Dùng lời của Đồng Yến mà nói tôi chính là người tồn tại cả ba cái“Giả bộ dễ thương không được, dáng người cùng không xinh đẹp, đánh cũng không lại người ta lại hạ không được thắt lưng” mà đời này lại có thể gặp gỡ được Lục Bách Nghiêu xem như là phúc tám đời vậy.
Vừa mới bắt đầu tôi ngàn vạn phần trăm phản đối chuyện này, tại sao không phải là Lục Bách Nghiêu gặp được tôi, tại sao không phải là phúc tám đời của anh ta?!Di e n da n le q uy d o n Nhưng mà hiện tại nhìn thấy Lục khốn kiếp nghiêng nước nghiêng thành như vậy, chỉ cần cười một cái liền trực tiếp giết chết tuyệt đại đa số cô gái có mặt trong đám cưới thì tôi chợt cảm thấy cái gì gọi là phúc tám đời!
Tôi ác độc phát hiện hình như mình thật sự nhặt được vàng.
Trong tiệc cưới Đồng Yến đang mang thai nên không uống được rượu, Lục Bách Nghiêu đã gần như ngã xuống chỉ còn sót lại một mình Lưu chi Dương đang chiến đấu hăng hái. Tôi dìu Lục Bách Nghiêu đi đến phòng nghỉ ngơi, vừa lúc rẽ vào hành lang nhỏ thì gặp phải Lưu Chi Dao. Hôm nay là hôn lễ của Lưu Chi Dương, cô ta là làm gái tất nhiên phải tham dự, chẳng qua khuôn mặt buồn buồn ngồi bên cạnh ba Lưu, làm sao cũng không chịu mở miệng nói chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng dời về phía cô ta cũng chỉ thấy cô ta ngồi uống rượu một mình.
Bởi vì cô ta có chút say nên trên mặt phiếm hồng, tôi không khỏi mở miệng nói: “Không có sao chứ? Khách sạn có trà giải rượu, bảo nhân viên phục vụ lấy giúp cô một ly đi.”
Lưu Chi Dao không có trả lời vấn đề của tôi mà ánh mắt gần như dời về Lục Bách Nghiêu đang dựa cả người vào người tôi, liếc mắt một cái thật sâu, thở dài nhìn tôi: “Khi nào thì cô và Lục ca ca kết hôn?”
Đối với quan hệ của Lục Bách Nghiêu và Lưu Chi Dao, tôi chỉ nghe anh nói sơ qua, là em gái từ nhỏ được gởi nuôi, còn cụ thể thì tôi cũng không biết nhưng từ trong ánh mắt của Lưu Chi Dao tôi có thể cảm giác được rõ ràng tình cảm của cô ta với Lục Bách Nghiêu cũng không thua kém gì tôi.
Chẳng qua hôm nay bởi vì biết được tôi và Lục Bách Nghiêu ở chung một chỗ cho nên mới trở nên ảm đạm, muốn buông tay sao?
Tôi nhẹ nhàng nói: “Nhanh thôi, hơn nửa năm nữa sẽ tổ chức hôn lễ.”
“Ha ha…” Ánh mắt của Lưu Chi Dao không sáng nữa, con ngươi cũng không có tiêu cự, có chút tự giễu cười cười: “Đến lúc đó tôi nên gọi cô là chị hay là chị dâu?”
Tôi ngơ ngác đứng tại chỗ không biết nên trả lời thế nào, sau đó Lưu Chi Dao cố tình rời đi trước làm cho đoạn trò chuyện ngắn ngủi này thành chung kết.
Nhìn bóng lưng xoay người rời đi của cô ta mang theo một chút tịch mịch làm tôi có chút không đành lòng, lại không thể giúp đỡ, dù sao tình yêu trong mắt tôi chính là không thể chia sẽ và không muốn chia sẽ.Di e n da n le q uy d o n
Tôi dìu Lục Bách Nghiêu đến phòng nghỉ, đặt anh dựa vào sô pha, đang muốn ra ngoài lấy ly trà giải rượu thì người liền bị anh kéo lại.
Tôi nghi ngờ xoay người, thấy anh mở mắt ra, lúc này đang sáng lấp lánh nhìn tôi, mặc dù trên mặt có chút hồng hồng như thần sắc sâu trong mắt nơi nào có thể nhìn thấy đang say rượu?
Tôi kinh ngạc nhìn anh: “Anh không say hả?”
Lục Bách Nghiêu làm như chuyện đương nhiên, nhún vai: “Hai người kia không phải là người, bởi vì hôn lễ của bon họ mà làm vợ anh gầy đi một vòng, vậy mà lại còn muốn gia ở tiệc cưới cản rượu giúp bọn họ, chuyện này không nực cười sao?”
Vừa mới bắt đầu tôi còn tưởng rằng người này đang say, không nghĩ tới hoàn toàn là đang diễn trò, chậc chậc chậc, kỹ năng diễn xuất này, ngay cả tôi là người xuất thân từ hệ Trung văn đã xem nguyên cả bộ “ Chân Huyên truyền” cũng phải mặc cảm!
Tôi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Lục Bách Nghiêu, thật muốn nhào tới cắn một cái sau đó cực kỳ khí phách mà khen: Lục khốn kiếp, anh thật là dễ thương!
“Tới đây, để cho anh hôn nhẹ.” Lục Bách Nghiêu ngồi trên sô pha ngoắc tôi, cười đến một trăm phần trăm sức quyến rũ trời sinh: “Vợ ngốc của anh, chừng mấy ngày rồi chưa có ôm em cũng chưa có hôn nhẹ.” Lục Bách Nghiêu mỉm cười, chống lại ánh mắt thuận theo của tôi, cười sáng tỏ.
Anh lưu luyến dịu dàng bắt được tay tôi, đặt môi hôn xuống một cái. Tôi mờ mịt nhìn anh, trong lòng có thiên ngôn vạn ngữ nhưng không thể nào nói ra miệng.
Anh chậm rãi buông tay tôi, nhẹ nhàng ôm lấy tôi, thân hình cao lớn chặn lại ánh sáng, tôi ngoan ngoãn dựa vào ngực anh, thân thể dính vào anh, cả người chợt ngã vào ghế sôpha.
Anh cười nhạt, môi hôn rối rít rơi vào trên trán tôi, trên mắt, trên lỗ mũi, trên gương mặt cuối cùng là môi dán môi.
Môi cùng môi chạm nhau, từ một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước dần dần biến thành một nụ hôn lưỡi tiêu chuẩn, lưỡi anh dây dưa trong răng môi tôi, mùi rượu xuyên thấu qua nụ hôn chui vào thật sâu, từ từ ngấm vào trong miệng tôi.
Anh ôm lấy thân thể tôi, từ từ thu hẹp khoảng cách trên ghế sa lon, vào giờ phút này bất luận là trong mắt anh hay trong mắt tôi cũng chỉ còn lại bóng dáng của nhau.
Lúc trước anh dùng một quả bóng nện vào tôi khi tôi đi ngang qua sân bóng rỗ làm tôi ngã xuống đất. Anh vội vàng chạy lên phía trước, tôi vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cặp mắt tươi sáng giống như những ngôi sao.
Hôm nay thần cupid bắn ra mũi tên tình yêu, làm cho tính mạng của tôi và anh dính thật chặt cùng một chỗ, âu yếm nhau cùng trải qua một phen thế sự chìm nổi cuối cùng tôi và anh vẫn lại đi cùng với nhau.
Ghim Siral trong bài thơ “ Thương Ương Gia Thố Thuyết” có viết: Chúng ta yêu nhau là chuyện đương nhiên. Hư không có thể làm chứng chuyện chúng ta yêu nhau so với chuyện sinh tử còn hiển nhiên hơn.”
Đây là bài thơ mà tôi thích nhất, hôm nay vừa vặn làm chứng cho tình yêu của tôi và Lục Bách Nghiêu. Anh chính là người đàn ông mà tôi chờ đợi, anh là toàn bộ sự thật của tôi, là ảo tưởng duy nhất của tôi, là lễ, nghĩa, liêm sĩ , là trên là dưới, là hiện tại, là tương lai……..là toàn bộ thế giới.
Khi anh ôm tôi, dụi đầu vào trong cổ tôi, nói với tôi: “Rốt cuộc anh cũng chờ được em”, lúc tôi nhìn thấy hai con ngươi sáng rỡ của anh là lúc tôi nói ra lời nghiêm túc từ trước nay chưa từng có: “Bởi vì có anh yêu em cho nên em biết trên thế giới này em là người phụ nữ hạnh phúc nhất.”