ô biết Trần Thải Hoa phải đi thử vai, cô liền rời đi, không ở lại xem kết quả.
Anh lắc đầu.
“Không phải bởi vì em chứ?” Cô chợt có chút không yên lòng.
“Không phải.” Anh thuận thế ngồi xuống sô pha,“Là chính cô ta quá căng thẳng, cũng quá để ý chuyện em là vợ anh, cho nên biểu hiện không lý tưởng chút nào, uổng phí cô ta lúc trước dự thi còn được đánh giá cao thứ hai.”
“Xem ra cũng tính là em hại cô ta.” Cô thở dài nói.
“Người thực sự có tài sẽ không bị loại việc nhỏ như vậy đánh bại.” Anh không hy vọng vợ mình bởi vậy áy náy.
“Nếu anh biết chuyện giữa em và cô ta, sẽ không cho rằng đây là việc nhỏ.” Vẫn cảm thấy là mình hại cô nàng bị đáng rớt.
“Cô ta không phải là ngươi làm em thề muốn đi Benz sao?”
“Sao anh biết được?” Cô kinh ngạc hỏi. Cô không hề nói cho anh chuyện này nha!
“Không phải em mới vừa nói cô ta là bạn học cùng lớp hồi tiểu học với em và Xuân Tuyết sao?”
Ừm, quả đúng vậy không sai.
“Em có nói cho cô ta xe em đang đi là xe Benz chưa?” Anh đột nhiên hỏi cô.
Nhắc tới chuyện này, Đồ Hạ Mĩ liền nhịn không được nở nụ cười.
“Buổi sáng cô ta khăng khăng muốn ngồi “xe rách” của em. Muốn em chở cô ta một đoạn, cho nên, em đành phải đưa cô ta đi xem cái “xe rách” của em thôi.” Cô nhếch miệng nói, trên mặt không nén nổi buồn cười.
Trên mặt Cô Thần Phong cũng hiện lên nét cười.“Kết quả ra sao?”
“Kết quả thì giống như phản ứng lúc cô ta biết em là vợ anh, hoàn toàn là cái vẻ bị dọa ngẩn ra, rồi khó tin, nhìn xem em thiếu chút nữa cười lộn ruột, lại còn phải liều mình ra vẻ bình thường.”
“Rốt cục cho em toại nguyện báo thù rồi?” Anh cười nhìn cô, trong mắt lộ ra sự dịu dàng và cưng chiều cô.
“Đúng vậy.” Cô nở nụ cười đắc ý,“Mà việc này đều phải cảm ơn anh đưa em chiếc xe ấy.”
“Không khách khí.” Cô Thần Phong cười hôn môi cô một cái.
“Đúng rồi, có chuyện muốn nói cho anh.” Cô đột nhiên cười mủm mỉm nhìn anh, thần bí hề hề nói.
“Chuyện gì vậy?” Anh nhẹ nhíu mày.
Cô thần bí cười, sau đó đưa miệng dựa vào lỗ tai anh, ghé vào tai anh nhẹ nhàng mà nói một câu,“Em mang thai.”
Anh cả người ngẩn ra tại chỗ, như là bị dọa choáng váng vậy.
Đồ Hạ Mĩ cười nhìn anh, kiên nhẫn chờ anh khôi phục bình thường.
Anh đầu tiên là nháy mắt, sau đó há mồm thở dốc, lại lấy biểu tình và ngữ khí thật cẩn thận chăm chú nhìn cô hỏi:“Em xác định sao?”
“Đã đi bệnh viện kiểm tra qua.” Cô cười trả lời, giây tiếp theo lại bị anh đột ngột ôm vào trong lòng, anh ôm cô sung sướng cười to ra tiếng.
“Ha ha…… Anh sắp làm ba ba, anh sắp làm ba ba! Ha ha……” Anh cười thật vui vẻ, giống như phát điên rồi.
Đồ Hạ Mĩ cười nhắc nhở anh,“Anh đã sớm làm ba ba rồi mà.”
Cô Thần Phong như nghe được, cũng như không nghe được tiếp tục khoái trá cười to. Cô mang thai, anh sắp làm ba ba, oa ha ha…… Anh thật sự rất vui, rất vui nha, ha ha……
Hai đứa nhóc song sinh trở về phòng đổi quần áo xong rồi đi trở lại phòng khách, ù ù cạc cạc nhìn cười không ngừng ba ba, cùng với mẹ đang rúc vào trong lòng ba cũng tươi cười đầy mặt, cười đến thích ý.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Cô Hạo Anh hỏi em trai.
“Ai biết?” Cô Hạo Tế nhún vai.
Bất quá, đây giờ là gia đình của chúng không phải sao?
Hạnh phúc nha! === Hết === Bạn vừa đọc xong truyện Ta Muốn Lái Xe Benz tại website: WWW.ThichTruyen.VN. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
ThichTruyen.VN duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng ThichTruyen.VN sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Hãy ghé thăm ThichTruyen.VN thường xuyên các bạn nhé !