lặng đứng bên bàn mài mực. Đương nhiên hắn sẽ không nói cho Thiên Sắc biết cây trâm này do tự tay hắn làm. Hơn nữa hắn biết rõ dù Thiên Sắc không thích, nhưng chỉ cần tự tay hắn cài thì Thiên Sắc sẽ không gỡ xuống.
Thái độ của nàng đối với hắn vẫn khoan dung độ lượng đến mức gần như là dung túng.
Ở chung bao nhiêu năm, sao Thiên Sắc không biết suy nghĩ trong lòng Thanh Huyền? Có điều nàng chọn lựa nhắm mắt làm ngơ vì dù sao cũng đã có quyết định. Hôm nay, lòng nàng hơi rối loạn nên không để ý hành động vô cùng thân thiết đầy sâu xa của đồ đệ, tiếp tục vùi đầu chép kinh Phật. Một lúc sau mới mở miệng với cảm xúc khó nắm bắt: “Thanh Huyền, vi sư tính đi xa nhà một chuyến.”
Thanh Huyền ngừng mài mực, hiểu ngay sư phụ muốn làm gì, vẫn cúi đầu làm bộ không thèm để ý, nhưng lại hỏi thẳng: “Sư phụ muốn lên núi Côn Luân sao?”
“Ừ.” Thiên Sắc lên tiếng, bàn tay cầm bút run nhẹ. Khẽ chớp mắt, đôi mi dài chợt lay động hệt như chiếc lá mảnh không chịu nổi cơn gió lạnh, nhìn khuôn mặt từ một phía chợt có cảm giác yếu đuối lạ kỳ. Dừng một chút, nàng khôi phục sắc mặt thường ngày nhưng giọng điệu vẫn có chút mịt mờ: “Thanh Huyền, không phải từ trước đến giờ ngươi vẫn muốn lên Côn Luân sao?”
Thanh Huyền ngây người bên cạnh Thiên Sắc, sao hắn không hiểu ý của sư phụ chứ? Hắn hơi ngẩng đầu, bộ dạng vẫn hết sức cung kính trong lòng vui mừng như có ngàn con sóng lớn ập về, cố gắng hết sức giữ nguyên sắc mặt: “Sư phụ, người muốn dẫn Thanh Huyền theo cùng sao?”
Thiên Sắc im lặng không trả lời.
Một lúc sau, nàng mới ngẩng đầu lên, gác cây bút lông sói lên nghiên mực, khóe môi nở một nụ cười chua chát, đau khổ. Nhưng chỉ phút chốc, sắc mặt nàng đã bình thản trở lại, ngay cả giọng nói cũng cực kỳ tự nhiên.