Ai ngờ Hạ Ngữ Hoa nhìn cô làm một cái ám hiệu, trên mặt kèm theo nụ cười thật to, sau đó rón ra rón rén đi đến đóng cửa, trả lại cho hắn bầu không khí riêng tư.
Đức Nữ thở dài, Hạ Ngữ Hoa thực sự muốn cô quay lại làm việc.
“Tôi hỏi anh, anh làm gì mà phải gửi cái tin điện tử kia, hại tôi cả ngày hôm qua phải nghe điện thoại cả buổi tối!” Trong tay cô nắm chặt tin điện tử đã được in ra, còn tác giả thì lại nghênh ngang. “James? Bàng Đức”, thế này chẳng phải là công khai tỏ tình rồi sao?
“Ai bảo em không chịu nhận điện thoại của anh, lại không chịu đồng ý tha thứ cho anh!” Hắn vốn là muốn tiếp tục làm tổng giám đốc, nhưng mà trong hai ngày không có cô, hắn liền giương cờ đầu hàng.
Hắn bây giờ không còn tâm tư nghiên cứu tại sao lại yêu say đắm người con gái này, tóm lại điều quan trọng nhất là kéo cô quay trở về bên cạnh, sau đó tìm cách trói cô lại, chấm dứt mọi hậu quả như thế kia!
“Anh mỗi ngày cần gì phải giả bộ đưa cái bộ mặt lạnh lùng ra cho người khác nhìn, anh biết không? Dường như mỗi vị quản lí bộ phận gọi điện đến nhà tôi, đều muốn nhờ tôi cứu họ, đại lão bản tại sao lại trở thành như này?” Cô cùng phát hiện ra hắn tiều tụy đi không ít, tâm cũng vì thế mà mềm theo.
Thật ra thì cô cũng chỉ là giận dỗi thôi!!
Kiêu ngạo của cô muốn nói với Long Kiệt rằng, rõ ràng cô chỉ là miễn cưỡng mới chấp nhận hắn thôi! Với điều kiện tốt của người đàn ông này, trên đầu còn đội thêm danh hiệu tổng giám đốc, bươm bướm nào mà không muốn bổ nhào vào, hắn căn bản là không đủ tiêu chuẩn của cô!
“Em không phải là muốn đến đây dạy anh làm lão bản như thế nào, anh liền sẽ không làm nữa” Hắn ôm cổ cô. “Anh làm tổng giám đốc đần như vậy, phải cần có thư ký thông minh như em ở bên người mới được, cho nên ngàn vạn lần đừng bỏ anh mà đi.” “Đừng vứt bỏ ông chồng đáng thương này!”
“Vậy sao?” Cô hừ lạnh, ngược lại không còn muốn tránh ra nữa.
“Đúng vậy, em xem, cả người anh đều gầy.” Hắn kéo tay của cô qua sờ vào lồng ngực hắn, thừa cơ hội cảm nhận cảm xúc dịu dàng tốt đẹp kia.
“Gầy hơn một chút!” Cô đỏ mặt quay đầu.
“Vậy à?” Hắn ở đằng sau tai cô nhẹ giọng nói: “Mà anh cảm thấy em cũng gầy, thật sự là không tốt, anh không bỏ được.”
“Em, em... nào có gầy? Mới có 3, 4 ngày ngắn ngủi, làm gì mà khoa trương như vậy?”
“Anh biết ngay ở nhà em cũng sẽ ngồi đếm từng ngày chúng ta xa nhau mà. Aiii, em có nhớ anh giống như anh nhớ em không?” Hắn nhỏ giọng nói.
Bộ dạng dịu dàng của hắn không thể làm cho cô cảm thấy khó chịu, mỗi lần hắn dùng đến chiêu này cô đều đổ. Ai! Chẳng lẽ hắn biết tính tình của cô thích mềm không thích cứng sao? Thật là không tốt!
“Anh tạm thời đổi chủ đề đi!” Dáng vẻ hắn làm bộ rất chăm chú. “Em xem em thật gầy, eo cũng nhỏ, mà thịt ở hai bên hông cũng ít đi một chút...” Bàn tay to của hắn lướt qua trên người cô, đưa tới cho cô một hồi yếu đuối trống rỗng.
“Long Kiệt!” Cô đỏ mắt trách mắng.
“Anh thật sự rất nhớ em!” Hắn ngưng lại ánh mắt nhìn vào hai mắt cô. “Luôn nhớ đến một người đen trắng phải rõ ràng, ánh mắt có hồn sáng lấp lánh, trên mặt của em vĩnh viễn là một loại đặc thù sáng rõ, khiến cho khi ngồi làm việc mà như là đang hưởng thụ. Gặp được dáng vẻ hưởng thụ khi làm việc của em, anh không tin em quẳng đi được những thứ này, không tin em vứt bỏ đi được người đàn ông này!”
Hắn chân thành tha thiết, giọng nói nghiêm túc khiến cho cô rung động.
“Anh đừng có nói là có yêu hay không, cũng không thể tưởng tượng được hình tượng của anh. Lại nói, sao anh lại viết tin điện tử công khai thế kia...”
“Hư...” Ngón tay của hắn đặt trên môi cô. “Anh đương nhiên là muốn mọi người ở trong công ty đều biết anh yêu em. Trước kia đã phải để cho em chịu nhiều thiệt thòi, là do anh không có kịp thời xử lí, tha thứ cho anh đã lâu không nếm qua mùi vị phụ nữ, vì vậy nên anh vừa dở lại vừa kém như thế!”
Bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt vào bên trong lòng bàn tay của hắn, chợt mãnh liệt nhận ra rõ hắn là đàn ông, mà thực tế cô là cô gái yếu đuối. Bất luận cô có mạnh mẽ thế nào, ở thời điểm cần được bảo vệ, hắn cũng sẽ nhảy ra.
“Vậy anh cũng không cần phải làm như thế, thật ra là do em nhất thời cao hứng nói như vậy, dù trước kia em cũng chưa từng cân nhắc qua, muốn cùng một tổng giám đốc cấp cao như anh nói chuyện yêu đương.” Cô bĩu môi nói.
“Anh hiểu rõ căn bản là không có cách nào.” Hắn cười khổ. “Nhưng chỉ xin em từ lần sau đừng có vứt bỏ anh”.
Cô bật cười. “Ngu ngốc!” Cô hời hợt đánh hắn. Hắn cầm lấy tay cô.
Cô đưa mắt chăm chú nhìn hắn rồi khẽ hạ mắt che giấu ý cười, hắn chăm chú nhìn dáng vẻ của cô tha thiết muốn giữ cô mãi mãi ở trong lòng, Người đàn ông này thỉnh thoảng lại xuất hiện một bộ mặt hấp dẫn, muốn quyến rũ cô sao? Vì thế nên cô mới phải uổng phí nguyên tắc sống của mình, cùng cái người tổng giám đốc này dây dưa không rõ ràng.
Tay của hắn nâng cằm cô lên, ngón tay lưu luyến vuốt ve. Ngón tay thô to của hắn lướt trên cánh môi mềm mại của cô, cô nhẹ nhàng mút xuống.
Hắn chấn động.
“Không cần phải trêu đùa anh! Nếu không đảm bảo ở phòng làm việc sẽ lại có thêm một đề tài mới để thảo luận!” Hắn gầm nhẹ. Hắn đang cố gắng kiềm chế không muốn đẩy ngã cô xuống, ai ngờ cô gái này còn dám trêu chọc hắn!
“Đó là đề tài cũ rồi, căn bản là không có giá trị!” Cô cười nói.
“Vì vậy em nghĩ chúng ta nên tạo ra đề tài mới sao?” Hắn cười khổ, không muốn buông cô ra, lại sợ ý chí của mình bị thử thách. Ai — một người đàn ông làm gì có nhiều ý chí đâu!
“Nói đến đây, người đàn ông này thật ngu ngốc!” Cô chợt nghĩ đến. “Cái tin điện tử đấy phải thu phí mới đúng, nói trắng ra là đang làm thư tình, người này thật là không có đầu óc!”
“Ha ha ha!” Hắn cười to.
“Em nghiêm túc.” Cô lại đánh hắn.
“Được, anh sẽ bồi thường cho em, em đi làm trở lại, anh sẽ tăng lương cho em!” Long Kiệt sảng khoái nói.
“Còn Hạ Ngữ Hoa, gần đây cô ấy bị anh hành rất vất vả, anh phải lập tức tăng thêm lương cho cô ấy!” Cô ngay lập tức tranh phần cho thủ hạ.
“Không thành vấn đề, đáp ứng. Em thật sự là có thể câu dẫn lòng người, Hạ Ngữ Hoa trước mặt anh luôn mồm chị Bàng nói cái này, chị Bàng nói cái nọ, hại anh nhớ đến em, khiến anh ấm ức, khó tránh khỏi giao nhiều công việc cho cô ấy.”
“Giỏi, anh dám cố ý làm thủ hạ của em khổ sở.” Cô chuẩn bị tính sổ hắn. “Này, anh cũng trả tiền lương đấy.” Long Kiệt vội vàng kháng nghị.
“Anh xem không bằng em làm tổng giám đốc, nếu còn so sánh thì em vẫn xứng đáng với anh một chút.” Cô hừ lạnh. “Tốt, chỉ cần em gả cho anh, chức vụ gì anh cũng cho em làm. Em sinh Bảo Bảo mang tới, chức vụ tổng giám đốc là do em làm.” Hắn cao hứng ôm cô.
Cô đẩy tay hắn ra. “Em không có đồng ý gả cho anh để cho anh được đắc ý đâu.” “Tại sao?” Hắn kinh ngạc nhảy cẫng lên.
Đức Nữ nhún vai một cái. “Gả cho anh em được cái gì? Hiện tại em sống cũng rất tốt, ở chung với Tiểu Thích và Tiểu Mễ rất vui vẻ, Tiểu Mễ rất khôi hài, Tiểu Thích lại dịu dàng.”
“Anh cũng rất khôi hài, anh cũng có thể dịu dàng!” Hắn vội vàng muốn sửa lại án xử sai, nhìn cô nghĩ có nên hay không khoe một vài điểm nữa. Vốn là hắn đã tính toán tốt lắm rồi, ai ngờ cô không đồng ý gả cho hắn.
“Tiểu Thích biết làm nhiều món ăn cho em, rất rất là ngon, còn anh thì sao?”
“Anh thuê người giúp việc nấu ăn cho em...” “Vậy em gả anh cho người giúp việc là tốt nhất!”
“Không được!” Hắn nóng nảy. “Anh học, anh sẽ đi học, em cho anh một chút thời gian, anh sẽ có thể học được!” Bằng sự thông minh và tài trí của hắn, nấu ăn? Có cái gì khó khăn?
“Chờ anh học xong rồi hãy nói!”
“Không thể kết hôn trước sao?” Hắn tiếp tục quấn.”Không được!” Đức nữ có một nguyên tắc riêng của phụ nữ! Cho nên Long tổng giám đốc muốn cầu hôn e rằng đoạn đường còn khá dài.
Đến gần thời gian ăn trưa, ở bên trong phòng làm việc của tổng giám đốc Đức Nữ ngồi ngay ngắn trên ghế dồn hết sức làm công văn.
“Vợ yêu, ăn cơm.” Long Kiệt không biết lấy từ đâu ra hai hộp cơm. “Không cần gọi loạn!” Đầu cô cũng không ngẩng lên mà nói: “Tối em mới ăn.” Công việc chồng chất như núi, hắn không thấy sao? Xem ra trước đây cô đánh giá thấp năng lực của hắn, gần đây đón nhận công việc của hắn, mới phát hiện công việc này thật nặng nề.
Thật hối hận khi đã tiếp nhận công việc của hắn mà!
“Ăn cơm trước đi! Lần trước em nói muốn ăn tempura, anh đã nghiên cứu thật lâu, đã thử thật nhiều lần. Em nhìn khẩu vị có đúng sẽ rất thích hay không?” Hắn mở hộp đựng thức ăn ra, cố gắng dùng mùi thơm đả động đến cô.
Trong khoảng thời gian này, Long Kiệt bái Tiểu Thích làm sư phụ dạy nấu ăn, cả ngày cùng Tiểu Thích vội vàng học nấu ăn, nếu không phải gần đây Tiểu Thích đã bắt đầu đi làm, ban ngày hắn liền trốn không thấy bóng dáng.
Nếu nói không gặp được bóng dáng của hắn thì quá khoa trương, ngày nào cô cũng thấy hắn lêu lổng ở trong phòng bếp nhà cô, vấn đề là hắn phải bận rộn nấu ăn, chuyện công ty liền ném sang cho cô. Còn không phải là chính hắn làm cho cô bận rộn, thật không biết ai mới là tổng giám đốc!
“Không phải là tempura sao? Anh mất bao nhiêu thời gian mới làm xong món này?” Cô sợ hắn tiếp tục làm phiền cô, dứt khoát bỏ công việc trên tay xuống, nhìn đến chiếc hộp đựng thức ăn liền ngồi xuống.
Cô không thể không bội phục người đàn ông này!
Hắn có nghị lực bền bỉ mà người thường không ai có được, cũng chỉ là thuận miệng nói một câu, hắn lại thật sự vội vàng chạy đi học nấu ăn, được rồi, cô là có chút cảm động vì hắn, nhưng là không thể vì thế mà gả cho hắn chứ?
“Buổi chiều tự anh phê duyệt đống công văn này đi.” Cô phất tay một cái nói: “Cả buổi chiều hôm qua em phải làm biên bản hội nghị, không muốn giúp anh cả những việc này”.
“Tốt, em yêu. Tối anh sẽ chở em về nhà để có thể...” Long Kiệt nhìn cô ăn một miếng hỏi: “Có ngon không?”
Đức Nữ tùy tiện gật đầu. “Làm gì phải đưa em về, anh mỗi ngày đều đi qua đi lại như thế không thấy mệt à?”
“Vậy em nên đồng ý gả cho anh, như vậy anh không cần...”
“Ngừng! Đừng có nói đến đề tài này nữa, lỗ tai em rất kén chuyện.” Cô há miệng to cắn một miếng tempura. Ừm! Ăn rất ngon.
Long Kiệt uất ức im lặng.
“Anh vừa mới nói là đưa em về để có thể làm cái gì?” Trí nhớ của cô không tệ, còn nhớ rõ vừa nãy chủ đề bị cô cắt đứt, một mặt cũng là vì cô không muốn nhìn thấy dáng vẻ thất vọng của hắn.
“Vừa đúng lúc có thể cùng Tiểu Thích học thêm một khóa nấu ăn.” Hắn nói. “Một khóa nấu ăn!” Đức Nữ nhíu mày.
“Đúng vậy không phải mọi lần em đều thích món đồ ăn Pháp sao, nhưng mà Tiểu Thích cũng không làm được, vì thế anh nghĩ cũng đã làm phiền Tiểu Thích nhiều như vậy, không bằng giúp cô ấy đóng học phí, bọn anh sẽ cùng nhau học nấu ăn, như thế em cũng sẽ không cảm thấy anh đối xử không tốt với Tiểu Thích.”
Đức Nữ ngẩn cả người.
Một tình cảm xuất hiện đánh thẳng vào tim cô, cổ họng cô phát ra tiếng. “Em đưa tay sờ dưới cằm anh râu đã lởm chởm, việc này rất nhiều phụ nữ sẽ thất vọng về bạch mã hoảng tử trong lòng, cho dù trong mắt em anh chưa đạt tiêu chuẩn chọn chồng của em, nh