“Thật à?” Hắn ranh mãnh giương cặp lông mày, khóe miệng con lên ý cười.
“Thật, thật mà, thật không thể thật hơn được nữa!” Vừa rồi cảm giác là lạ kia nhất định là nằm mơ thôi, chỉ biết là kẻ hai mặt này không tốt bụng gì, muốn xem kịch vui hả! Vội vội vàng vàng thắt cho xong caravat, hận không thể dùng sức xiết chặt cho hắn chết quách đi.“Quần áo có lấy hay không?”
“Cậu cảm thấy sao?” Hắn đang sửa caravat. Vẫn là chưa thắt xong hoàn chỉnh, cong vẹo giống khăn quàng đỏ.
“Đẹp.” Tuy rằng không thích kẻ hai mặt này, nhưng không thể không thừa nhận người ta trời sinh đã là móc treo quần áo rồi.
“Cậu nói đẹp thì mua đi.” Thật hào phóng, gần một ngàn đồng…… Quản hắn làm chi, bán quần áo được trích phần trăm là của mình.“Caravat đâu?”
“Cũng muốn.” oh yeah, lại được trích phần trăm. Nhất Nhất hưng phấn chạy đi lấy thêm một chiếc áo sơmi:“Cái này cậu mặc vào nhất định vừa đẹp lại vừa cool, muốn thử không?”
“Không thử, lấy cái này đi.” Ánh mắt không tệ, màu lam là màu kinh điển nhất.
“Không thử ?” Cô nhóc giây ngốc mất hai giây, nơm nớp lo sợ lấy từ khu quần áo dành cho mặc đi chơi một chiếc áo khoác ngoài không quá dài ,“Cái này thì sao, mặc dù có chút đắt, nhưng……”
“Được.” Màu sắc cùng kiểu dáng rất tốt lại rất dễ phối với quần áo khác.
“…… Ái.” Giá trên mác là 4 con số a ~~~ kẻ có tiền chính là khác biệt mà! Xoay người cầm lên chiếc áo lông.“Cái này này này này thì sao? Lông cừu 100% , mặc vào nhất định định định ấm áp.”
“Size nhỏ, lấy cái lớn một chút đi.”
Nói đúng ra là cái này cũng muốn ?! Nhất Nhất run run miệng nhất quyết không nói chuyện nữa, lôi kéo hắn trực tiếp đi đến khu quần áo.
“Cái này thế nào? Hay là cái này?” Cẩn Ngôn lật xem quần áo, thấy cô nhóc trừng cặp mắt to không hé răng, buồn cười xoa xoa cái mũi cô nhóc.“Giúp tớ chọn mấy cái đi.”
Mấy cái? “Cái này, cái này, cái này nữa lấy hết đi.” Một hơi chỉ vào 3 cái quần.
“Được.”
“…… Đều lấy hết?” Phát rồi phát tài rồi! Hai mắt Nhất Nhất bắt đầu đăm đăm, nghe rõ cả thanh âm nước bọt nuốt xuống cổ họng. Che giấu tiếng khụ khụ trong cổ họng, dứt khoát không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, chạy vào trong tiệm lượn một vòng, ôm một động quần áo trở về tha thiết nhìn hắn,“Đống này cậu đều phải không.”
Cẩn Ngôn bật cười:“Nhiều thế, năm nay mặc không hết.”
“Mặc không hết sang năm lại mặc tiếp! Cậu nhìn cái caravat này xem, sờ rất thoải mái! Dây thắt lưng là loại dây da bò nhập khẩu! Tất (vớ)là loại cotton 100% ! Màu sắc áo sơmi rất đẹp! Người dựa vào quần áo phật dựa vào dát vàng, mõi ngày mặc một cái áo khác nhau ra ngoài sẽ rất hấp dẫn người khác a, hồng da cam xanh màu nào cũng có! Cậu còn cần áo bông không?”
Hắn phì cười:“Đều có thể mở tiệm rồi đó.”
“Vậy, vậy cậu dù sao cũng phải chọn vài món chứ.” Giơ đống quần áo ngăn trước mặt hắn lộ ra ánh mắt như đám thổ phỉ chặn đường cướp bóc.
“Thì lấy tất(vớ), quần áo có đủ rồi đủ rồi.”
“Còn muốn gì nữa không? Tớ giúp cậu chọn.” Cô nhóc vui mừng giữ lại đống tất kia,“Muốn mua nội y không?” Cẩn Ngôn ngẩn người, hếch mày lên nhìn cô nhóc.
“Tớ hỏi cậu có muốn mua nội y hay không, tớ giúp cậu chọn, bao cậu vừa lòng!”
“Được a.” Tâm tình hắn cực tốt, thường thì con gái sẽ chọn những đồ vật tùy thân cho những ai? Ngoài người thân ra thì chính là…… Ha ha.
“Hắn bỏ ra hai vạn, hai vạn.” Nhất Nhất duỗi thẳng hai ngón tay lặp đi lặp lại nhấn mạnh,“Hai vạn dùng để mua quần áo, hai vạn……”
“Cậu lải nhải lẩm bẩm cái gì suốt cả tối!” Gia Vũ hận không thể lấy băng dính dính miệng cô nhóc lại.
“Hai vạn a, cậu có sao?”
Hắn không có, trước mắt chỉ có đĩa sườn kho tàu ở trước mắt thôi. Gắp một miếng sườn thật lớn nhét vô miệng Nhất Nhất.
“Phi ~~~” Cô nhóc vội vàng phun ra,“Tớ không thích ăn sườn cậu không biết a?”
“Không ăn thì thôi.” Dù sao cũng là cô nhóc mời, hắn mới không đau lòng đâu. Gia Vũ lấy miếng sườn để vào bát mình cắm cúi ăn.
“Kiếm được chút tiền liền tiêu hết sạch, mẹ cậu mà biết thì sẽ mắng chết cậu luôn.”
“Cậu còn nói, đều tiêu trên người cậu chứ ai, cậu đang ăn là tiền của tớ biết không.”
“Chính cậu không ăn hả?” Nhìn bộ dạng tham ăn kia, giống hệt như con sói đã bị bỏ đói suốt mấy tháng qua. Nhất Nhất khò khè khò khè uống hết một nửa bát canh hải sản, vừa lòng chùi miệng.“Ngày mai thỉnh Cẩn Ngôn ăn cơm, hắn nhưng là tớ thần tài.”
“Quê nhà hương thân cậu cũng hạ thủ được.”“Hắn tổng yếu mua quần áo là không, trích phần trăm làm cho người tớ kiếm đi còn không bằng cho tớ, có thế này kêu quê nhà hương thân.”
Gia Vũ thầm nghĩ sau này quyết không thể đi mua quần áo cùng cô nhóc. Thừa dịp hắn không chú ý, cô nhóc gắp nốt con cua rang ớt vào bát.“Cậu ăn thịt tớ ăn cái này, hai chúng ta phân công.”
“Fuck, cậu ăn hết cả đĩa rồi ~~~” Bổ nhào qua nhổ ra một cái càng cua.
“Nhìn tướng ăn của cậu kìa.” Hắn liếc mắt nhìn cô nhóc gặm ngon lành, cái trán chảy xuống cả mồ hôi mà không thèm lau đi, không khỏi rùng mình một phen.“Lau đi a, nước mắt nước mũi đều sắp rớt xuống rồi, định để trộn lẫn cùng nhau ăn a?” Nói xong tự mình đều cảm thấy ghê tởm.
“Lau cho tớ.” Ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn tiến đến trước mặt hắn.
“Không mọc tay hả!”
“Tay ở chỗ này!” Hai cái tiểu móng vuốt một bên giơ àng cua một bên giơ mình cua lên, dính đầy dầu mỡ .
“Tớ là người hầu nhà cậu hả?” Hắn bất mãn rút ra một tờ giấy ăn nhoài người ra dùng sức véo mũi cô nhóc.
“Nhẹ chút ~~~ đau.” Dùng sức lớn như vậy để giết heo a! Khăn giấy quét qua cái trán, cô nhóc hơi thừ người ra nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gần ngay trước mắt kia, đột nhiên nhớ tới ngày đó lúc thắt caravat cho Cẩn Ngôn ngón tay của hắn cũng lướt qua trán, phảng phất như còn đọng lại cảm giác tê dại…… hai má đột nhiên thấy nhức buốt.
Gia Vũ nhéo mặt cô nhóc hì hì cười:“Nhìn ngây người? Tớ đẹp trai đúng không, đều đỏ mặt lên kìa.”
“…… Phi! Quả ớt cay thì có !” Nhất Nhất cáu giận gật phắt hai tay của hắn ra, múc bát canh cúi đầu uống sạch. Vừa rồi là bị làm sao vậy? Nghĩ đi đâu vậy! Nhất định là kiếm tiền của người ta trong lòng bất an, a, thật ra Đinh Nhất Nhất mình vẫn rất có lương tâm, có cảm giác áy náy ~~~
“Ai Gia Vũ, cậu nói Cẩn Ngôn có bạn gái không?”Cô nhóc ậm ờ hỏi.
“Không biết, không thấy hắn lui tới thân mật với bất kỳ người con gái nào.” Ngoài Chu Đình, nhưng nếu nói là thân mật cũng không cảm thấy như thế.
“Aiz, thật là kỳ lạ a.”
“Kỳ lạ.” Cô nhóc gật đầu theo.“Đều hơn hai mươi tuổi rồi ngay cả một người bạn gái cũng không có, tớ thấy cậu ta thực sự có khả năng bị Gay.” Gay?! Nhất Nhất bị sặc một miếng, canh từ trong lỗ mũi phun ra ngoài, nước mắt chảy ra mờ mịt ho khan mãnh liệt. Nhân viên phục vụ bên cạnh vội vàng đi lại hỏi có vấn đề gì không, cô nhóc một bên khụ khụ ho một bên xua tay nói không có việc gì.
“Chúa ơi, có thể từ trong lỗ mũi phun ra, dạy tớ đi.” Gia Vũ đối với loại công phu này cực kỳ bội phục.
“Nói những lời vô nghĩa nữa thì bữa cơm này bắt cậu trả!” Hắn nằm sấp lên bàn nở nụ cười chán ngắt suốt. Chỉ chỉ vào người phục vụ cách đó không xa nhỏ giọng nói:“Vừa rồi cậu phải nói là có chuyện lớn xảy ra mới đúng.”
“Vì sao?”
“Để người ta giảm giá a, nói cậu ăn cơm tại đây bị tổn thương.”
“Thông minh, nhưng hiện tại tớ phun không được nữa rồi, đổi thành cậu đi……”
Cẩn Ngôn là GAY? Buổi tối Nhất Nhất lăn qua lộn lại ngủ không được, càng nghĩ càng hồ đồ. Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng. Nhưng vì sao cậu ta đến ngay cả một người bạn gái đều không có? Một nam sinh hơn hai mươi tuổi rồi không phải đều nên tìm bạn gái sao? Chẳng lẽ cậu ta có vấn đề về giới tính? Từ lúc bắt đầu học tiểu học cậu ta đã nhận được sự theo đuổi nhiệt tình của các nữ sinh, mấy năm nay nhận được thư tình đại khái là có thể biên soạn được cuốn ‘ thư tình bách khoa toàn thư ’ rồi ấy chứ, nhưng khi nào thì thấy cậu ta cùng nữ sinh thân mật qua? Ngoài Chu Đình…… Cũng không đúng nha, nếu thích cô ấy thì phải đi theo tới Mĩ a. Nguy rồi, chẳng lẽ cậu ta thật là…… Nhất định phải dò xét thử……
Cô nhóc lại đang nhìn mình, từ lúc gặp mặt đến bây giờ, ánh mắt luôn luôn lóe ra điều gì muốn nói nhưng lại thôi. Cẩn Ngôn thở dài, dừng lại chiếc đũa bất đắc dĩ nhìn lại cô nhóc, cô nhóc lập tức cúi đầu ăn cơm.“Đó là rau xanh.” Hắn nhắc nhở.
Thảm ~~~ Nhất Nhất ngậm đồ ăn muốn phun ra lại không dám phun, kiên trì nuốt vào.“Tớ hiện tại không kiêng ăn nữa.”
“Vậy là tốt rồi, ăn nhiều một chút.” Hai đũa cải trắng lập tức gắp đến trong chén. Đây là trêu ghẹo ai chọc ai a, không phải là muốn tìm ra chân tướng thôi mà! Cô nhóc từ từ nhắm chặt hai mắt y như uống thuốc bắc vậy không thèm nhai liền nuốt xuống luôn.
“Có phải có chuyện gì muốn nói với tớ hay không? Nói đi.”
“A, không có, đang nghĩ hôm nay có thể kiếm bao nhiêu tiền thôi.” Đùa sao chứ hả, chẳng lẽ trực tiếp hỏi cậu ta có phải là kia không?
“Có chuyện gì muốn nói thì nói đi……” Di động vang lên, Cẩn Ngôn xin lỗi cười cười, nghiêng người tiếp điện thoại. May quá cơ, nếu cứ hỏi tiếp nữa cô nhóc chỉ sợ cũng phải nói ra thôi. Thấy hắn nghe điện thoại có vẻ lâu, Nhất Nhất bắt đầu chuyên tâm ăn cơm. Vừa rồi chuyên chú theo dõi biểu cảm trên khuôn mặt hắn, bụng còn chưa ăn no đâu. Cẩn Ngôn kết thúc điện thoại hỏi:“Ăn xong chưa?”
“No rồi.”
“Ách……” Ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống bàn,“Tớ có một người bạn, muốn gặp cậu.”
Bạn? Tính cảnh giác lập tức nổi dậy.“Bạn nào?”
“Bạn làm ăn thôi, cậu ta nói chưa gặp qua cậu.” Phải không? Cách một cái bàn Nhất Nhất cẩn thận quan sát kĩ nét mặt hắn, cặp mắt nhấp nháy tinh quang chằm chằm nhìn hắn.
Đừng nhìn hắn như vậy! Cẩn Ngôn âm thầm kêu khổ, rõ ràng nghe được cả tiếng ‘ bịch bịch’ trong lồng ngực truyền đến.
Có tình huống lạ! Mặt đỏ rồi~~~“Được, hẹn cậu ra ra đây đi.”
Mua một cái kem đứng ở ngoài cửa như hổ đói rình mồi, cái kem đó mới liếm được một phần năm, vị bạn làm ăn của Cẩn Ngôn kia đã tới rồi, là một chàng trai có vẻ bề ngoài rất hào hoa đa tình, không biết sao lại thế này, trời mùa đông mà trên cái trán còn chảy ra vài giọt mồ hôi li ti.
“Đinh Nhất Nhất?” Hắn giống như thật hưng phấn, thở phì phò đem cô nhóc từ cao xuống thấp đánh giá một phen.
“Gấp cái gì chứ, có chạy mất được đâu.” Cẩn Ngôn bật cười,“Nhất Nhất, đây là Mạc Tử Vực.”
“Rất vui được gặp mặt,” Người mới tới cười đến có ý tứ,“Hôm nay cuối cùng mới được nhìn thấy cậu.”
Mạc Tử Vực? Tên này hình như có chút quen tai. Nhất Nhất ôm quyền:“Kính ngưỡng đã lâu.”
“Không dám không dám.”
“Dám đi mà.”
Hai tên điên khùng! Cẩn Ngôn dở khóc dở cười.“Cậu đã chạy tới sao?”
“Kẹt xe suốt, lái xe sợ chậm trễ thời gian đến nhìn người.” Mạc Tử Vực thú vị nhìn chằm chằm Nhất Nhất. Đây chính là thành quả chạy bộ suốt hai đoạn đường để nhìn thấy, rốt cục đã nhìn thấy người thật rồi, còn tưởng rằng người nào đó biaja đặt ra lừa gạt mọi người chứ, thì ra thực sự là người này.