đúng là thích xem mày sẽ làm thế nào để vượt qua, rõ ràng trong lòng biết sắp chết đến nơi, nhưng trên mặt lại chẳng biểu hiện gì cả, mày đang giả vờ bình tĩnh sao?” Bàng Suất mặt mày hớn hở giống như người ngoài cuộc, nói tiếp: “Như vậy cũng tốt hơn mày và Hoa Kì đi, trong lòng rất quan tâm nhưng bên ngoài lại vờ như không có gì, mày nói, nếu như tao nói tao thích Hoa Kì thì sao nhỉ?”
Trang Hào lạnh mặt, ngẩng đầu lên nói: “Tao giết mày.”
“Sư bà nhà mày.” Bàng Suất cười càng thêm hào phóng: “Được rồi, tao không có thời gian mà ở đây dùa giỡn với mày, mày mau mà nghĩ cách đi, nói không chừng anh em của mày có thể giảm được 2 năm đấy.” Bàng Suất nói xong câu đó, xoay người muốn đi, đi hai bước rồi lại ngừng, xoay người nhìn Hoa Kì nói: “Hoa Kì, mày đang làm gì vậy? Cả ngày lẫn đêm đều bỏ bê công việc, có phải thấy tao nhân từ với mày liền ỷ thế không thèm đi làm nữa đúng không?”
Hoa Kì sửng sốt: “A, tôi chỉ xin nghỉ 2 ngày thôi.”
Bàng Suất bĩu môi: “Được lắm, nhưng đừng có mà nghĩ đến tiền lương đấy.”
Bàng Suất mang theo một nhóm người đi ra ngoài, Hoa Kì nhìn bọn họ đi xa, nhỏ giọng nói: “Ca, chúng phải làm gì đây ?”
Trang Hào suy nghĩ một chút: “Anh để cho Quách Tĩnh đưa em về phòng nghỉ, anh phải đi gặp một số người nhờ họ giúp đỡ.”
Hoa Kì suy nghĩ một chút liền đồng ý, dù sao mình đi theo cũng chẳng giúp được gì: “Ừ, vậy để em tự về là được, để Quách Tĩnh đi cùng anh.”
Trang Hào cười cười: “Khéo hiểu lòng người.”
Hoa Kì cùng Trang Hào tách ra ở chỗ công an thành phố, một mình cậu ngồi xe trở về phòng nghỉ, một mình rãnh rỗi chỉ có thể ngồi chờ, thời gian trôi thật chậm, mãi đến trời tối Hoa Kì không thể ngồi chờ được nữa, luôn cố tìm chuyện gì để làm, vì vậy cậu quyết định đi ra chợ mua thức ăn về nấu, lúc trở về đoàn xe, Hoa Kì bắt đầu bận rộn.
Lúc làm xong đồ ăn Trang Hào vẫn chưa về, Hoa Kì ngồi trên bàn đợi anh, đôi tay chống cằm nhìn nồi xương sườn đang sôi, bọt khí sủi liên tục, ngồi một lúc đã cảm thấy mệt rã rời.
Đột nhiên, đoàn xe có âm thanh truyền lại, Hoa Kì tỉnh ngay chạy ra ngoài cửa, Trang Hào đã về.
Hoa Kì ra nghênh đón, Trang Hào nhìn có vẻ mệt mỏi, thấy Hoa Kì Trang Hào liền hỏi: “Chạy gấp ra đây như vậy làm gì?”
Hoa Kì gật đầu nói: “Sao bây giờ anh mới về?”
Trang Hào đóng cửa, giơ tay lên ôm Hoa Kì đi về phía phòng ngủ: “Phải tìm người nhờ giúp đỡ, chạy rất nhiều nơi, chân sắp tê liệt cả rồi.”
“Vậy anh ăn cơm chưa?” Hoa Kì nhìn hắn hỏi.
Trang Hào lắc đầu: “Nào có thời gian ăn.”
“Vậy thì tốt quá, em chuẩn bị cho anh rồi, đang chờ anh về ăn đây.” Hoa Kì giãy khỏi người Trang Hào: “Anh vào phòng đợi đi, em mang đồ ăn cho anh ngay.”
Trang Hào gật đầu rồi đi vào phòng nghỉ.
Hoa Kì bưng thức ăn lên, Trang Hào đang nằm ở tại trên giường gạch nửa tỉnh nửa ngủ, Hoa Kì để thức ăn trên giường gạch, sau đó kê bàn, nhẹ giọng nói: “Ca, ăn cơm đi, ăn xong rồi ngủ.”
Trang Hào cố gắng mở mắt ngồi dậy: “Cơm phải ăn chứ , cả ngày nay anh chưa ăn gì cả.”
“Vậy thì ăn nhiều một chút.” Hoa Kì đưa đũa tới.
Trang Hào nhận lấy, nhìn một bàn đầy thức ăn nói: “Em giỏi quá, thức ăn thật phong phú, có cả canh sườn nữa này.”
Hoa Kì cười nói: “Em biết anh chưa ăn cơm nên mới chuẩn bị cho anh đó.”