ưa về, sau đó anh với Tạ Tề Nhĩ suy nghĩ muốn nát óc xem có thể là ai đưa anh về nhà, ha ha ha! Thật thú vị!” Hắn lơ là oán trách của cô, nói đùa, nếu không phải là cô có ý định vứt hắn ngoài đường, thì hắn cần gì phải mặt dày theo đuôi đây?
“Một chút cũng không thấy thú vị.” Dìu một người đàn ông cao lớn thật vất vả, bởi vì người đàn ông này uống rượu say đến chết, vì vậy chính là cơn ác mộng dai dẳng nhất của đời cô. “Anh về sau uống ít rượu đi, em sẽ không ‘dìu’ anh về nhà nữa đâu đấy!” Cô thuận miệng cảnh cáo.
“Đồng ý, vợ lớn nói gì anh làm đấy.” Hắn cười hì hì trả lời.
“Một lúc nữa anh còn nói bậy, em liền...” Cô nên lấy cái gì uy hiếp hắn đây? Người đàn ông này một chút lạnh lùng cũng đều biến mất, trước mặt cô đủ mười phần vô lại. “Tóm lại nếu anh còn nói bậy, em liền không để ý đến anh!”
“Được, được, được, đều nghe theo lời em!” Bộ dáng hắn thê thảm giả vờ nghiêm túc.
Đức Nữ bất đắc dĩ lắc đầu vài cái, chuẩn bị để hắn bước vào cuộc sống của cô một vòng.
Thứ hai — Sáng sớm, cũng giống như ngày thường Bàng Đức Nữ đều đi làm sớm hơn thời gian phải có mặt. Cô mới vừa đặt ví xuống, muốn vào phòng làm việc của tổng giám đốc chỉnh sửa lại công văn một chút, mở cửa phòng làm việc ra, ngay sau đấy bị một đôi tay tráng kiện bắt được.
“Ngộ...” Cô không để ý đến công văn đang tán loạn rơi xuống đất, cô dùng sức giãy giụa, cố gắng dùng lực tránh khỏi đôi tay đang ôm mình kia.
“Hự, là anh.” Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai cô. Thân thể cô cứng đờ ngay sau đấy đã nhận ra là người nào.
“Anh làm cái gì đấy...” Miệng của cô bị chặn lại, lần này là dùng miệng. “Anh rất nhớ em!” Thanh âm khàn khàn truyền đến, Long Kiệt có giọng nói trầm thấp, tạo thành một cỗ mị lực hấp dẫn.
Nhiệt tình của hắn khiến chân cô mềm nhũn.
“Hôm qua vừa mới gặp mặt, nhớ cái gì chứ?” Lời nói của cô vô cùng tỉnh táo, nhưng giọng nói yếu đuối một chút thuyết phục cũng không có.
“Ngày hôm qua nhiều người như vậy, anh không có cơ hội thân thiết với em!” Hắn buồn bã nói, đôi tay vẫn vòng chắc ở eo thon của cô.
“Nếu như vậy anh không phải là...” Nén nhiệt tình. giọng nói của cô tương đối có chút suy yếu. “Khoan đã mọi người nhìn thấy sẽ không tốt!” Thanh danh một đời của cô sẽ bị hủy hoại trong chốc lát!
Hắn không có nghe ra được ghét bỏ của cô, dựa vào cô nói: “Chúng ta đi vào, bên trong phòng làm việc của anh có giường...”
Cô nghe thấy vậy trợn tròn mắt. “Bây giờ là sáng sớm đấy!” Mặc dù phần lớn các bộ phận vẫn chưa đi làm, nhưng sao có thể làm cái việc kia vào lúc này.
Hắn nửa đẩy nửa dụ dỗ cô đi vào phòng làm việc, đi tiếp vào phòng nghỉ ngơi phía trong phòng làm việc của hắn, tiện tay đóng cửa, lộ ra nụ cười tà ác.
“Em yêu, em không biết sáng sớm tinh lực của đàn ông là dồi dào nhất vào thời điểm này sao?” Hắn bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, khóe miệng câu lên. “Đây cũng bởi vì do em chưa có kinh nghiệm, cho nên anh quyết định sẽ tạo ra nhiều cơ hội cùng em luyện tập một chút!”
“Vậy em cũng không nhất thiết phải tìm anh luyện tập!” Nhìn thấy ngực hắn trần trụi giương mắt nhìn cũng biết, người đàn ông này không đùa!
Cô nhìn hướng cửa, suy tính đến khả năng chạy trốn.
Một tay Long Kiệt hất áo sơ mi ra, đi đến chặn lại đường bỏ trốn của cô. “Em chẳng lẽ muốn chạy trốn sao! Ai! Nhất định trước đây anh thể hiện rất kém, em biết đấy, lần đầu tiên của hai chúng ta ở trong bệnh viện đúng là uất ức cho em. Anh quyết định hôm nay sẽ cố gắng mà bồi thường cho em!” Hắn bắt đầu cởi thắt lưng ra.
“Không... Không cần!” Cô nuốt nước bọt, hi vọng hắn đừng vì vậy mà xúc động.
Chết rồi hắn cố tình chặn đường chạy trốn của cô, cô chỉ có thể biết lùi về phía sau, không nghĩ tới hai chân đã chạm ở mép giường, thuận thế ngã lên trên đệm.
“Cũng biết mình chạy cũng không kịp.” Hắn đi đến, một tay nâng cằm cô lên.
Ngước đầu lên nhìn cơ thể cao lớn của hắn, chóp mũi đều cảm nhận được hơi thở của hắn. Hắn cố tình sử dụng một động tác khiến chống cự của cô đều tan biến, khiến cho cô cảm giác mấy phần yếu ớt.
“Đức Nữ...” Hắn nhỏ giọng gọi tên, đáy mắt thâm tình hiện lên rất ‘nghiêm túc’.
Cô ngừng thở.
Nụ hôn của hắn chậm rãi rơi xuống môi cô, in dấu ở tròng miệng cô đốt ra một trận tình triều.
“Long Kiệt.” Cô thở dài thốt ra tên hắn.
“Gọi lại một lần nữa.” Hắn cắn lên cánh môi đầy đặn của cô. Đầu lưỡi để ở hàm răng trắng noãn của cô.
“Long ...Kiệt...” Trong lời nói của cô đều là hơi thở của hắn. Môi lưỡi hai người cùng quấn quít, giống như giữa hai người bọn họ đều dây dưa tình cảm, cô thoát không được.
“Em yêu.” Tay của hắn không khách khí lột sạch quần áo của cô. Bộ đồ công sở cũ kỹ này nhìn thật chướng mắt!
Cô thở hổn hển ôm chặt cổ hắn.
Hắn cúi đầu tỉ mỉ ngậm da thịt trước ngực cô, cảm xúc tốt đẹp như thế này khiến hắn không thể buông ra được, cơ thể ở phía trước trầm xuống. Đem hai chân đè xuống giữa đệm, chân của hắn để vào khe mở ở giữa hai chân cô.
“Anh không chịu nổi?” Hắn thở hổn hển nói. “Vốn là muốn lần đầu dịu dàng, chậm rãi yêu em, nhưng mà em yêu, tha thứ cho anh...??” Dục vọng của hắn như ngựa hoang mất cương, lao nhanh vào, nhanh không thể đỡ được!
“Được...” Cô có cảm giác cả người đều bị thiêu đốt, nhất là nơi mềm mại giữa hai chân giống như bị lửa thiêu. Cái loại khát vọng đấy vừa xa lạ lại vừa khiến người ta run rẩy.
Hắn giống như lấy được lệnh đặc xá, giải phóng dục vọng của mình ra, một tiếng vọt vào bên trong cơ thể cô.
“Trời ạ!” Hắn ép buộc mình bất động, bởi vì nơi mềm mại tốt đẹp của cô hút chặt lấy hắn thiếu chút nữa hắn xuất ra. Hắn cũng không nên khiến cho cô không kịp hưởng thụ nhiệt tình, hưởng thụ tình cảm của hai thân thể khi hòa hợp thì đã bị hắn làm hỏng. “Anh làm sao lại say đắm em như vậy? Anh chưa từng có cảm giác như thế với người nào khác... Không thể tự kiềm chế!” Hắn kêu to, động tác của hắn bắt đầu ra vào.
Cô không nói lên lời, chỉ có thể dùng bắp chân trần truồng vòng quanh hông hắn, một lần lại một lần chịu đựng cái loại tê liệt dường như đánh thẳng vào bên trong của cô.
Cơ thể cô đều phiếm hồng, cả người lộ ra màu sắc hoa hồng xinh đẹp. Lửa nóng của hắn càng thêm trơn tru, một lần lại một lần lấy kinh nghiệm của hắn đã từng trải qua đưa lên đỉnh cao.
“Á —”
Nhiệt tình của hắn đang ở sâu bên trong cô theo tiếng hét chói tai kia mà phun ra.
Long Kiệt quay đầu nhìn Ngữ Hoa đang cứng đờ ở cửa, đáy mắt bén nhọn dọa cô sợ hãi hai chân mềm nhũn.
“Tổng... tổng giám đốc.” Cô cũng vội vã chạy vọt ra khỏi phòng nghỉ ngơi, chạy ra khỏi phòng tổng giám đốc.
“Chết tiệt!” Long Kiệt tức giận đi đến khóa cửa.
Đức Nữ vẫn suy yếu lấy tay che mặt, khẽ thở dài.
Trời ạ! Để cho cô chết đi! Cô làm sao lại bị hắn thuyết phục? “Mau!” Cô chìa tay gọi hắn qua đây.
Long Kiệt nâng người cô đã mệt lả dậy. “Em định làm cái gì?” Hắn nhíu mày, thật ra hắn muốn đem người phụ nữ kia đuổi khỏi tập đoàn Phổ Đặc.
“Mặc quần áo vào đi!” Cô trừng mắt nhìn hắn nói: “Còn không ngồi dậy, không bao lâu nữa mọi chuyện sẽ bị lan ra, cô ấy chưa thấy mặt em phải không?” Trời ạ! Nghĩ đến Hạ Ngữ Hoa như một chiếc đài truyền tin, làm cho đầu của cô một trận tê dại.
Không nghĩ đến cô sẽ gặp phải loại khủng hoảng này.
Thật đáng ghét! Tự dưng đi nộp mạng cho tên đàn ông xấu xa này. “Vậy em...” Hắn ngây ngẩn cả người. “Vì anh nên không muốn mọi người nhận ra sao?” Hắn tức giận.
“Vì em không muốn mọi người nhận ra em.” Cô rốt cuộc cũng khôi phục được hơi sức, lại bắt đầu trở về dáng vẻ ung dung ban đầu, sau đó cô buộc tóc lên. “Anh lấy cái ví trên bàn cầm vào đây, em cần phải hóa trang.” Màu son môi nhạt của cô cũng bị hắn ăn sạch.
“Việc gì phải hóa trang! Em lập tức tẩy ra sạch sẽ đi, anh muốn mọi người trong Phổ Đặc đều biết, Bàng Đức Nữ em là người phụ nữ của anh!” Cô dám nghĩ vì hắn mà hổ thẹn, thật không thể tha thứ!
Nhìn hắn liều lĩnh, Đức Nữ đành phải ôn tồn dẹp yên hắn. “Không phải yêu anh làm em thấy hổ thẹn, mà tốt nhất tìm một thời điểm khá hơn rồi hẵng công bố.” Thật ra cô nguyện ý, tốt nhất vĩnh viễn đừng công bố.
“Lúc nào thế?” Hắn không nghĩ mà hỏi, phản ứng của Đức Nữ khiến hắn mất đi cảm giác an toàn.
“Việc này chúng ta phải thảo luận đã, trước tiên anh lấy đồ giúp em.” Cô không hóa trang làm sao có thể gặp mọi người đây! Cô đối với Hạ Ngữ Hoa hiểu rất rõ, cô gái này khẳng định hiện tại đang tìm mọi người mà đưa tin, trước mặt Hạ Ngữ Hoa cô phải khôi phục lại hình dạng ban đầu, nếu không mặt mũi của cô liền ném đi là được rồi!
“Lúc nào thì?” Hắn không yên tâm hỏi.
“Long Kiệt!” Cô tức giận mà hô to. “Anh có đi không đây?” Long Kiệt chép miệng, không cam tâm tình nguyện đi ra ngoài.
Cô thở dài. Thật may lần này không có người nào nữa, nếu không hình ảnh bộ dạng hắn xộc xệch đấy cũng đủ để bát quái rồi.
Không lâu, hắn cầm ví da của cô trở lại.
“Cảm ơn!” Cô nhận lấy ví. “Anh cũng nên cẩn thận mà đi xuống, đừng để Hạ Ngữ Hoa kể chuyện cho Tạ Tề Nhĩ, hắn lập tức sẽ nhân cơ hội này đi lên đây, anh cứ chờ mà xem!”
“Hừ!” Hắn hừ lạnh quay người đi.
Đức Nữ chỉnh trang xong, không có cách nào lắc lắc đầu. “Em đi ra ngoài trước.” Mở một chút khe cửa, xác định bên ngoài không có ai, cô liền chạy ra ngoài, đem ai oán hắn giấu đi trước tiên, phải biểu hiện như thường ngày.
Đức Nữ mới ngồi xuống ghế, Hạ Ngữ Hoa liền từ trong thang máy xuất hiện.
“Chị Bàng!” Cô vội vàng chạy đến. “Em có một chuyện đại bát quái muốn nói với chị!”
Khóe mắt Đức Nữ liếc cô một cái, cố ý hạ thấp giọng, cô ta nhìn phòng tổng giám đốc một cái, giống như có chút kiêng kị nói: “Lúc nãy chị không có ở đây, em liền đi vào phòng tổng giám đốc tìm chị, không ngờ tới... Chị biết không... Tổng giám đốc cùng bạn gái ở bên trong thân thiết! Trời ạ! Trên giường nhiệt tình thật sự rất nóng, cô gái kia chân rất thon dài nha, em đoán chắc là mỹ nữ, nghe nói bạn gái mới của tổng giám đốc là một người mẫu, em nhất định phải đi tìm hiểu chuyện này!”.
“Người mẫu?” Đức Nữ liếc nhìn đôi chân của mình mà nói. “Ừ! Không sai, so với người bình thường có điểm đẹp hơn!”
“Đúng vậy nha, không phải lần trước đã nói với chị, vì người con gái đó mà tổng giám đốc phải nằm viện đấy! Nghe nói yêu được cô gái này tổng giám đốc rất vui mừng, xinh đẹp không kể xiết! Chị vừa mới đi vào có nhìn thấy cô ấy hay không?” Ngữ Hoa hiếu kì nhìn quanh phòng làm việc của tổng giám đốc.
“Ngữ Hoa, chị đề nghị em một việc.” Đức Nữ hắng giọng. “Đề nghị việc gì?” Ngữ Hoa ngây thơ hỏi.
“Nếu như em không muốn bị tổng giám đốc sa thải, tốt nhất em làm bộ như chưa từng nhìn thấy chuyện này. Về sau ngàn vạn lần đừng tự ý xông vào, và cũng đừng truyền chuyện này ra ngoài, nếu không chỉ sợ sẽ tác động đến tổng giám đốc...”
“Chị nói là...” Gương mặt Hạ Ngữ Hoa sụp đổ. Nhưng mà cô đã đi kể chuyện từ lâu rồi? Chuyện này làm thế nào bây giờ?