ng thể nói chuyện, nàng rất sợ, nàng không muốn chết, trong bụng nàng còn có hai hài nhi: con, nàng tuyệt đối không thể chết được. Thế nhưng lúc này Vô Sắc tựa hồ như hóa điên, tận mắt hắn nhìn thấy mẫu thân qua đời, tối nay lại chính mắt nhìn thấy Đại Mi Vũ chết đi, hơn nữa, còn cả hài tử của hắn. Hắn rõ ràng là bị đả kích rất lớn.
“A Tuyết, không nên làm chuyện điên rồ!” giọng nói tuy già nua nhưng uy nghiêm từ phía trước truyền ra.
Vô Sắc ngước mắt thấy trong bóng đêm, sư phụ hắn, Bạch Diệc Thanh, tóc trắng râu bạc đang đứng ở nơi kia, nhìn hắn vô cùng thương xót.
“Sư phụ, người không nên khuyên đồ nhi, đồ nhi đã quyết! Sư phụ, cám ơn người những năm qua đã nuôi dưỡng, A Tuyết xin hẹn kiếp sau báo đáp người.” Vô Sắc đối với Bạch Diệc Thanh tình cảm thâm hậu. Dù gì đi nữa, cũng là người nuôi lớn hắn, thế nhưng, giờ hắn lại muốn bỏ mà đi.
“Tuyết nhi, ngươi không nên như vậy, chuyện năm đó, là lỗi của phụ hoàng ngươi, nhưng ngươi cùng Sương nhi đâu có quan hệ gì.” Những binh tướng đang đứng dàn hàng bỗng nhiên tách ra một con đường, một người mặc áo vàng sáng chói chậm rãi đi tới – Bách Lý Hạo.
Vô Sắc không thể tin, hắn nhíu mày nhìn lại, hắn không nghĩ người kia sẽ tới.
Bách Lý Hạo đứng nhìn Vô Sắc bên vách núi, trong lòng tràn sự hối hận. Hắn không nên để đứa bé này lưu lạc ngoài nhân gian. Hắn không nghĩ tới, người giúp đỡ Trịnh hoàng hậu cùng Thôi tổng quản chống lại hắn- Bách Lý Tuyết. Không ngờ tới, đứa con này còn bắt Lưu Sương tới cứu mình. Rõ ràng hắn không có mất thiện tâm.
“Ngươi chịu cầu xin ta: van xin ta, là vì nàng đang mang trong bụng hoàng tôn của ngươi sao.” Vô Sắc nắm chặt cổ Lưu Sương, lạnh lùng nói.
“Tuyết nhi, phụ hoàng biết con hận phụ hoàng, là phụ hoàng sai, con không thể chết. Tuyết nhi, con thả Sương nhi ra, con còn trẻ, các con không thể chết, là phụ hoàng đáng chết, phụ hoàng sẽ xuống cửu tuyền bồi tội với mẫu phi con.” Bách Lý Hạo dứt lời, bỗng nhiên xoay người sang thị vệ bên cạnh rút kiếm ra, hướng ngực mình đâm tới.
Vô Sắc kinh hãi, trơ mắt nhìn thanh kiếm kia đâm vào lồng ngực Bách Lý Hạo, máu tươi túa ra. Cả người hắn trong tích tắc cứng lại, tay ghìm cổ Lưu Sương trong phút chốc buông lơi.
“Phụ hoàng! Phụ hoàng!...” Bách Lý Hàn cùng Bách Lý Băng vọt tới, đỡ Bách Lý Hạo sắp ngã xuống đất.
Đoạn Khinh Ngân thừa dịp vô sắc giật mình sững sờ, phi thân nhảy lên, cứu Lưu Sương. Mộ Dã tung người nhảy về vách đá, giọng nói chứa sự căm hận: “Vô Sắc, ngươi dám động thủ với Lưu Sương.”
“Sương nhi, nàng không sao chứ.!” Thu Thủy Tuyệt đi tới trước mặt Lưu Sương lo lắng hỏi.
Lưu Sương lắc đầu nói: “Ta không sao!” Nhưng là trải qua tình hình này, nàng có chút kinh sợ.
Đoạn Khinh Ngân không yên tâm đưa cổ tay Lưu Sương lên bắt mạch, cảm nhận được mạch Lưu Sương ổn định, mới thở phào nhẹ nhõm.
Bách Lý Hàn từ xa nhìn thấy Lưu Sương không sa, trong lòng khẽ bình lại, cúi đầu hỏi Bạch Diệc Thanh đang bắt mạch cho phụ hoàng: “Phụ hoàng ta không sao chứ?”
“Thương thể nghiêm trọng, tuy nhiên không ảnh hưởng tới tính mạng. Người có lão thiên phù hộ, giữ được một mạng. Ngươi nhanh chóng sai người đưa vào phòng nhỏ kia. Ta phải nhanh chóng sơ cứu, Sương nhi, Khinh Ngân, các người tới giúp ta!” Bạch Diệc Thanh trầm giọng nói.
Đoạn Khinh Ngân cùng Lưu Sương nghe vậy theo Bạch Diệc Thanh đi tới
Cấm vệ quân nhanh chóng vây quanh phòng nhỏ, Lưu Sương theo sư huynh cùng lão gia gia vào trong phòng
Chọn lựa dao, cầm máu, kim khâu, nấu thuốc, mớm thuốc, cho đến khi tảng sáng, tình hình của Bách Lý Hao đã ổn định lại.
Một đêm gian nan rốt cục cũng qua đi, Lưu Sương mệt mỏi đi ra. Một đêm không chợp mắt, nàng cực kỳ mỏi mệt, vừa ra khỏi cửa, liền có một thân thể ấm áp chờ nàng, Lưu Sương ngẩng đầu, thấy Bách Lý Hàn đang nhìn nàng đau khổ.
“Phụ hoàng của người đã ổn!” Lưu Sương nhẹ nói.
“Ta biết, nàng nghỉ ngơi một chút đi, ta sẽ chăm sóc nàng.” Bách Lý Hàn ôm nàng, nhẹ nói. Lồng ngực hắn ấm áp, nhẹ như bông, làm nàng say mê. Nàng quá mệt mỏi, cứ như thế dựa trong ngực hắn mà ngủ yên bình.
Trong giấc mộng kia, nàng cảm nhận được hương vị ngọt ngào, nhưng khi tỉnh dậy thì không nhớ rõ nội dung giấc mơ, chỉ cảm thấy tinh thần vui vẻ, thanh thoát, tay chân nhẹ như cánh chim.
Ánh mặt trời buổi chiều nhè nhẹ chiếu qua cửa sổ, nhẹ nhàng chiếu trên khuôn mặt nàng như một lớp phấn mỏng. Lưu Sương thức dậy, không biết mình đang ở chỗ nào, một lúc sau mới nhận ra là đang ở nhà gỗ của lão gia gia ở trên núi.
Đẩy cửa đi ra ngoài, có chút gió lạnh, tuy nhiên nàng không có cảm giác lạnh, mặt trời cũng không còn rực rỡ nữa, trăng tròn đã từ phía đông nhú lên.
Trong sơn cốc im ắng, những binh lính mà Bách Lý Hàn, Mộ Dã, Thu Thủy Tuyệt, mang tới đã đi cả, phòng bên im ắng, Lưu Sương đẩy cửa đi vào, không có một bóng người, phụ hoàng Bách Lý Hàn cũng đã đi rồi.
Chỉ có một mình nàng ngủ say chỗ này sao?
Trong lòng nàng không cảm thấy sợ hãi, nàng biết, có người sẽ tuyệt đối không bỏ nàng lại.
Khẽ xoa bụng, nàng lững thững bước vào trong cốc, núi non hoa cỏ róc rách, muôn hoa khoe sắc khoe hương. Đi có vài bước, đã thấy Bách Lý Hàn từ bụi hoa đi tới.
Trong ánh chiều tà, gương mặt Bách Lý Hàn mĩ vô cùng. Ánh chiều như thứ kim cương phủ trên tóc hắn, nhìn qua như một bức họa.
Trong tay hắn cầm một bó hoa tươi, là hoa hắn tự hái trong bụi, mặc dù không phải những loài hoa có tiếng, nhưng là bó hoa kia thực sự đẹp vô cùng.
“Tặng sao?” Lưu Sương nhẹ giọng hỏi, nhận lấy từ tay hắn, trên mặt lộ ra nụ cười, đóa hoa kia thật rực rỡ và tinh khiết.
Bách Lý Hàn nhìn nàng, trong nháy mắt thất thần.
Hắn ôm nàng, cúi đầu khẽ hôn lên môi nàng.
Bụng Lưu Sương bỗng nhiên kêu ọc ọc, nàng đã một ngày một đêm không ăn gì, nàng không đói thì hài tử cũng đói a.
Bách Lý Hàn khẽ cau mày, ngón tay thon dài giận dữ xoa bụng Lưu Sương cười nói: “Ha ha, hình như tiểu bảo bảo có ý kiến rồi nha.”
“Đúng vậy a, không chỉ có bọn chúng có ý kiến, ta cũng có ý kiến có được hay không, mau đi tìm cái gì ăn đi!” Lưu Sương cáu giận nói.
“Bọn chúng?” Bách Lý Hàn ngây ngốc hỏi, nhất thời không có hiểu được lời Lưu Sương nói.
Lưu Sương vươn 2 ngón tay ra trước mặt hắn, mặt hắn sáng ngời.
Bách Lý Hàn nhìn ngón tay nàng, có chút mê hoặc.
“Ngốc quá, hai có được hay không!” Lưu Sương liếc hắn một cái, nói.
Bách Lý Hàn nghe vậy, trên mặt cười rạng rỡ, cao hứng. Trời xanh kia thương họ, đem hài tử đã mất trả về sao?
“Chờ ta đi một chút sẽ trở lại.” Hắn mềm nhẹ nói.
Hắn xoay người vào nhà lấy bộ cung tên rồi đi ra ngoài, thứ này đoán chừng là lính của hắn để lại.
Dưới ánh trăng dịu dàng, hoa cỏ trong sơn cốc hòa cùng gió đêm chợp chờn. Bách Lý Hàn dùng khinh công, tung người trên các ngọn cây, bạch y trong gió phiêu giương, nhìn qua hắn như thần tiên.
Hắn quay về, trong tay giơ lên một con gà núi.
Hắn thuần thục nhổ lông mao, đi ra suối rửa sạch, sau đó nhóm một đống lửa, đem thịt gà gác trên lửa nướng lên. Hắn vào trong nhà lấy chút đồ gia vị, muối, vẫn không nhìn nàng, thuần thục lật gà qua lại.
Chỉ chốc lát, thịt ở trên lửa phát ra mùi thơm quyến rũ, tiếng xèo xèo bây ra, mỡ theo thân thịt mà chảy xuống dưới.
“Thơm quá a!” Lưu Sương nói,
Bách Lý Hàn nhíu mày, giật xuống một cái đùi gà, đưa cho Lưu Sương
Kể từ sau khi mang thai, Lưu Sương liền trở nên rất thèm ăn.
Bách Lý Hàn vừa giật xuống một cái đùi gà, chăm chú nhìn Lưu Sương ăn chóng vánh. Trừng mắt nhìn, nói: “Xem ra không phải là tiểu mèo, là tiểu heo mập.”
“Bách Lý Hàn, hai đùi gà vừa rồi không phải thiếp ăn, là hài tử của chàng ăn, bây giờ mới là lúc thiếp muốn ăn.” Lưu Sương dứt lời, giật xuống toàn bộ gà bắt đầu ăn, cuối cùng, toàn bộ gà xuống bụng, ngay cả một miếng thịt cũng không chừa cho Bách Lý Hàn ăn, chỉ chừa xương đầy đất.
Đến khi ăn xong rồi, Lưu Sương ngước mắt thấy Bách Lý Hàn đang nhìn nàng mỉm cười, mới cảm thấy có chút ngượng ngùng, bộ dạng ăn uống của nàng có phải hay không rất khó coi. Nhìn hắn quan sát nàng ăn, xem chừng như còn ngon hơn là ăn món gà kia vậy.
“Nếu không, chàng lại đi săn một con gà núi đi?” Lưu Sương ngượng ngùng nói, là nàng một chút cũng không chừa cho hắn.
Bách Lý Hàn nhìn nàng, sủng nịch cười cười, không nói gì, vươn tay, lau khóe miệng cho nàng.
“Nàng ăn no, ta cũng hết đói bụng.” Hắn vừa nói, vừa ngồi xuống thảm cỏ trên đất, cánh tay nhẹ nhàng kéo Lưu Sương, để nàng nằm xuống, gối đầu trên đùi hắn.
“Phụ hoàng chàng cùng Vô Sắc, bọn họ thế nào?” Lưu sương nhẹ giọng hỏi.
“Phụ hoàng sau khi tỉnh lại, người muốn gặp nhất chính là Vô Sắc, không, là A Tuyết. A Tuyết đã tha thứ cho phụ hoàng rồi, bất quá hắn cự tuyệt phụ hoàng phong hắn là vua, hắn cùng gia gia nàng đi rồi, nói là đi lưu lạc giang hồ.” Bách Lý Hàn thở dài nói.
Đến lúc này, Bách Lý Hàn mới biết được con người Vô Sắc, thật ra thì hắn gây ra nhiều chuyện như vậy, không phải vì tham luyến danh lợi phú quý, chỉ là trong lòng bất bình mới bày ra nhiều trò quấy phá. Chính xác là, hắn thích cuộc sống tự do tự tại trên giang hồ hơn.
“Ta nghĩ sau này trên giang hồ sẽ không còn một Vô Sắc vừa chính vừa tà “Cứu một người đả thương một người, sống một người chết một người” nữa rồi, hắn sẽ là thầy thuốc cứu người Bách Lý Tuyết.” Lưu Sương đưa mắt nhìn trời vừa sáng, nhẹ giọng nói.
Bách Lý Hàn gật đầu, vỗ về nàng, dịu dàng nói: “Sương, ta vĩnh viễn cùng nàng cư ngụ ở sơn cốc, sinh một đám hài tử, có được hay không?”
Vừa rồi, Lưu Sương bị Vô Sắc bắt đến trên sườn núi, tim của hắn một lát tuyệt vọng, một lát hi vọng, lên thiên đường rồi xuống địa phủ, du tẩu vô số hồi. Nếu như nàng chết, tim của hắn triệt triệt để để chìm vào vực sâu không đáy, sống nữa cũng không còn ý nghĩa. Mặt khác, hắn thề, chỉ cần nàng sống, hắn sẽ vĩnh viễn cùng nàng ở chung một chỗ, làm nàng cười, làm nàng náo, sủng ái nàng, sinh một đám hài tử, sống một cuộc sống sinh hoạt khoái nhạc.
Lưu Sương nhìn một bên mặt hắn tuấn mỹ dưới trăng, đúng dịp cười yên nhiên nói: “Ta tựa hồ chưa nói muốn gả cho chàng a!”
Bách Lý Hàn nghe vậy, tức giận vỗ vỗ đầu của nàng, nói: “Nàng đã có hài tử của ta rồi, còn muốn gả cho người khác? Hôn sự của nàng cùng với Băng nhi, không tính toán gì hết.” Nhớ tới hôn sự của nàng cùng Bách Lý Băng, trong lòng hắn nhất thời ảm đạm. Băng nhi sợ là cũng phải thất vọng rồi, bởi vì hắn yêu Lưu Sương.
“Ngày mai, ta liền đi từ ngôi vị hoàng đế, nàng thấy thế nào?” Bách Lý Hàn nắm tay nàng, cùng mười ngón tay nàng đan xen, xiết lại thật chặt.
Từ bỏ ngôi vị hoàng đế, là vì nàng? Lưu Sương ngước mắt, thấy đôi mắt kia kiên định, nàng biết hắn thật tâm. Nàng dĩ nhiên nguyện ý cùng hắn vĩnh viễn trải qua cuộc sống tự do tự tại. Thế nhưng, Nguyệt Quốc phồn thịnh chưa bao lâu đã lại đổi hoàng đế, việc này với nước với dân, ắt không có lợi. Huống chi, hắn rất thích hợp làm hoàng đế. Nàng không thể vì mình mà ích kỷ như vậy, có được hắn, liền kéo hắn từ ngôi vị hoàng đề xuống thường dân.
“Hàn, chàng hẳn hiểu ta, ta không ngại chàng làm hoàng đ