phun ra, nhăn nhó nói: “Quá chua đi, vậy mà anh cũng ăn được.”
Bàng Suất cười ha ha: “Tao rãnh không có chuyện gì làm mà, nếu không hai ta tìm chút chuyện làm đi.”
Hoa Kì cho rằng Bàng Suất muốn tắm kỳ, liền gật đầu đáp ứng.
“Đồng ý đúng không?” Bàng Suất hỏi lại, cầm mấy quả nho còn thừa ném vào trong rổ, sau đó kéo quần cộc hoa bên hông xuống, khi hắn toàn thân xích lõa thì hắn chỉ chỉ phía dưới nói: “Liếm liếm cho tao đi, một tuần rồi tao không giải tỏa, hàng tích trữ quá nhiều, mỗi sáng sớm đều dựng lên ướt hết quần lót.”
Lúc này chỉ có thể dùng một từ để hình dung tâm tình của Hoa Kì, đó là hoảng sợ.
“Không phải anh thích nữ sao?”
Bàng Suất cợt nhã nói: “Giờ khác, mượn miệng của mày dùng một chút, hơn nữa, cũng không phải là lần đầu mày liếm JB, do dự cái gì.”
Hoa Kì vội vàng khoát tay: “Anh đi tìm tiểu thư đi.”
“!@#$%$@, mấy ngày nay nhà tắm lắp đặt thiết bị, tiểu thư đều bị đi ra ngoài làm việc rồi, bọn Côn Tử Vương Chấn cũng đều bận rộn, chẳng lẽ tao phải vác mặt đi nhờ Chương Thỉ giúp tao kêu người sao?”
Hoa Kì liếc mắt: “Đến chết vẫn sĩ diện.”
“Mày đại gia, rốt cuộc có liếm không? Không liếm trừ tiền lương mày.” Bàng Suất uy hiếp nói.
Hoa Kì đứng lên: “Trừ tiền lương cũng không liếm.”
“Ai nha nhãi con mày, mày nghĩ ông đây muốn mày liếm lắm sao, chọc mày chơi.” Bàng Suất nhặt quần cộc lên mặc vào người, nằm xuống đốt điếu thuốc nói: “Hoa Kì, tao nói với mày một chuyện.”
Hoa Kì không ngờ Bàng Suất biến sắc mặt nhanh như thế, nhất thời không kịp phản ứng.
“Về sau cách Chương Thỉ xa một chút, người kia không phải người chung đường với mày. . . . . . cũng không phải là người chung đường với tao.” Bàng Suất hít một hơi thuốc tiếp phun ra khói mù.
“A. . . . . . Tôi và anh ấy không quen thuộc mấy.”
Bàng Suất liếc cậu một cái, chỉ chỉ bên cạnh: “Ngồi xuống hãy nghe tao nói.”
Hoa Kì vội vàng ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Mới vừa rồi lời hắn nói cũng không phải không có lý, nhưng đừng tin hoàn toàn, ít nhất tao cảm thấy Trang Hào có thể chơi với mày đến khi mọi việc bị vạch trần, cũng chưa chắc sẽ hỏng đến mức kia, mày hiểu?” Bàng Suất nhíu mày nhìn Hoa Kì.
Hoa Kì như có điều suy nghĩ gật đầu.
“Còn nữa, về sau trừ lúc công tác đừng tiếp xúc với hắn, hắn muốn mày làm cái gì mày cứ đồng ý, nhưng đừng làm.” Bàng Suất nhẹ giọng nói.
Hoa Kì nghi ngờ nói: “Anh ta cũng không để tôi làm cái. . . . . . Đúng rồi, anh ta muốn tôi hẹn Trang Hào ngày mai tới đây.”
“Cái này thì mày nghe hắn, hẹn Trang Hào tới đây.”
Hoa Kì không khỏi phòng bị: “Chẳng lẽ anh cũng muốn làm gì Trang Hào sao?”
Bàng Suất cười nhạo nói: “Bớt thúi đi, ông đây là loại người như vậy sao?”
“Vậy thì muốn làm gì?”
Bàng Suất cười nói: “Có thể làm gì, hẹn hắn tới tham gia buổi lễ khai trương của sàn nhảy thôi.”
Hoa Kì ồ một tiếng.
“Cạch. . . . . .” Cửa phòng bao bị đẩy ra, Côn Tử và Vương Chấn thở hồng hộc chạy vào, Vương Chấn mệt mỏi thở gấp hổn hển khoát tay: “Ai da má ơi, mệt chết tôi.”
Bàng Suất thấy bọn họ đi vào, lập tức tới lấy lại tinh thần ngồi dậy: “Nhanh uống miếng nước.”
Vương Chấn và Côn Tử đến bên bàn cầm bình nước suối, hai người chẳng phân biệt ai là ai mỗi người uống nửa bình, Vương Chấn để bình xuống, cầm điếu thuốc trên bàn ngậm ngoài miệng nói: “Ca, anh đoán sai rồi, không phải hắn làm.”
Bàng Suất giật mình nói: “Không phải hắn làm?”
Vương Chấn gật đầu một cái: “Mấy người quanh quẩn ở trước cửa nhà tắm chúng ta điều tra, là người vùng khác, người cầm đầu gọi là Trần Hổ, không có bất kỳ tiền án, kỳ lạ là trước kia hắn và anh, còn có đoàn xe Trang Hào đều đã từng quen biết.”
“Trần Hổ?” Bàng Suất quét lại trí nhớ, làm thế nào cũng nhớ không nổi có nhân vật như vậy.
Vương Chấn muốn nói tiếp lại nhìn Hoa Kì bên cạnh.
“Không có chuyện gì, nói tiếp.” Bàng Suất nói.
“Chúng ta đi theo đám người kia hai ngày, đám người kia trừ ăn chỉ có uống…, tối hôm kia, một tên tay chân của Trần Hổ uống có chút say, liền nói hết mọi chuyện ra, đúng là bang tôn tử này làm, là người mai phục anh trước kia, lại tập kích Trang Hào.”
“Tao con mẹ đúng là hắn à.” Bàng Suất hất cái rổ trên bàn xuống đất, quả nho lăn khắp nơi: “Tao thế mà lại nhìn lầm, không phải hắn làm sao?”
Vương Chấn gật đầu một cái: “Nếu không phải hắn làm, anh còn cần. . . . . . ?”
Bàng Suất âm hiểm cười nói: “Tại sao không? Dù sao đối với tao hữu ích vô hại, cưỡi lừa xem nhạc chờ đi.”
Côn Tử ở một bên xen vào nói: “Ca, không phải em nói anh, nhưng em cảm thấy anh chơi với lửa có ngày chết cháy.”
Bàng Suất cười lạnh: “Sau này ai đốt ai còn không chưa biết được.”
Côn Tử và Vương Chấn liếc nhìn nhau, sau đó Vương Chấn nói: “Ca, đám người kia xử lý như thế nào?”
“Không nóng nảy, chờ ngày mai Trang Hào tới, chúng ta thả tiếng gió cho hắn, hắn và đám người kia kết thù nhiều hơn chúng ta, đâm hắn hai lần không nói, còn đưa mẹ hắn vào bệnh viện, thù này có thể nhẹ sao?” Bàng Suất nghiêng đầu nhìn Hoa Kì, thản nhiên nói: “Hoa Kì, chuyện như vậy mày đừng nghĩ tao thế nào, nếu Trang Hào chịu ra mặt giải quyết, tao đây sẽ không keo kiệt, tiền thì tao không thiếu.”
Hoa Kì nghe sửng sốt một chút, liên tục gật đầu.
“Kế tiếp làm sao giờ?” Vương Chấn lại nói.
Bàng Suất cười nói: “Không có gì, làm từng bước thôi.”
Vương Chấn gật đầu một cái;”Vậy còn theo dõi hắn sao?”
“Tạm thời không cần, chuyện này nếu không phải hắn làm, hoặc thật sự không có quan hệ gì tới hắn, hoặc là hắn dấu đủ sâu, về sau từ từ tính.”
“Được, không có việc gì chúng em về nhà trước, hai ngày này mệt chết đi được.”
Bàng Suất gật đầu một chút, xoay tay cầm ví tiền dưới gối, rút ra hai ngàn tệ bên trong đưa tới: “Đi ra ngoài ăn chút gì, tắm rửa ngủ một giấc đi.”
Vương Chấn không chút do dự nhận lấy: “Vậy chúng em đi nha.”
Vương Chấn cùng Côn Tử rời đi, Bàng Suất phẫn hận quăng ví sang một bên, pằng một tiếng đánh vào tường sau đó rơi xuống đất.
Hoa Kì nhìn Bàng Suất giận không kềm được, thận trọng nói: “Ca, anh nói người nọ là ai?”