Cô càng lúc càng ghét Long Kiệt rồi. Luôn hại cô kinh hoảng, làm mất đi vẻ bất rối bất loạn, giải quyết công việc tiêu chuẩn có tình có lý của cô thường ngày.
Phải nói, càng nhìn thấy bộ mặt khác biệt của Long Kiệt, cô càng hoang mang, cũng càng bối rối!
Trong lúc trầm tư, hai người họ đã ra khỏi phòng làm việc.
Mắt Đức Nữ trợn trắng lên, sắp tan tầm rồi. Cô cự tuyệt chuyện ngay cả thời gian tan ca cũng dùng để nghiên cứu ông chủ, đây rõ là việc dư thừa!
Buổi sáng mười một giờ rưỡi, Hà Ngữ Hoa đem công văn bộ tài chính mới trình lên vào phòng tổng giám đốc.
“Tổng giám đốc...” Oa! Bộ dáng tổng giám đốc cúi đầu thật nghiêm túc, thật chuyên nghiệp. “Đây là công văn.”
Lông mày Long Kiệt khẽ giơ lên. Bàng Đức Nữ đâu?
Cô phụ tá này của Bàng Đức Nữ vừa vào cửa liền ngây ngốc mà nhìn vào đỉnh đầu hắn, nếu không phải muốn hỏi cô ta vài vấn đề, hắn ngay cả ngẩng đầu cũng lười. Nhưng nhìn cô ta một chút, gõ cửa cũng gõ lung tung một trận, công văn đưa vào cũng không nói rõ là công văn gì, một chút hiệu suất cũng không có!
“Thư ký Bàng đâu?” Thanh âm của hắn vẫn giá lạnh, khiến Hà Ngữ Hoa rụt một cái.
“Thư ký Bàng đi ngân hàng rồi, chị ấy trước khi đi muốn tôi... Cái đó, chị ấy nói công văn của bộ tài chính là văn kiện khẩn cấp, trước hết chỉ cần đưa tới cho tổng giám đốc.” Hà Ngữ Hoa giờ mới cảm thấy được không tốt ngoạn! Chị Bàng làm sao có dũng khí như vậy, mỗi ngày đối mặt với vị tổng giám đốc thoạt nhìn thực hung ác mà không hề sợ hãi chứ?!
“Ừ.” Hắn dù sao cũng được hừ một tiếng.
“Vậy tôi đi ra ngoài trước, tổng... giám đốc.” Chạy trối chết quan trọng hơn, về sau mong Thư ký Bàng làm ơn đừng làm cho cô thấy thấp kém thế này, cô tình nguyện làm thêm giờ, cũng không muốn cùng tổng giám đốc tự mình mặt đối mặt. Ô... Tuy mê luyến nhưng quả nhiên vẫn nên giữ một khoảng cách mới tốt!
“Đợi chút.” Long Kiệt gọi cô ta lại. “Cô cùng Thư ký Bàng quen thân sao?”
“Chị Bàng! Cũng không tệ lắm! Chị Bàng là người không xấu, cái gì cũng dạy tôi.” Hơn nữa hôm nay mới biết Thư ký Bàng tốt bao nhiêu, trước kia cũng không muốn cô đi vào đối mặt tổng giám đốc. Hà Ngữ Hoa len lén nghĩ.
“Vậy cô hẳn biết rất nhiều chuyện của cô ấy? Nói một chút xem cô ấy là người như thế nào?” Long Kiệt gần đây đối với Bàng Đức Nữ thật sự cảm thấy hứng thú, hơn nữa ngày hôm qua lần nữa bắt gặp cô đem những bài báo điện tử hết hạn kia bán cho Kha Dĩ Chân, sự tò mò của hắn với cô liền khó bị đè nén.
Cô cười lên rất chói mắt.
Hắn nhớ đến nụ cười của cô ngày hôm qua, mặc dù là bởi vì tiền mới cười, nhưng làm hắn anh kinh ngạc; thậm chí hắn bắt đầu nghi ngờ, quần áo của cô chẳng qua là nguỵ trang, nhưng cô vì sao phải khổ cực như vậy?
Người người muốn thật xinh đẹp duyên dáng xuất hiện trước mặt hắn, ngay cả Kha Dĩ Chân ngày hôm qua, thường ngày mặt hồn nhiên dịu dàng, nhưng lúc tới gặp hắn cũng là cẩn thận trang điểm, coi như kỹ xảo trang điểm tốt đến nỗi không nhận ra cô ta là người đã qua công nghệ làm đẹp, nhưng không giấu diếm được ánh mắt của hắn.
Dĩ nhiên, Đức Nữ cũng trang điểm, nhưng chỉ sợ là cô biến mình xấu xí. “Chị Bàng chính là rất thông minh, rất tài giỏi! Chị ấy cái gì cũng làm được!” Hà Ngữ Hoa nghĩ thật lâu, giống như thật không nghĩ ra những đặc điểm khác của Đức Nữ. “Nói như vậy mới biết, chuyện của Thư ký Bàng tôi biết rõ thật đúng là ít, nhưng là chị ấy không giống vẻ ngoài quái gở kia đâu..., chị ấy chỉ là ưa thích độc lai độc vãng mà thôi.”
“Độc lai độc vãng?” Hắn đối với sự thần bí của cô càng thêm tò mò.
“Đúng vậy, giống như ăn cơm trưa, chị ấy đều tự đi ăn cơm, không cùng mọi người ra ngoài ăn, cũng không ăn ở phòng ăn cho nhân viên công ty, cho nên ai không biết chị ấy đều cho rằng chị ấy rất quái gở!”
“Ra vậy...” Long Kiệt trầm tư một chút.
Hà Ngữ Hoa phát hiện ông chủ lại đang ngẩn người, xem ra đến lúc đi rồi. “Vậy...tôi đi ra ngoài trước.”
Long Kiệt không nói gì, trực giác cho thấy cô trợ lí thư ký này một chút thông minh cũng không có, chỉ biết một khẩu lệnh một động tác, không giống Đức Nữ...
Ai! Đây chính là nguyên nhân hắn không có truy cứu chuyện của cô, bởi vì thiếu đi người thư ký này, người phiền toái nhất sợ rằng sẽ là hắn!
Đức Nữ từ ngân hàng làm việc trở lại cũng qua mười hai giờ, Hà Ngữ Hoa đã đi ra ngoài ăn cơm trước.
Cô ngẫu nhiên dọn dẹp công văn trên bàn, trước sắp xếp lại một chút mới chịu đi ra ngoài dùng cơm, không nghĩ tới lúc này cửa phòng tổng giám đốc thế nhưng lại mở ra.
“Tổng giám đốc?” Hắn thế nào vẫn còn ở lại? Đức Nữ sửng sốt một chút.
“Còn chưa đi ăn cơm sao? Đã mười hai giờ rưỡi rồi.” Long Kiệt đứng trước bàn của cô hỏi.
Đức Nữ ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện ánh mắt nóng bỏng của hắn làm cho cô đứng ngồi không yên, cô đẩy ghế đứng lên, tính toán thay đổi chủ ý, trước hết đi ăn cơm đã.
“Tôi có thói quen ăn trễ một chút, không cần cùng mọi người chen lấn.” Cô cứng đờ nói. “Cũng đúng, vậy tôi sẽ chờ cô xuống.” Hắn vừa nói vừa kéo ghế Hà Ngữ Hoa ra, đặt mông ngồi xuống, bộ dạng không muốn rời khỏi chút nào.
“Chờ tôi?” Bây giờ là đang diễn tuồng hay sao? Cô thế nào lại giống như diễn viên chạy sai địa điểm? “Tổng giám đốc có chuyện gì muốn tôi làm sao?”
“Có! Muốn cô mời tôi ăn cơm.” Hắn dựa vào lưng ghế, một bộ dáng cực kỳ thích ý.
Hà Ngữ Hoa nếu trông thấy mặt lạnh tổng giám đốc trong suy nghĩ của cô, dùng cái loại tư thái này, vẻ mặt này ngồi ở chỗ cô, sợ rằng sẽ rút gân đi!
“Sao tôi phải mời anh ăn cơm?” Cô không khách khí nữa. Gần đây hắn luôn dùng cái loại ánh mắt như có điều suy nghĩ đó nhìn cô, khiến cô cực kỳ không thoải mái. Giống như lớp nguỵ trang của cô từng tầng một bị nhìn thấu, từng tầng một bị lột ra, cái loại trần truồng cảm giác kia làm cho cô không thể nào tự do.
“Hôm qua cô mới lợi dụng tôi kiếm một vạn, chưa kể đến chuyện kiếm tiền từ báo điện tử trước đây, mời tôi ăn một bữa cơm là quá nhiều sao?” Hắn vô tình nhún vai một cái.
Cô không thể tin được cái người mặt dày vô lại bắt cô mời khách trước mặt này, chính là vị tổng giám đốc ưa ra vẻ lãnh khốc thường ngày ư?
“Tổng giám đốc nghĩ muốn ăn cái gì chưa? Huống chi loại cơm thịt thô dân thường như chúng tôi ăn sợ rằng không thích hợp với dạ dày tôn quý của anh.”
Hắn nhíu mày. “Chậc chậc, tôi cho là cô là một người thẳng thắn!” Ngay cả mời ăn bữa cơm cũng không dứt khoát như thế này. “Vậy thì cô thật sự có bí mật gì?”
“Sẽ có bí mật gì?” Cô tức giận trợn trắng mắt, cô không cùng đồng nghiệp đi ăn cơm nguyên nhân thật ra thì rất đơn giản, thôi! Để cho hắn cùng đi, hôm nay phải đi ăn món bình dân, nhìn xem hắn có thể tiêu hoá nổi nay không. “Nếu như tổng giám đốc đã kiên trì như vậy chúng ta cùng đi, nhưng nói trước, tôi chỉ mời được ăn món bình dân.”
“Bình dân thì bình dân, đi thôi!” Hắn giang tay.
Đức Nữ sững sờ tại chỗ, không muốn cùng hắn đi ra, nhưng mà muốn hắn cùng cô một trước một sau đi ra ngoài, chỉ sợ Tổng giám đốc đại nhân sẽ không chịu đi!
Hai mươi phút sau, Long Kiệt cuối cùng biết một bí mật mà tất cả mọi người đều không biết, một bí mật về Bàng Đức Nữ.
“Đây chính là nguyên nhân cô không cùng người khác, cũng không cùng nhân viên trong phòng đi ăn?” Nhìn trên bàn một hộp cơm cùng hai chén không, phía trước kia bày ra là Ngư canh diện (1) cùng Đại tràng diện tuyến (2), Long Kiệt rốt cuộc thông suốt.
Trừng vào ánh mắt cười nhẹ của hắn, cô hung hăng nhét một khối thức ăn vào miệng. “Tôi ghét loại người chỉ ăn hai miếng nhỏ liền luôn miệng kêu no, như vậy sẽ ảnh hưởng tới sự ngon miệng của tôi.” Đời người mà! Muốn được lòng mọi người, mỗi ngày phải ăn uống điều độ mà sống, không bằng kêu cô đi chết có vẻ mau hơn!
“Ha ha ha!” Hắn cười đến mức lồng ngực cũng chấn động rồi. “Vậy tôi đây đủ tư cách sao?” Hắn đẩy hai cái chén không trước mặt mình một cái.
Cô cũng trợn mắt nhìn hắn một cái. “Anh là cố ý trả thù tôi không mời đại tiệc sao?”
“Đại tiệc ăn có gì ngon?” Long Kiệt thẳng thắn nói. “Tôi lại cảm thấy ăn đồ bình dân có rất nhiều thức ăn ngon, đáng tiếc thường ngày không có cơ hội ăn qua nhiều.” Bình thường buổi trưa hắn đều ở phòng ăn cho nhân viên ăn, buổi tối thì có người giúp việc phụ trách nấu ăn trước khi hắn về nhà, chỉ cần bỏ thức ăn nấu xong vào lò vi sóng một chút là có thể ăn.
“Có muốn tôi bán cho anh một phần báo viết về thức ăn bình dân hay không?” Cô ranh mãnh nói.
“Chẳng lẽ lại muốn một vạn nữa?” Mặt hắn cố làm ra vẻ hoảng sợ.
Cô bị hắn chọc cười rồi. “Giảm cho anh 30%, 3000 là được rồi.” “Không bằng tôi trả cho cô một vạn, cô dẫn tôi đi ăn có vẻ thực tế hơn.” Một lời của hắn thốt ra cũng làm chính mình sợ hết hồn. Thế nhưng hắn lại muốn cô làm bạn, nghĩ đến mời cô cùng đi thưởng thức đồ ăn ngon, loại kích động trong lòng này ngay cả hắn cũng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Nụ cười của Đức Nữ dần khép lại. “Tôi mới không cần, nếu như bị nhìn thấy, tôi nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch rồi.”
Cô thế nhưng lại ghét bỏ hắn, thật quá đáng! Hắn bực mình trộm trừng mắt nhìn cô.
Nhưng hắn không có ngu mà tức giận, dù sao logic của Bàng Đức Nữ cùng người bình thường không quá giống nhau, việc này hắn đã lĩnh giáo rồi. “Chỉ cần cô lau lớp phấn trên mặt đi, lấy cặp mắt kiếng xuống, sau đó mặc vào quần áo bình thường một chút, tháo xuống tóc của cô, tôi đảm bảo không ai nhận ra được.” Vừa nói như vậy, hại hắn vô cùng muốn nhìn thấy bộ dáng cô không có nguỵ trang.
Đang khi nói chuyện, hắn thuận tay đem mắt kiếng đã trượt đến chóp mũi của cô đẩy về, lúc để tay xuống thuận thế lướt qua gương mặt của cô, lại không ngờ phát hiện xúc cảm mềm mại tinh tế kia cách lớp phấn dầy cộm nặng nề cũng không che dấu được.
Ánh mắt Đức Nữ hốt hoảng, cô thối lui một chút, tránh sự đụng chạm của hắn.
Cảm xúc thô ráp giữa ngón tay của hắn cùng sự dịu dàng đặc hữu kia, làm cho cô thật rối loạn.
Lúc này cô mới chính thức ý thức được, người đàn ông này làm cho nhiều phụ nữ mê luyến như vậy, tuyệt đối không chỉ vì chức vụ hay tài phú của hắn.
Chẳng qua là cô không muốn trở thành người kiểm chứng khôi lực của hắn chút nào.
“Tổng giám đốc, anh như vậy sẽ làm cho người ngoài tưởng là khẩu vị của anh thay đổi.” Cô cắn răng nhắc nhở, bắt đầu hối hận đã phát hành báo điện tử rồi, nếu không cũng sẽ không dẫn đến sự chú ý của hắn. Quá khứ cô không phải như vậy bình yên vượt qua hai năm rồi sao?
Thật là đáng chết đáng chết. “Thay đổi khẩu vị sao?” Hắn trừu động đuôi lông mày. “Vậy thì vừa vặn cho cô có thể viết thêm nhiều bài báo!”
Những nét mặt tiên hoạt (3) này đều là ngày thường ở trong phòng làm việc không thấy được, cô phát hiện hắn thật là người hai mặt.
“Tôi đã không phát hành báo điện tử nữa rồi.” Cô buồn bực nói.
“Nhỏ giọng một chút.” Thân thể hắn nghiêng tới trước, mặt đến gần cô nhẹ giọng nói: “Mọi người trong tiệm đều đang nhìn chúng ta.”
Chóp mũi cô toàn là hơi thở của hắn, làm cho cô rối loạn!
“Tôi...ăn no.” Cô đứng lên, cố làm tỉnh nói. Trả tiền! Hao tốn lúc n