c dĩ nhắn lại rằng có một người tự xưng là cố nhân muốn gặp Thanh Huyền, dù gã có đuổi mãi kẻ đó cũng không đi.
Thiên Sắc đang lặng lẽ chép kinh, Thanh Huyền hỏi ý kiến nàng chỉ khẽ gật đầu. Chờ đến khi Thanh Huyền xuống lầu mới phát hiện, người tự xưng cố nhân đuổi mãi không đi lại chính là Phó Vân Xuyên đang mắc bệnh hiểm nghèo, mọi người tránh còn không kịp.
Không chỉ thế, Phó Vân Xuyên còn dẫn theo một đứa trẻ, đó chính là đứa bé thiểu năng đã bén duyên với Thanh Huyền trong khu rừng khóc đêm.
Vừa sáng ra đã gặp phải ‘cố nhân’, Thanh Huyền thật không thể nói rõ cảm xúc trong lòng mình, cậu đành lẳng lặng đứng trước mặt Phó Vân Xuyên không nói một lời. Trái lại, đứa trẻ thiểu năng vừa gặp Thanh Huyền đã lon ton chạy tới, thân thiện ôm lấy chân cậu, miệng liếng thoắng a… a… a, bầu không khí lúc này mới dịu đi đôi chút.
“Thanh Huyền, ta biết mình không còn mặt mũi đến cầu xin cậu, nhưng ta vẫn mang bản mặt dày mà tới đây.” Phó Vân Xuyên tóc tai bù xù, cố ý gục đầu thấp xuống không muốn để người ta nhìn thấy miệng vết thương lở loét mưng mủ trên mặt mình. Y nhìn đứa bé đang ôm lấy chân Thanh Huyền, ngữ điệu y cực kỳ tuyệt vọng: “Giờ Thu Nương đã đi rồi, thời gian của ta không còn nhiều nữa, không biết cậu có ý tốt giúp ta chăm sóc đứa bé ngốc này được không?”
Tuy là nói thế, nhưng lòng y cũng rõ, hành động gửi gắm này thật khó có thể chấp nhận. Chỉ có điều, nếu y không mặt dày đến cầu xin Thanh Huyền, vậy sau khi y chết đi đứa bé ngờ nghệch này trước sau gì cũng sẽ trở thành đứa ăn xin lưu lạc đầu đường xó chợ, số mệnh trắc trở, gian truân. Thanh Huyền đi theo nữ tử thần bí kia, nghe đồn rằng đó là nữ đạo sĩ bắt quỷ, nhưng y lại không biết thân phận và lai lịch thật sự của nàng. Tuy rằng hai người tự xưng là thầy trò, nhưng nghe tiểu nhị khách điếm lúc tám chuyện bảo rằng hai thầy trò này không e dè thiên hạ, công khai ở cùng một phòng. Chỉ e, Thanh Huyền là nam sủng mang danh nghĩa đồ đệ mà thôi. Mặc dù, y cảm thương cho Thanh Huyền không thể tránh khỏi vận mệnh trở thành đồ chơi cho kẻ khác, nhưng y có thể nhận ra nữ tử kia đối xử không tệ với Thanh Huyền. Nếu Thanh Huyền có lòng giúp y để con y sau này có chút cháo cơm no bụng, y có chết cũng nhắm mắt.
Thật ra, Thanh Huyền cũng cảm thấy mình và đứa bé này chỉ vừa gặp mà như đã quen lâu, cậu không đoán được nó lại là con của Phó Vân Xuyên. Nếu y gửi gắm đứa bé cho cậu chăm sóc, cậu cũng không thể quyết định được. Dù sao Yên Sơn Đông Cực vẫn là cõi tiên, cậu chỉ là một tên người phàm nhờ vào ân huệ của sư phụ mới có thể ở đó. Mà giờ, cậu làm sao dám đáp bừa lời cầu xin của kẻ khác?
Thấy Thanh Huyền không nói một lời, Phó Vân Xuyên nghĩ rằng cậu dùng sự im lặng để khéo léo từ chối. Phút chốc, rơi vào đường cùng, y cuống quýt đến độ suýt chút nữa đã quỳ lạy cầu xin.
Thanh Huyền vội vàng đỡ lấy Phó Vân Xuyên, không hề e ngại căn bệnh khiến người ta sợ hãi tránh né, cậu hơi khó xử trả lời: “Việc này, ta phải xin chỉ thị của sư phụ trước đã.” Cúi đầu nhìn đứa bé đang nở nụ cười ngây ngô, Thanh Huyền lúng ta lúng túng đáp, lòng thầm suy nghĩ phải thuyết phục sư phụ thế nào đây.
“Không cần xin chỉ thị ai cả, ngươi muốn làm gì thì cứ làm.”
Đúng lúc cậu khổ não suy tư thì giọng nói Thiên Sắc đột ngột vang lên từ phía sau, ngữ điệu vẫn lạnh lùng nhất quán. Thanh Huyền xoay người lại, trông thấy tiểu nhị đang ôm mấy túi hành lý lúc nãy cậu đã thu dọn đi theo sau Thiên Sắc. Còn thái độ Thiên Sắc rất bình thản, lúc đi ngang qua Phó Vân Xuyên nàng hững hờ cất tiếng, lời nói không giống như giải thích hay là trào phúng, nét mặt thờ ơ khiến người ta lần không ra, ấy thế mà ngữ điệu lại mang theo chút hơi lạnh khiến người ta hoảng sợ. Nàng lẳng lặng cất bước ra khỏi khách điếm, chỉ để lại một câu nhắc thở thản nhiên: “Thanh Huyền, phải đi rồi!”
Phó Vân Xuyên sửng sốt một lát mới phản ứng kịp, còn Thanh Huyền đã vui vẻ đón lấy hành lý trong tay tiểu nhị, kéo đứa bé đuổi theo Thiên Sắc.
Không có cảnh cốt nhục phân ly quyến luyến không rời, cũng không có màn cha con chia cách nước mắt chảy xuôi. Hoàn cảnh này khiến Phó Vân Xuyên ngơ ngác mở bàn tay phải ra, bất chợt y phát giác bàn tay trống không, lúc này y mới vội vàng chạy ra cửa khách điếm.
Trên bầu trời, y trông thấy vài đám mây đỏ như máu xen lẫn vài cụm mây xám ôm lấy vầng dương ban mai hơi ửng đỏ, hai màu sắc không ăn khớp thế nhưng lại đan xen hài hòa đến vậy.
*******
Trên Yên Sơn, Đông Cực trồng rất nhiều ngô đồng, thân cây cao khẳng khiu, âm thanh từng phiến lá đỏ xạc xào trong gió hòa cùng tiếng đàn du dương xa vắng, ấy vậy mà lại khiến phượng và hoàng cất tiếng hót truy đuổi nhau.
* Đều là phượng hoàng, nhưng con trống gọi là phượng, mái là hoàng. Hay cho cảnh Phượng cầu Hoàng kỳ diệu!
Lam Không ngồi trên cây ngô đồng, mỉm cười cầm bình rượu lên, y thưởng thức từng ngụm từng ngụm một. Không ngờ, hành động phè phởn chè chén của y lại khiến cho vài giọt rượu với hương thơm ngấm vào gan ruột nhỏ xuống người Mộc Phỉ đang đánh đàn dưới tàng cây.
“Sư huynh, huynh sắp uống sạch toàn bộ rượu trên Yên Sơn rồi.” Xưa nay Mộc Phỉ luôn có phong thái phóng khoáng, dịu dàng như ngọc. Mặc dù bị người khác quấy nhiễu nhưng y cũng chỉ hơi nhíu mày. Mộc Phỉ vẫn cúi đầu đánh đàn, mười ngón tay lướt không ngừng trên dây đàn, y lẳng lặng nhắc đến sự bất mãn và cảnh báo của mình: “Một khi sư tỷ phát hiện ra, việc này khó mà giải thích.”
“Hắc hắc, ta đã uống sạch rượu thì đương nhiên sẽ đổ nước vào trong đống bình đó rồi.” Lam Không ngồi trên cây uống rượu như trâu uống nước lã bật cười khà khà. Hàng năm y đắm mình trong men rượu say, tuy rằng đôi mắt luôn luôn mơ màng, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn ai hết. Được rồi, y thừa nhận y có âm mưu, lúc trước y dẫn theo Thanh Huyền đi trộm rượu là vì để khi sự việc bại lộ, y có thể đẩy thằng nhãi ranh Thanh Huyền ra nhận tội. “Sau này sư muội có truy cứu cũng không biết là ta làm, ta sẽ nói là Thanh Huyền trộm rượu uống. Dù con bé có tức đến thế nào đi nữa, cũng tuyệt đối không trút giận bừa lên đầu Thanh Huyền.”
“Vậy cũng đúng.” Mộc Phỉ cất tiếng, tỏ vẻ đồng ý.
Chẳng biết thế nào hai người lại chuyển đề tài sang Thanh Huyền. Lam Không nhấp thêm một hớp rượu nữa, y bắt đầu cười đê tiện: “Sư đệ, đệ nói đi, lần này ra ngoài, trong lúc tức giận sư muội liệu có ăn sạch thằng nhãi con Thanh Huyền không?” Y cố ý nhấn mạnh chữ ăn’, còn điệu cười rất chi là gian trá, ý ở ngoài lời rất rõ ràng.
“Việc này à?” Bàn tay đang đánh đàn của Mộc Phỉ bất giác khựng lại, sau đó lại lập tức lướt tay trên dây đàn, dư âm chưa dứt nhưng vẫn bình thản như trước, y chỉ lắc lắc đầu như cười như không đáp: “Khó nói, khó nói lắm! Lúc trước huynh giật dây chúng ta nói linh tinh trước mặt Thanh Huyền, đây chẳng phải là kết quả mà huynh muốn?”
“Khà khà, bị đệ nhìn thấu rồi.” Lam Không nhảy xuống khỏi cây Ngô Đồng, y ngồi xếp bằng trên lớp lá vàng khô rụng đầy mặt đất, hai má y hơi ửng hồng do men say và hưng phấn, y vỗ vỗ bình rượu hòa cùng quang cảnh: “Ta chỉ nghĩ, qua năm năm nữa, ngày sư tôn xuất quan, sư muội sẽ dẫn theo Thanh Huyền lên Ngọc Hư Cung ở Tây Côn Luân. Tiểu tử Phong Cẩm biết được sư muội có đã có người yêu thương tha thiết, chẳng còn để gã trong lòng, khi đó không biết sắc mặt gã sẽ khó coi tới cỡ nào…”
Được rồi, y thừa nhận, hơn phân nửa những lời đồn đãi sôi sục khắp lục giới là do y tung ra ngoài. Y biết Thiên Sắc xưa nay chỉ thích làm theo ý mình, tuyệt đối chẳng thèm quan tâm dư luận. Nhưng mà, Phong Cẩm ở Ngọc Hư Cung xa xôi, có lẽ sẽ không dễ chịu gì.
Bản tính đàn ông luôn luôn ích kỷ, cho dù là người phụ nữ yêu mình mà mình không yêu, thì cũng không mong thấy nàng thay lòng đổi dạ.
Sở dĩ y làm vậy, ngoại trừ hy vọng Thiên Sắc có thể quên Phong Cẩm, đồng thời y cũng không muốn gã Phong Cẩm bề ngoài đạo mạo sống quá thanh thản, ung dung.
Lại thêm nữa, tình đồng môn giữa y và Bạch Liêm như chân với tay, theo đúng lý cũng nên giúp Bạch Liêm trút giận một phen.
Đúng vào mày nhếch mắt nheo dương dương tự đắc, tự cho việc mình làm thần không biết quỷ không hay, bất chợt một giọng nói hững hờ vọng đến từ phía sau, trong ngữ điệu lạnh lùng xen lẫn sự mất kiên nhẫn và không hài lòng.
“Lam Không sư huynh không phải lần đầu tiên lên Yên Sơn, đâu phải không biết quy định của ta. Ai nhắc tới tên gã đó trước mặt ta thì phải lập tức cút xuống núi. Bây giờ, huynh muốn tự mình cút xuống hay là muốn ôm bình rượu kia cút xuống?”
Tiếng đàn ngưng bặt, Mộc Phỉ lặng thinh không nói, Lam Không rùng mình một cái, phút chốc y đứng bật dậy xoay người lại.