Hạ Ngữ Hoa đột nhiên cảm thấy Bàng thư ký rất đáng thương. “Kha tiểu thư, chỉ rõ là muốn gặp Bàng thư ký, vừa nãy chị Bàng đi vào, hình như là bị Kha Dĩ Chân mắng.”
“Kha Dĩ Chân mắng cô ấy? Vì sao?” Nhưng mà người khóc bỏ chạy chính là Kha Dĩ Chân nha, hắn thật sự không hiểu.
Hạ Ngữ Hoa trách cứ nhìn hắn một cái. Người đàn ông này thật sự ngây thơ như thế sao? “Tổng giám đốc, tôi nghĩ là bởi vì anh.” Nét mặt của cô biểu hiện rõ ràng là hắn thật ngốc!
“Tôi...” Quả thật Long Kiệt không phải là người hai lòng. “Tôi cùng Kha Dĩ Chân không có quan hệ gì hết!”
“Tổng giám đốc, anh nên cố gắng mà trải nghiệm áp lực của chị Bàng.” Gần đây mọi người thi nhau bàn tán, tất cả đều bị việc này làm cho bùng nổ, nghe thấy mà kinh hãi. Ai cũng không có cách nào chấp nhận cặp đôi như thế, kết quả chịu đựng mặt trái của dư luận chính là Bàng Đức Nữ. Hạ Ngữ Hoa lúc đầu còn kinh ngạc nhưng bây giờ lại rất đồng tình, đối với sự chuyển biến tâm tình của bản thân cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Thì ra có một số chuyện không hề tốt đẹp như mình nghĩ. Đổi lại là cô, mà phải chịu đựng những thứ như thế này, sợ rằng cô sẽ bị người ta chửi đến phát khóc. “Ai — Chị Bàng thật là kiên cường!”
“Nói cho tôi biết cô biết được những gì?” Mặt Long Kiệt cũng trầm xuống. Hạ Ngữ Hoa thở dài, bắt đầu kể liên tục.
Chiếc xe hơi màu trắng bạc dừng trước tập đoàn Phổ Đặc, chiếm dụng chỗ đỗ xe đặc biệt của tổng giám đốc. Bảo vệ đang muốn chạy ra ngăn lại, một cử chỉ thanh nhã, phóng khoáng, mang theo mùi vị của phụ nữ bước xuống xe.
“Tiểu thư, chỗ đỗ xe này là chuyên dụng cho vị...” Bảo vệ thấy mỹ nữ, vốn là đằng đằng sát khí giọng nói lập tức xoay chuyển nói nhẹ nhàng.
“Tôi biết, tổng giám đốc cũng sẽ không để ý nếu tôi dừng lại ở chỗ này, dù sao tôi cũng sẽ đi nhanh thôi.” Cô gái vừa nói vừa tháo kính râm xuống, lắc đầu một cái, nhưng sợi tóc tung bay như những con sóng nhỏ thật sự rất xinh đẹp!
Bảo vệ nhìn thấy cũng ngây người. Nhưng mà giọng nói này rất quen thuộc nha! Cô gái này rốt cuộc là ai vậy?
“Không nhận ra tôi à? Lâm Bá?” Cô gái trực tiếp kêu tên của người bảo vệ, cặp chân dài dẫm mạnh giày cao gót đi vào tập đoàn Phổ Đặc.
“Bàng...Bàng thư ký?” Giọng nói của Lâm Bá giống như thiên lôi đánh trúng. Hắn đuổi theo sát cùng đi vào, tiếp viên quầy lễ tân tò mò hỏi: “Lâm Bá, anh làm cái gì thế?”
“Cô gái vừa mới đi vào...Các cô có nhìn thấy không?” Lâm Bá mang theo vẻ mặt khiếp sợ? Làm sao có thể? Quả thực là làm cho người ta rung động mà!
“Anh nói vị mỹ nữ vừa mới đi vào? Cô ấy là vào chỗ này làm việc, có phải là nhân viên mới hay không? Cô ấy có cầm theo thẻ công tác, cho nên chúng tôi cho cô ấy đi vào.” Cô gái tiếp tân nói, thuận tiện bát quái hỏi luôn.
“Cô ấy...?? Chính là Bàng thư ký!” Lâm Bá nói.
“Bàng thư ký!?” Hai tiểu thư lễ tân bật dậy đứng trên mặt đất. “Cái người ngàn năm hóa thạch đó? Người bị đồn đại chính là bạn gái mới của tổng giám đốc?”
Trên mặt các cô viết chữ lo sợ thật lớn.
“Đúng vậy! Nghe giọng nói thì rõ ràng chính là cô ấy, mà cô ấy cũng nói đúng tên của tôi!” Lâm Bá hưng phấn nói.
“Cô ấy đi lên rồi, gọi điện thoại lên trên hỏi đi, không chừng có người đã nhìn thấy cô ấy.” Tiểu thư lễ tân phát huy hết công suất bát quái, lập tức cầm điện thoại lên gọi.
Bên này phần lớn bát quái đều đang bận rộn, trên tầng 33 đợi mãi mà người Long Kiệt cần lại không thấy xuất hiện, khiến hắn nóng nảy bất an.
“Ngữ Hoa, cô đã đi gọi điện thoại chưa?” Cuộc họp đã bắt đầu, Long Kiệt bắt bằng được Hạ Ngữ Hoa đang rót trà hỏi.
Bây giờ đã sắp mười một giờ rồi, Đức Nữ vẫn còn chưa xuất hiện. Hắn gọi điên thoại đến nhà cô và cả số điện thoại di động, cũng không thấy có người bắt máy, không thể không có người nhận chỉ có thể là cô tắt máy, điều này khiến hắn vô cùng lo lắng, bất an.
Cố tình chọn đúng vào cuộc họp chủ quản quan trọng, khiến hắn không bỏ đi được. Nhưng cuối cùng cuộc họp đã tiến hành được một nửa, mà vẫn chưa thấy Đức Nữ xuất hiện. Cô ấy nhất định là đang rất tức giận, nếu không cô ấy không thể không đến.
“Gọi điện được rồi, người nhà cô ấy nói cô ấy đã ra khỏi cửa.” Ngữ Hoa đồng tình nhìn tổng giám đốc một cái. Xem ra tổng giám đốc rất yêu thích Bàng thư ký, chưa từng nhìn thấy tổng giám đốc vì một người phụ nữ mà đứng ngồi không yên.
“...Vì vậy quý tiếp theo chũng ta sẽ tăng tỷ lệ lên, dự đoán có thể lớn hơn hai mươi điểm...” Bộ phận quản lý nghiệp vụ dùng biểu đồ báo cáo triển vọng của quý tiếp theo.
Lúc này cửa phòng họp bị một người đẩy ra “rầm” một tiếng.
Một bóng dáng yểu điệu ôm xấp công văn đi tới, thanh âm người quản lý đang phát biểu nhất thời biến mất, trên thực tế tất cả thanh âm của mọi người đều biến mất.
“Rất xin lỗi, làm phiền quý vị rồi.” Cô gái bình tĩnh giữ vững âm lượng, giọng nói tương đối quen thuộc. “Diệp Kính Lí, bảng báo cáo không phải là làm như thế, phiền tự mình sửa lại.” Một phần công văn được bỏ vào trong tay Diệp Kính Lí đang mở miệng thật lớn.
Giày cao gót chạm vào sàn nhà bằng đá tạo nên âm thanh chát chúa, giọng nói kia cùng với hình dáng hấp dẫn thu hút lực chú ý của mọi người ngồi tại đây.
“Hà quản lý, nếu anh muốn đẩy mạnh hoạt động, tôi đề nghị anh đi họp nên ăn điểm tâm lót dạ trước thì hơn.” Một phần công văn hành chính đặt trước mặt trưởng bộ phận.
Tiếp theo các quản lí bộ phận — đều bị điểm danh, đợi cô lượn hết một vòng thì trở về vị trí của chủ cuộc họp, từ trong ngực lấy ra một phong thư. “Cái này thì có hiệu quả ngay lập tức!” Nói xong lạnh lùng liếc hắn một cái, nổi bật đi ra.
Ánh mắt Long Kiệt vừa mới nhìn xuống “Đơn xin từ chức” to đùng viết trên phong thư.
Phòng họp biến thành mọi người cùng châu đầu vào nhau thì thầm, Trời ạ! Cô gái vừa rồi chính là Bàng thư ký!
“Cô ấy lúc nào thì trở nên xinh đẹp như thế?”
“Nhìn cô ấy trẻ ra cả chục tuổi!”.
Hạ Ngữ Hoa nhìn tổng giám đốc đuổi theo sau, nhìn thấy bộ dáng boss hoảng sợ lúng túng, không khỏi lắc đầu một cái. “Ai — mọi người... Không biết vì sao lại cho là chị Bàng không xứng với tổng giám đốc?”
“Hạ Ngữ Hoa, cô nhìn xem đấy có phải cô ấy...” Nói đến tên Bàng Đức Nữ, Diệp Kinh Lý sợ hãi co rúm một cái. Vừa nãy bị chỉ trích, bây giờ trên mặt lại như hiện ra câu hỏi ‘rốt cuộc có khả năng sao’?
“Đúng vậy, đúng vậy!”
“Xét về vẻ ngoài, mọi người vừa nhìn thấy, hoàn mỹ vô cùng, bàn về năng lực thì các người hiểu rõ nhất, báo cáo của tất cả các trưởng bộ phận có vấn đề gì, ai không có năng lực viết công văn, sợ rằng chị ấy là người hiểu rõ. Dù sao chị Bàng cũng là người có bằng thạc sĩ T, thậm chí là bằng thạc sĩ kinh tế T, cái này mọi người đều không biết hả?” Hạ Ngữ Hoa hả hê nói, gần đây cô điều tra lí lịch về chị Bàng không ít!
“Có thật không?!” Âm thanh kinh ngạc nổi lên từ bốn phía.
Tạ Tề Nhĩ vỗ tay một cái nói. “Xem ra các người nhiều lần du học bên Nga, đáng tiếc là còn nhiều chuyện không biết.”
“Chuyện gì?” Hạ Ngữ Hoa nhìn thấy Tạ Tề Nhĩ, mặt đỏ bừng.
“Cái người vẫn gọi là ‘chị Bàng’, thật ra ít tuổi hơn mấy người nhiều.” Tạ Tề Nhĩ nhàn nhạt tuyên bố, thật cao hứng khi nhìn ánh mắt kinh ngạc của mọi người đúng như dự đoán của mình.
“Có thể nào...?? Có khả năng” Hạ Ngữ Hoa nói.
“Cô ấy mới chỉ hai mươi lăm tuổi, có phải còn nhỏ tuổi hơn cô không?”
“A!”. Hạ Ngữ Hoa cũng khó trốn khỏi đội ngũ kinh ngạc.
Một bên khác, Long Kiệt cũng không được nhàn nhã như thế, hắn một tay kéo lấy Bàng Đức Nữ, lại đổi được một cái nhìn lạnh như băng của cô.
“Đức Nữ...” Hắn bất đắc dĩ buông tay cô ra. “Không muốn em làm như vậy, đơn xin từ chức anh không nhận.” Đầu của hắn như muốn vỡ tung, nếu như để cho cô đi mất, chỉ sợ hắn sẽ không bỏ qua cho hàng ngũ bát quái.
Sớm biết như thế này nên nhanh chóng ra ngoài nói chuyện, vốn là hắn cảm thấy chơi cô rất vui vẻ, muốn nhìn xem cô giải quyết sự việc này như thế nào. Không nghĩ tới cô giải quyết mọi chuyện rất hoàn hảo, mà ngay cả hắn cũng bị phong độ của cô “xử lí” rồi!
“Bất kể anh có nhận hay không, tôi cũng sẽ đi, Long Kiệt, tôi cho anh biết, tôi nhịn đủ rồi!” Cô lành lạnh lườm hắn một cái. “Người khác nghĩ rằng được tổng giám đốc để ý đến vui mừng cỡ nào, ngu xuẩn! Bàng Đức Nữ tôi tự nhận mình đã đi vào hàng ngũ đần độn đấy, nhưng hai chúng ta chỉ dây dưa đến đây là dừng!”
“Em đừng nói như thế, là anh không tốt, anh đáng nhẽ nên sớm ra mặt xử lý...”
“Đấy chỉ là một trong một số nguyên nhân, nhưng tuyệt đối không phải là tất cả nguyên nhân. Long Kiệt, anh là người xấu bẩm sinh sao?” Đức Nữ khổ sở mà nhìn hắn, thẳng đến lúc này trong mắt cô mới xuất hiện biểu cảm đau thương.
“Nngười xấu bẩm sinh?” Hắn không nghĩ tới mình sẽ bị coi là “người xấu bẩm sinh”.
“Đúng! Bởi vì mọi người đối xử với anh quá tốt, nên đâm ra làm hỏng anh, nhưng đối với tôi mà nói, những điều kiện này chỉ là gánh nặng.” Cô thở dài, trong giọng kèm theo mệt mỏi và đau đớn. “Ngay từ đầu tôi nên có ý nghĩ này, yêu một người như vậy dù sao cũng không thích hợp với tôi, chúng ta đến đây là kết thúc!”
“Em nói cái gì?” Long Kiệt nghe vậy bực tức cũng nổi lên. “Không muốn em nhìn một mặt mà quyết định như thế! Em có hỏi ý kiến của anh sao? Yêu không phải là do một người quyết định nói hoặc không nói!” Người phụ nữ đáng chết, không làm hắn tức chết không được sao? Hắn chưa từng quan tâm đến một cô gái nhiều đến như vậy, chưa từng nhượng bộ như thế, đối với cô hắn đã dung túng quá nhiều, nhưng hết lần này đến lần khác người ta đều không cảm kích!
“Anh tức giận!” Vẻ mặt Đức Nữ vốn đau thương vội nặng nề. “Xem đi! Tôi không nghe lời, cho nên anh tức giận. Anh cảm thấy chúng ta thích hợp sao?”
“Anh tức giận không phải bời vì em không nghe lời! Anh không muốn nói dối em, bởi vì em chỉ suy nghĩ phiến diện quyết định rời bỏ anh, nên anh mới tức giận!” Việc này làm cho hắn hỗn loạn, cô gái này căn bản là đang giận dỗi!
Cô mà giận dỗi, vậy Đức Nữ sẽ trở mặt! Bây giờ bộ mặt của cô đã rất tức giận.
“Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa!” Đôi tay cô đập tay lên mặt bàn một cái. “Tất cả công việc tôi đều đã chuyển giao cho Hạ Ngữ Hoa, có chuyện gì thì tới tìm cô ấy, lịch trình tôi đều đã lưu trong máy tính của anh, tự mình tìm đi, còn nữa, hai ngày không có thư ký hầu hạ anh chắc anh vẫn có thể sống, muốn cà phê tự mình làm, muốn ăn cơm người khác mời, tóm lại, tôi không chơi nữa, Tạm biệt!”
Bàng Đức Nữ hất tóc bước đi.
Bị một chuỗi câu nói oanh tạc khiến đầu óc hắn choáng váng chậm mất mấy giây, đã để cho cô trốn thoát.
“Đáng giận!” Quả đấm của hắn rơi trên mặt bàn, hắn lên tiếng chửi mắng.