“Ta chỉ nói sự thật.” Xuân Yến phất tay hẩy bàn tay đang đè lên vai mình, lạnh lùng nói. “Mục đích Trang Vương khởi binh không phải muốn tranh thủ phế ngươi, sau đó ra tay tiếm quyền sao.”
Cũng không phải đoán, đây là chuyện người sáng suốt nhìn đã biết. Phượng Dật nản lòng cúi đầu.
Kéo tay hắn, kéo hắn ngồi yên xuống ghế, phất tay đuổi Tiểu Thạch Tử rời đi, Xuân Yến dựa vào hắn, ôm đầu của hắn ấp vào người mình, chậm rãi nói:
“Trong mười mấy huynh đệ các ngươi, Trang Vương xem như một người có tài. Chỉ tiếc, hắn làm người thành công vĩ đại, không quá quyết đoán, tâm tư cũng không chính thuần, cho nên Tiên hoàng mới lo lắng mãi, cuối cùng vẫn không truyền ngôi vị cho hắn. Hắn đã mơ ước ngôi vị Hoàng đế đã lâu, khi biến ngôi Hoàng đế được truyền cho ngươi còn làm loạn lên một trận, có chết cũng không chịu nhận đất phong. Tới khi nhận rồi, ba năm cũng không gặp hắn mấy ngày. Trong mắt hắn tất cả chúng ta đều là kẻ thù. Một người không chịu nhận hắn hối lộ, còn làm hại con hắn không thi được, một người đoạt mất ngôi vị Hoàng đế hắn tha thiết yêu. Hiên giờ thật vất vả mới tìm được cơ hội có thể một lưới bắt cả hai ta, đương nhiên hắn phải lợi dụng. Cho nên hắn hôm nay làm như vậy cũng không kỳ lạ.”
Phượng Dật dựa vào người nàng, ngửi mùi cơ thể nàng tươi mát, nghe giọng điệu mềm mại, phiền não trong lòng tiêu giảm không ít.
Từ từ nhắm hai mắt, tựa hồ như tự hỏi hồi lâu, hắn mới hít một hơi thật dài:
“Nàng nói đúng. Nhưng…”
Nhưng chỉ cần nghĩ đến huynh đệ của mình đang kêu gọi người trong thiên hạ đến đánh chính mình, hắn vẫn cảm thấy thương tâm khổ sở. Người huynh đệ này cũng không quá thân thiết với mình, nhưng tốt xấu gì cũng là máu mủ tình thâm!
“Thân là người trong Hoàng thất, vì quyền thế, chuyện xưa phụ tử huynh đệ tương tàn ngươi nghe được còn thiếu sao? Một ngày là người Hoàng tộc, những việc tranh đoạt hoàng quyền như thế một ngày cũng không thể tránh được, ngươi nên chấp nhận sự thật…” Xuân Yến liếc mắt một cái đã nhìn ra điểm mấu chốt, chậm rãi cởi bỏ khúc mắc cho hắn. “Cho nên, thân là quân vương, sẽ là trung tâm tranh đoạt quyền thế. Vào thời điểm thích hợp, cần nhẫn tâm thì phải nhẫn tâm, nếu không quả quyết, mang lòng dạ đàn bà, khó thành công, cũng khó bảo toàn chính mình. Người như vậy cũng không xứng làm Đế Vương!”
Phượng Dật bị lời của nàng kích động cho thân thể cứng đờ, con ngươi đen tối đột nhiên sáng ngời, ánh mắt chần chờ chậm rãi thối lui.
“Thực ra thì, Tam Hoàng huynh đã làm ra chuyện như vậy, ta không dám phản kích đó là ngồi chờ chết. Là hắn không để ý tới tình nghĩa huynh đệ trước, vậy không thể trách ta không niệm tình tay chân!” Hắn bình tĩnh nói.
Chính là như vậy! Xuân Yến gật gật đầu, lại êm tai nói:
“Cho nên, ngươi có tức giận cũng là vô dụng. Hiện giờ việc ngươi phải làm là tập hợp đại thần, thượng nghị phương pháp ứng đối, thể hiện ra phong độ quân vương với người trong thiên hạ, mà không phải ở trong này phát hỏa với nô tài.”
“Nhưng… Các đại thần đều kháng nghị việc ta làm, hiện giờ bọn họ nghe lời ta sao?” Nhớ tới các đại thần bốn năm ngày này đều ở trên điện trường kỳ kháng chiến với hắn, Phượng Dật nhíu mày, có chút trù trừ.
“Ngươi nghĩ vậy là sai lầm rồi.” Xuân Yến nâng đầu hắn lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, chắc chắn nói: “Trong hoàn cảnh này, càng có thể khảo nghiệm lòng trung thành của bọn họ đối với ta. Chuyện của chúng ta là chuyện của chúng ta, Trang Vương là Trang Vương. Hai người kỳ thật cũng không thể nhập làm một, nếu bọn họ trung thành với Phượng Tường ta, đương nhiên trước đó sẽ gạt chuyện của chúng ta sang một bên, đoàn kết trong ngoài đối ngoại kháng địch. Ngươi có tư cách làm Hoàng đế ngồi trên long ỷ hay không, không phải do hắn định đoạt, mà là dân chúng khắp thiên hạ, là văn võ cả triều định đoạt! Trang Vương luôn miệng nói muốn phế ngươi, hắn là một Vương gia nhàn tản, không phải con vợ cả, ngay cả Đại Hoàng tử cũng không phải, có tư cách gì mà phế ngươi? Những lời này của hắn, chỉ có thể che mắt người đời nhất thời, tạm thời mượn cái thước đo luân thường mà kích khởi khí huyết người ta, khởi nghĩa vũ trang. Nhưng mọi người đều có mắt có đầu, vài ngày qua, bọn họ đã tung hỏa mù, làm mờ phán đoán lý trí.”
“ Nói có lý.” Phượng Dật vuốt cằm. Nàng ôn nhu khuyên giải một phen, biểu tình trên khuôn mặt hắn đã dịu đi rất nhiều, thái độ lo lắng cũng tán đi một chút.
Thần sắc hắn quá đứng đắn khiến cho Xuân Yến đỏ cả mặt, quay đầu đi.
“Ngươi và ta còn phải nói lời này sao?” Xuân Yến cười cười, đấm đấm hắn. “So với các đại thần còn tại trong điện thì sao? Biết tin tức này, rất nhiều triều thần khẳng định đang trên đường chạy tới Hoàng cung. Ngươi nhanh chóng sai người đi gọi Tiết Hầu gia tới, quân thần cùng nhau ứng đối mới là biện pháp đúng đắn!”
“Được, ta đi!” Phượng Dật như tỉnh dậy từ trong mộng, nhanh xoay người chạy ra ngoài.
“Đúng vậy, mau đi đi mau đi đi!” Xuân Yến liên mồm nói, lại đẩy sau lưng hắn đi nhanh hơn.
Phượng Dật bước lên mấy bước, ra đến cửa, bỗng nhiên dừng chân, xoay người lại.
“Sao ngươi còn không đi?” Đẩy hắn không đi, Xuân Yến ngẩng đầu, không hiểu gì nhìn hắn, lại nhận ra hắn đang đăm chiêu đánh giá mình.
“Ngươi nhìn ta làm gì?” Nàng cười mỉa.
“Vì cái gì, ta cảm thấy chuyện từ khi xảy ra tới giờ, nàng phản ứng đều bình tĩnh không quá phận.” Phượng Dật nhìn nàng chăm chú, mang theo một tia cười có chút lo âu, suy tư nói. “Bình thường có chuyện lớn như vậy phát sinh, nàng vẫn đều không khẩn trương, lựa đường thu xếp tất cả sao? Tựa như đại loạn lần trước. Nhưng lúc này, ngữ khí của nàng có phải bình tĩnh quá mức không? Hơn nữa, nàng còn có thể bình tâm tĩnh khí trấn an ta, phân tích cho ta, chỉ cho ta nên làm thế nào.”
“Chẳng lẽ ta làm vậy là sai sao?” Xuân Yến chớp chớp mắt, vẻ mặt cực kỳ vô tội.
“Đúng là đúng, nhưng mà…” Ánh mắt nghi ngờ của Phượng Dật quét từ trên xuống dưới nhìn nàng. “Phán đoán nàng nói ra thật ra cũng bình thường. Có điều, nàng bình tĩnh quá nhanh! Hù dọa này không phải một cái chớp mắt nàng đã nghĩ ra và có thể nói ra rõ ràng được…”
“Là vậy sao?” Xuân Yến chớp chớp mắt giả ngu.
“Xuân Yến, đừng đùa nữa.” Phượng Dật túm lấy cằm của nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng. “Nói đi, nàng lại làm cái gì sau lưng ta?”
“Cái gì ta cũng không làm.” Xuân Yến giơ giơ tay, thể hiện mình trong sạch vô tội. “Không phải ngươi vẫn cho người theo dõi ta sao? Nhất cử nhất động của ta đều trốn không khỏi ánh mắt của ngươi. Không tin ngươi cứ hỏi bọn hắn!”
“Đây thực ra chỉ là bày ra như vậy thôi. Ta tin tưởng, chuyện Tam Hoàng huynh làm phản này đã có trong dự kiến của nàng hay không?” Phượng Dật khẳng định.
Xuân Yến cúi đầu, hắc hắc ngây ngô cười. Ở trong lòng thầm mắng tiểu tử này như thế nào đột nhiên lại thông minh như vậy?
Thấy thái độ của nàng như thế, Phượng Dật càng khẳng định phán đoán của mình, nâng cằm nàng lên, nhìn nàng hỏi:
“Xuân Yến, không cần làm gì sau lưng ta. Ta là nam nhân của nàng, không tin ta được sao?”
“Cái này… không liên quan đến chuyện tin ngươi hay không.” Xuân Yến nói nho nhỏ.
Phượng Dật ngẩn người, lập tức liền hiểu ra.
“Xuân Yến, xem ta bị dọa nhảy dựng lên thật sự vui lắm sao?” Hắn cười khổ.
“Đúng thế!” Xuân Yến thành thực gật đầu.
Phượng Dật ngẩng mặt lên, không nhịn được khẽ mắng:
“Nam Cung Xuân Yến!”
“Tới đây!” Nàng ngoắc tay, lớn tiếng kêu.
Phượng Dật bị phản ứng của nàng chọc cho dở khóc dở cười.
“Xuân Yến, nàng và ta vốn là một, sao có chuyện gì nàng không cho ta biết?” Hắn đổi sách lược, vẻ mặt đau khổ cầu xin.
“Còn nói không có?” Phượng Dật trừng mắt. “Lần trước nếu nàng nói kế hoạch của mình cho ta biết sớm một chút, chúng ta sẽ không tới bước đường cùng này!”
“Đó là ngươi ngốc thôi!” Xuân Yến bất mãn phản đối. Chính hắn hại mình thành như vậy còn muốn đổ lên đầu nàng?