n mức xoay quanh, dứt khoát cầm một cuộn giấy đi vào chỗ tối trong một ngõ, dặn Hải Nhã: "Trông chừng hộ tớ, có người nhớ chạy đến báo tớ."
Hải Nhã vừa bực mình vừa buồn cười, chỉ là con người có ba cái gấp, Thần Tiên cũng không còn biện pháp, cô theo lời đứng ở chỗ sáng, nhìn xung quanh, may ngõ này đã bị quy hoạch và chuyển đi nơi khác, xung quanh đây hầu hết các hộ gia đình đã chuyển đi, người bình thường cũng ít đến. Đợi gần mười phút, Dương Tiểu Oánh vẫn chưa thấy đi ra, Hải Nhã lo lắng hỏi: "Tiểu Oánh, cậu có xem không? Nếu không làm được, chúng ta đi bệnh viện xem một chút?"
không có người trả lời, Hải Nhã có chút buồn bực, cất cao giọng lại hỏi: "Tiểu Oánh? Cậu làm sao vậy?"
Vẫn không có ai trả lời, Hải Nhã đột nhiên có loại dự cảm xấu, đi đến chỗ đó, trước mắt chợt hoa lên, trong chỗ tối đi ra hai bóng người, là Dương Tiểu Oánh cùng một người đàn ông trung niên lạ không cao. cô ấy vẻ mặt hoảng sợ, quần cũng chưa mặc, cả người bị người đàn ông kia kéo vào trong ngực, trên cổ còn đặt một chiếc dao rọc giấy.
Hải Nhã hoảng sợ, cả người cũng cứng lại, chỉ nghe giọng nói khàn khàn của người đàn ông kia, hung hãn nói: "Ném điện thoại tới đây! Mau!"
Hải Nhã lập tức lấy di động để bên chân ông ta, run giọng nói: "Ông.... ông đừng xúc động! Điện thoại di động và ví tiền đều đưa hết cho ông!"
cô định đem ví ném qua bên đó, người đàn ông kia hung ác gầm nhẹ: "Đừng tới đây! Điện thoại di động và ví để lại, các cô đi! không cho quay đầu lại!"
Hải Nhã đem ví đặt vào chỗ ông ta chỉ, Dương Tiểu Oánh cũng run rẩy đem ví của mình đặt xuống, sau đó cả người bị ông ta đẩy ra, lảo đảo chút nữa thì ngã xuống, Hải Nhã đỡ lấy cô ấy, kéo cô ấy chạy. Dương Tiểu Oánh có lẽ bị dọa đến mức hồ đồ, vừa chạy vừa run giọng nói: "Tớ.... Tớ xuýt chút nữa là kéo quần lên...."
Chưa nói hết lời, đã nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng gào lên đau đớn, hai người cũng không dám quay đầu lại, chỉ cắm đầu chạy như điên về phía trước, vừa mới chạy được mấy bước, đầu ngõ đã có rất nhiều đàn ông chạy vào, làm cho con đường chật ních, hai người bắt buộc phải dừng lại, hoảng hốt nhìn xung quanh.
không có ai nói gì với các cô, nhưng cũng không có ai nhường đường, ngươc lại càng lúc càng tiến đến gần, ép hai cô lùi lại chỗ khiếp sợ lúc nãy, mà người đàn ông lúc nãy cướp của các cô bị ba bốn người thanh niên trẻ tuổi đè xuống đất, vừa gào thét vừa gọi, nghe làm người ta rợn cả tóc gáy.
"Mẹ nó, cuối cùng cũng tìm được cháu trai này rồi!"
Phía sau có một người đàn ông hùng hùng hổ hổ đi tới, một cước đá vào trên đầu hắn, giọng nói này Hải Nhã hiển nhiên cảm thấy có chút quen tai, giống như đã nghe qua ở đâu rồi.
"Ông vẫn còn có chút tình cảm nha? Mọi người hai bên nhà đều đã bị bắt, vẫn không quên liên lạc với người tình? Đến, đem chị dâu tới đây, cảm ơn cô ta! Nếu không phải là cô ta giúp một tay, chúng ta cũng không biết bao lâu mới có thể tìm được lão Tiền!"
Người kia vẫy tay đối với người kia bên đường, Hải Nhã híp mắt nhìn lại, vừa đúng lúc nhìn thấy một bên gò má bị chiếu sáng, suýt nữa gọi ra - người này không phải tiểu Minh sao? Người có quan hệ rất tốt với Tô Vĩ là Tiểu Minh mà!
Còn phía bên kia dưới đèn đường, một người đàn ông khác hướng với cô là, Tô Vĩ. Anh một tay cầm thuốc lá, đứng bên cô gái tóc xoăn, một cô gái không cao, nhìn qua có lẽ hơn ba mươi tuổi, cô ta hình như bị hai người cầm lấy cánh tay, vẻ mặt hoảng sợ, ngoảnh sang nhìn lão Tiền đang bị bắt bên kia, rồi lạnh ngoảnh sang nhìn Tô Vĩ, rõ ràng không hiểu rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.
Tô Vĩ hút xong nhả ra ngụm khói cuối cùng, vứt đầu thuốc lá trên mặt đất, lấy chân dẫm len, cười với cô ta: "Cảm ơn chị dâu giúp một tay, cuối cùng tìm được ông ta."
cô ta như bừng tỉnh hiểu ra: "Anh lừa tôi?! Phải trả tiền cái gì, là anh gạt tôi?!"
Tô Vĩ không trả lời, quay đầu lại nói: "Chặn lại miệng của cô ta lại."