Người phục vụ lục tục bưng thức ăn lên, trong quá trình chờ đợi thức ăn, ánh mắt của Hoàng Vũ Vi thẳng tắp nhìn về phía tôi: "Hạ Cận, nghe nói khoảng thời gian trước cậu và Lục Bách Nghiêu đã tính toán kết hôn rồi hả?"
Thành phố này không tính là lớn, mọi người đều sinh sống trong một vòng luẩn quẩn, ở đây lại cực kì nhiều bạn học cũ phàm là người ở đây thì đối với quan hệ của tôi, Lục Bách Nghiêu và Trương Húc cũng biết được ít nhiều.
Bọn họ biết tôi và Lục Bách Nghiêu phá hỏng hôn lễ, cho dù đã gặp mặt và giải quyết mọi chuyện kín kẽ nhưng Hoàng Vũ Vi là người đầu tiên muốn làm rõ sự việc.
Tôi trở lời: "Đúng."
Cô ta cười khẽ một tiếng, có hưng trí tán gẫu tiếp tục hỏi tôi: "Vì sao mà Lục Bách Nghiêu không cần cậu nữa?"
Một câu vừa nói ra nhất thời mọi người đều hít một ngụm khí lạnh.
Tôi còn chưa có trả lời thì Đồng Yến đã mở miệng nói trước một bước: "Hoàng Vũ Vi, cậu nói chuyện nên chú ý một chút!"
Hoàng Vũ Vi mở bình nước chùi sơn móng tay, nhàn nhạt cười: "Nói chuyện? Không phải mình vẫn cực kì chú ý đó sao?"
"Dù sao đây cũng là việc tư không cần phải nói trên bàn ăn." Người nói chuyện là Trương Húc, lúc trước gần như anh ta ở trong trạng thái trầm mặc, vào thời điểm này đột nhiên lại mở miệng.
Hoàng Vũ Vi tiếp tục nói: "Trương Húc, dù sao so với Lục Bách Nghiêu, cậu cũng là người đầu tiên bỏ Hạ Cận, thừa dịp mọi người đều ở đây không bằng chúng ta chia sẽ với nhau lúc trước cậu cùng nữ hộ lí thông đồng với nhau như thế nào, bỏ tình cũ là Hạ Cận như thế nào, mình tin rằng nhóm bạn cũ ở đây cực kì hứng thú với chuyện này đó."
Đang lúc mọi người đưa mắt nhìn nhau không biết giảng hòa như thế nào thì một giọng nói vang lên: "Nếu bạn học đã cùng tụ hội thì chỉ nói về một người hình như cũng không được hay cho lắm."
Ánh mắt mọi người đều chuyển về nơi phát ra giọng nói, là Lục Bách Nghiêu mặc một cái áo sơmi trắng đang đẩy cửa bước vào trên tay anh ta lại đang cầm một cái áo vest màu đen, bộ dáng như là vừa mới họp xong.
Một tháng không thấy hình như anh ta trở nên trầm ổn hơn rất nhiều, không phải là bộ dáng bất cần đời lúc trước cũng không phải là bộ dáng vĩnh viễn không lớn, đơn giản chỉ là đứng ở nơi đó mà khí thế chèn ép liền tràn ra cả phòng. Nhất là cặp mắt đào hoa đang nháy nháy kia, liếc mắt một cái cũng không thấy đáy giống như một vòng xoáy thâm sâu làm cho người ta không kìm lòng nổi mà rơi vào trong đó.
Giống như nhận ra được ánh mắt của tôi đang nhìn qua, anh ta cũng quét mắt về phía bên này, thắng thắn đón nhận ánh mắt của tôi, mang theo thâm tình quyến luyến cùng bất đắc dĩ.
Tôi dời mắt cũng không nhìn anh ta nữa. Mọi người đối với chuyện anh ta đột nhiên xuất hiện thì không tránh khỏi kinh ngạc, các bạn học thân quen thì bước tới chào hỏi hàn huyên, tôi nhìn thấy Hoàng Vũ Vi sửa sang lại quần áo, hừ nhẹ một tiếng với tôi sau đó lắc lắc thân mình như rắn nước chen vào trong đám người.
Chiều cao của tôi với các bạn trong lớp không tính là thấp, đúng lúc này có thể thấy được Hoàng Vũ Vi đang chen lấn trong đám người, mãi đến khi lách được đến trước mặt Lục Bách Nghiêu, kiều mỵ cười với anh ta, răng môi khẽ mở không biết nói gì đó với anh ta. Tôi chẳng muốn xem hai người biểu diễn gì đó lại ngồi xuống bên cạnh Đồng Yến tiếp tục cắn hạt dưa.
Sau khi nói chuyện xong, lớp trưởng vội vàng kêu người phục vụ cho thêm một cái ghế lại nói mọi người tiếp tục nói chuyện tán dóc.
Đợi đến khi đồ ăn được dọn lên xong, tôi mới ngẩng đầu cũng không nghĩ vừa vặn đối diện với tầm mắt của Lục Bách Nghiêu, Anh ta ngồi đối diện với tôi, bên trái là Hoàng Vũ Vi, bên phải là Lưu Diệc Đình, đều là mỹ nữ số một của lớp học cũng đã từng quỳ gối dưới quần của Lục Bách Nghiêu. Mặc kệ đi tới chỗ nào anh ta đều có vận đào hoa như vậy, quả thật là diễm phúc không ít!
Một bữa cơm ăn vào thật vô vị, ban đầu vốn là Hoàng Vũ Vi phát động chiến tranh với tôi là do nhìn thấy Lục Bách Nghiêu nên mới tạm thời ngưng chiến, chuyên tâm liếc mắt đưa tình với anh ta, cùng Lưu Diệc Đình đang ngồi bên cạnh tranh đấu đến không biết trời trăng mây gió. Lúc này cô ta vội vàng đánh hạ thành lũy cuối cùng là Lưu Diệc Đình đang chắn trước mặt Lục Bách Nghiêu, cũng lười phản ứng với tôi.
Tôi chuyên tâm ăn thức ăn trên bàn để hiến tế cho lục phủ ngũ tạng của mình, bên tai lại nghe thấy trọng tâm của câu chuyện liền dời từ chuyện đi du học của Lục Bách Nghiêu đến trên người Tiểu Bàn vừa mới sinh con trai, một đám người ầm ĩ đòi gặp mặt vợ ngoại quốc của Tiểu Bàn cùng đứa con lai.
Tôi vùi đầu vào ăn uống lại nghe thấy Tiểu Bàn kêu tôi một tiếng, vừa mới ngẩng đầu liền thấy anh ta nâng ly hướng về phía tôi: "Hạ Cận, tuy rằng hiện tại mình đã kết hôn nhưng nói thật là trung học mình đã thầm mến cậu. Haha, hiện tại cái gì cũng không nói tới nữa, mình mời cậu một ly."
Tiểu Bàn thầm mến tôi?
Tôi kinh ngạc một lúc mới có phản ứng lại, lúc trước khi Lục Bách Nghiêu nói thích tôi tôi còn chưa có tâm nhãn nhìn ra được thì càng đừng nói đến Tiểu Bàn.
Tôi cũng nghiêm túc nâng ly cạn chén với cậu ta. Đợi tới lúc xong tiệc, trừ bỏ Lục Bách Nghiêu thì những người khác đều đầu váng mắt hoa cả.
Ly mà quán bar cung cấp tính thì thì không chỉ lớn hơn ly ruợu bình thường một số, mời rượu bây giờ cũng là cụng ly nhưng ngoại trừ cụng rượu ngoại thì cũng chỉ cần tùy ý uống một chút coi như xong nào có giống tôi trực tiếp trút vào trong miệng. Hiện giờ sau khi tôi cạn một ly vẫn khí định thần nhàn gắp thức ăn tức thì mọi người đều nhìn đến u mê.
"Hạ Cận, cậu thật cừ!" Tiểu Bàn dựng thẳng ngón tay cái, vẻ mặt bội phục khi nói chuyện cũng cứng rắn uống sạch rượu trong ly sau cùng cả người lảo đảo ngồi xuống.
Tôi cười vài tiếng tiếp tục gắp rau củ lấp đầy lục phủ ngủ tạng, khi còn làm ở công ty thì tôi bị lãnh đạo bồi dưỡng thành tiểu thư bồi rượu có kinh nghiệm, tửu lượng cũng đã sớm luyện thành, một ly rượu này cũng không tính là gì cả.
Sau khi ăn xong bữa cơm trừ bỏ mấy người đàn ông vẫn còn đang cụng rượu ở bên kia thì đại đa số các cô gái đều đã vây quanh bục kara, Hoàng Vũ Vi đứng mũi chịu sào hát bài "Nói yêu em" của Thái Y Lâm.
Tôi rất ấn tượng với bài hát này, ngay tại bữa tiệc sinh nhật của Lục Bách Nghiêu thời trung học, lúc đó anh ta mời bạn cùng lớp đến ktv, Hoàng Vũ Vi cũng đã hát bài này để thổ lộ với anh ta sau đó bị anh ta ậm ờ cự tuyệt.
Tôi nhớ rõ ràng từng chi tiết trong buổi tiệc sinh nhật đó không chỉ vì ngày đó là lần đầu tiên tôi uống rượu mà cũng bởi vì vào buổi tối kia tôi bị Lục Bách Nghiêu cướp đi nụ hôn đầu tiên.
Đây là một ca khúc cũ, giai điệu động lòng người, nghe nhiều nên thuộc. Trước lúc hát Hoàng Vũ Vi đã cầm micro lên nhìn về phía Lục Bách Nghiêu nói một câu: "Bài hát này chỉ vì cậu mà hát lên!"
Khí thế cụng rượu ngất trời bên đám đàn ông kia nhất thời chấm dứt, tiếng huýt gió vang lên như sấm, ánh mắt ái muội của mọi người di chuyển trên người Lục Bách Nghiêu và Hoàng Vũ Vi.
Đợi cho câu đầu tiên của bài hát là "Thế giới của em cho dù có dũng khí đặc biệt cũng khó nói thành lời." bắt đầu, Hoàng Vũ Vi đã cởi bỏ áo ngoài vừa cầm micro hát vừa nhảy vũ đạo nóng bỏng.
Vốn cô ta trời sinh trước sau lồi lõm phối hợp với điệu múa khiêu gợi lại càng chọc nội tâm người ta ngứa ngáy cho dù con gái là tôi nhìn cũng cảm thấy lồng ngực chấn động huống chi là đàn ông.
Hát được vài câu cô ta cầm micro chậm chậm bước đến bên người Lục Bách Nghiêu cuối cùng dựa sát vào anh ta nhảy múa uốn éo. So sánh với giọng hát của Thái Y Lâm thì âm sắc của Hoàng Vũ Vi càng triền miên kiều mị hơn. Một câu một câu đều giống như lửa cháy nháy mắt có thể lan cả đồng cỏ.
"Tình yêu đi qua không có dự đoán trước được kết cục.
Ngày đó lại phá vỡ nguyên tắc của chính mình.
Hoài nghi của em là tất cả đáp án mà anh đã rõ ràng.
Xoay, xoay liền thật sư gặp Mr.right."
Đợi cho bài hát kết thúc, Hoàng Vũ Vi đã đứng bên cạnh Lục Bách Nghiêu, một tay vòng qua cổ anh ta, một tay cầm micro, giọng nói dịu dàng: "Chờ mong anh là Mr.right của em!"
Mọi người lập tức trêu chọc cùng vỗ tay không ngừng, ánh mắt tập trung về phía Lục Bách Nghiêu muốn quan sát phản ứng của anh ta.
Nhưng mãi đến sau cùng Lục Bách Nghiêu cũng chỉ nhàn nhạt cười, trên mặt cũng không quá kích động.
Ánh mắt nóng bỏng của anh ta nhìn về tôi, cầm ly rượu trên tay, nhấm nháp....