“Tôi là bà chủ của cái nhà này, anh ấy không nói qua với cô sao? Còn không mau giúp tôi mở cửa chút.”
Bà, chủ? Đồ Hạ Mĩ cả người đều ngây dại. Nếu nữ nhân ngoài cửa này thật sự là bà chủ của cái nhà này, vậy thì cô đây? Cô là ai?
“Này? Cô có nghe tôi nói chuyện không đấy, nhanh mở cửa giúp tôi nha.” Nữ nhân nhíu mày, tựa hồ bắt đầu có điểm sốt ruột.
Cô trừng mắt nhìn màn hình của bộ đàm, mày chau cơ hồ sắp kẹp chết cả muỗi. Nữ nhân này rốt cuộc là từ đâu toát ra đến, sao dám dõng dạc nói cô ta là bà chủ của nhà này? Cô ta xác định mình không ấn sai chuông cửa chứ?
Không đúng, nữ nhân kia vừa rõ ràng có hỏi cô, nơi này có phải nhà của Cô Thần Phong không? Vậy tỏ vẻ cô ta không đi nhầm chỗ, cũng không ấn sai chuông cửa, như vậy đây rốt cuộc là chuyện quỷ gì, mà cô ta là ai chứ?
Nghĩ không ra, tâm vẫn loạn. Đồ Hạ Mĩ quyết định để cô ta vào giáp mặt làm rõ trạng huống.
Cô ấn chốt mở cửa bên ngoài, đem ống nói treo lên, rồi tự tay mở cửa ra chuẩn bị đón khách, chính là cửa vừa mở ra, xa xa liền thấy đi vào ở ngoài cửa không chỉ là một nữ nhân, mà là một đôi mẹ con, thì cô ngẩn cả người ra.
Theo nữ nhân nắm cậu bé từng bước tới gần cô, sắc mặt của cô càng lúc càng trắng, trái tim cũng càng đập càng mau.
Cậu bé kia khoảng chừng bảy, tám tuổi, cùng Hạo Anh, Hạo Tế không sai biệt lắm, bộ dáng cũng cùng Hạo Anh, Hạo Tế giống bảy phần. Không, cô không nên nói cậu ta lớn lên giống Hạo Anh, Hạo Tế, nên nói chúng đều lớn lên rất giống cha, chỉ cần là người sáng suốt nhìn một cái, đại khái cũng sẽ không hoài nghi tên ba cậu ta gọi là Cô Thần Phong.
Đáp án được công bố, giờ rốt cục hiểu được nữ nhân này vì sao dám dõng dạc nói, cô ta là bà chủ của nhà này, bởi vì cô ta căn bản chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi.
“Cô là người ở ở đây?” Sau khi thấy mặt mũi Đồ Hạ Mĩ, nữ nhân đứng ở trước mặt cô, hoài nghi hí mắt nhìn cô.
Cô có thể nói gì? Thân phận bà chủ đã bị cô ta mở miệng trước cướp đi, cô còn có thể nói mình là bà chủ nơi này sao? “Đúng.” Cô không có biểu tình gì trả lời.
“Cô không giống cái người ở chút nào.” Nữ nhân hoài nghi nhìn cô nói.
Vậy thì sao? Cô rất muốn hỏi cô ta, nhưng mở miệng lại nói:“Ông chủ cho tới giờ chưa hề đề cập qua ông ấy đã kết hôn, đã có bà chủ, cô thật sự là vợ của ông chủ sao?”
“Nhìn đến con của chúng ta, cô còn nghi ngờ sao?” Nữ nhân hỏi lại cô.
Cái này thì cô không lời nào để nói.
“Ông chủ đâu?”
“Đi làm.”
“Cô ở lại chỗ này?” Tô Mai đi vào nhà, nhìn bốn phía chung quanh một vòng rồi quay đầu hỏi cô. Bởi vì quần áo của cô thật quá ở nhà, cho dù là tới đây quét tước, cũng không thể ăn mặc nhẹ nhàng tùy tiện như vậy, nữ nhân tóc ngắn, cao gầy trẻ tuổi này làm cô ta tràn ngập cảm giác uy hiếp.
“Muốn tôi báo cho ông chủ cô đã đến rồi không?” Đồ Hạ Mĩ không đáp hỏi lại. Cô rất muốn biết khi Cô Thần Phong nghe thấy một người vợ khác và con anh tìm đến anh, thì sẽ có phản ứng gì?
“Cô chưa trả lời vấn đề của tôi,” Tô Mai nhìn thẳng cô,“Cô ở lại chỗ này sao?”
“Tôi nghĩ vấn đề này, vẫn là mời cô trực tiếp hỏi Cô Thần Phong đi!” Khi Đồ Hạ Mĩ trả lời, không cẩn thận đã quên phải tiếp tục xưng Cô Thần Phong là ông chủ.
Tô Mai lập tức nheo lại hai mắt.“Xem ra cô quả nhiên không phải người ở, mà là nhân tình mới nhất của anh ấy, tôi không đoán sai đi?”
“Không, cô đoán sai rồi, tôi không phải nhân tình của anh ta.”
Nếu bị cô ta vạch trần, Đồ Hạ Mĩ quyết định không tiếp tục giả làm người hầu, bất quá cũng không tính nói rõ thân phận mình với cô ta, bởi vì nói thật, cô cũng không biết bản thân mình hiện tại rốt cuộc được xem là gì. Hôn nhân của họ thật sự có hiệu lực sao? Nếu nữ nhân trước mắt này đúng là vợ anh ta, như vậy có phải anh ta phạm vào tội trùng hôn không? Như vậy thì hôn nhân của anh và cô còn được tính sao ?
“Nhân tình hay bạn gái đối với tôi mà nói đều giống nhau, tôi đã thấy nhiều rồi.” Tô Mai lấy một vẻ nhìn quen sóng to gió lớn đến nhàm nói,“Anh ấy từ trước đã rất hoa tâm, gặp một cái yêu một cái, bất quá cuối cùng vẫn sẽ trở lại bên cạnh tôi, cũng chỉ có tôi mới có tư cách thay anh ấy sinh đứa nhỏ. Cô hiểu chưa?”
“Ý tứ chính là chỉ cần có thể thay anh ta sinh đứa nhỏ, là có thể làm vợ anh ta phải không?” Đồ Hạ Mĩ không chịu thua đón ánh mắt của cô ta.
“Đừng tưởng rằng cô sẽ có cơ hội, bao nhiêu nữ nhân thử qua muốn dùng cách này trói chặt anh ấy, kết quả tất cả đều mất nhiều hơn được. Nếu cô thông minh, thì tốt nhất đừng tơ tưởng cái loại ý nghĩ vớ vẩn ấy.”
“Cô sợ nếu tôi thật sự sinh đứa nhỏ của anh ta, thì anh ta sẽ chọn muốn tôi mà không cần cô sao?”
“Cô thực nghĩ mình có năng lực ấy sao?” Tô Mai cười lạnh nói.
“Có năng lực sinh đứa nhỏ của anh ta, hay là có năng lực làm cho anh ta lựa chọn tôi? Cô là chỉ ý nào?”
“Ý nào cũng thế.”
Không nghĩ xem vẻ mặt tự tin tràn đầy của cô ta, Đồ Hạ Mĩ đem ánh mắt chuyển qua cậu bé thủy chung im lặng trầm mặc bên người cô ta, phát hiện cậu tựa hồ cùng đứa nhỏ bình thường không giống nhau lắm, quá mức im lặng cũng quá nhu thuận. Cô đã thấy loại con nít này, chúng đại đa số đều là muốn được đến cha mẹ yêu thương mới có thể đặc biệt vờ nhu thuận, về phần tính cách chân thật chỉ có sau khi ở chung quan sát mới biết được.
Bất quá mặc kệ thế nào, đứa nhỏ này thấy thế nào cũng cần yêu thương nhiều nữa so với hai đứa nhóc thối Hạo Anh, Hạo Tế kia.
“Muốn đánh cuộc một chút không? Cuộc hắn sẽ chọn cô, hay là chọn tôi?” Nhìn đứa nhỏ kia, Đồ Hạ Mĩ đột nhiên đề nghị nói.
“Anh ấy đương nhiên sẽ chọn tôi và con anh, anh ấy tuy hoa tâm, vẫn là người cha tốt có trách nhiệm.”
Đồ Hạ Mĩ nhịn không được cười khổ một chút.“Điểm này không cần cô nói tôi cũng biết.”
Tô Mai hoài nghi nhìn cô.
“Nếu anh ta chọn cô, thì tôi sẽ rời đi, cả đời cũng không xuất hiện lại trước mặt anh ta nữa. Còn cô? Làm được sao?” Đồ Hạ Mĩ nhìn cô ta khiêu khích.
“Cần gì phải hỏi tôi có làm được hay không , anh ấy nhất định sẽ chọn tôi.” Tô Mai không chút do dự trả lời.
“Nếu anh ta không chọn cô thì sao? Ngươi làm được sao?”
“Anh ấy nhất định sẽ chọn tôi.” Tô Mai thái độ thập phần kiên định.
“Nói cách khác, cô căn bản không dám cuộc với tôi là được rồi?” Đồ Hạ Mĩ nhìn cô, nhẹ lắc đầu,“Quên đi, đánh cuộc hay không đều không sao cả, để chúng ta xem Cô Thần Phong anh ta sẽ chọn ai đi, nếu anh ta thật sự cô và con cô, thì tôi sẽ rời đi.”
Nói xong, cô trực tiếp đến bên điện thoại, cầm lấy ống nói.
“Cô muốn làm gì?” Tô Mai vội vàng hỏi.
Đồ Hạ Mĩ nhìn cô ta một cái, tự động quay số không để ý đến cô ta. Điện thoại sau khi vang hai tiếng, đã được tiếp lên, giọng của Cô Thần Phong từ đầu kia điện thoại truyền đến.
“Em đã về nhà? Gọi điện cho anh là đã nghĩ thông chuyện vì sao anh lại kết hôn với em, rồi muốn nói đáp án cho anh à?”
Ngữ khí của anh có chút trào phúng, vừa như là đang nói giỡn, chỉ tiếc cô bây giờ không có lòng dạ nào để cười.
“Không phải. Em gọi điện thoại cho anh, là muốn nói cho anh, vợ và con anh tới tìm anh đấy, bây giờ đang ở trong nhà.”
“Vợ và con? Em rốt cuộc đang nói cái gì?”
Tựa hồ có thể tưởng tượng được bộ dáng cau mày của anh khi nói những lời này, nhưng anh thế mà còn hỏi cô cái gì, cô mới muốn hỏi anh ta đâu.“Chờ một chút, em gọi chính cô ta nói với anh.”
Cô đem ống nói cho Tô Mai, không muốn nghe cô ta và anh nói gì đó, trực tiếp đi về phòng lấy bao da và chìa khóa xe, sau đó liền ra cửa lái xe rời đi.
Hôm nay cái nhà này liền để lại cho bọn họ đi! Dù sao hiện tại cô không sợ lại cùng đường, bởi vì cô còn có các chị em có thể dựa vào, cho dù anh ta không cần cô, họ cũng tuyệt sẽ không gạt bỏ cô và con cô. Cho nên cô không sợ, một chút cũng không sợ.
Cô Thần Phong bỏ lại công tác, lái xe bão táp về nhà.
Anh quả thực không dám tin lại phát sinh loại chuyện này, nữ nhân kia rốt cuộc muốn như thế nào mới có thể tin tưởng anh, mới có thể không bị những người và chuyện quỷ quái bên ngoài này quấy nhiễu, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở về giáp mặt hỏi anh, mà không phải vừa gặp chuyện đã bỏ chạy không thấy bóng người!
Có phải cô có ý định làm anh tức điên, cô mới cao hứng nha?
Sớm biết thế lúc trước sẽ không đưa cô cái xe ấy, như vậy dù cô muốn chạy, cũng tuyệt đối không có khả năng ngay lập tức là có thể chạy mất tích, hơn nữa làm anh chết tiệt lo lắng là chuyện tai nạn xe như lúc trước sẽ lại phát sinh.
Đáng giận, anh nhất định phải nghĩ biện pháp tịch thu chiếc xe của cô!
Bất quá trước đó, anh phải giải quyết nữ nhân không mời mà đến trong phòng anh trước cái đã, để cô ta hiểu rõ ràng anh đối với cô ta không hề có ý gì, sở dĩ đặc biệt chiếu cố hai mẹ con họ, đơn giản vì đứa nhỏ kia là huyết mạch duy nhất còn lại trên đời này của anh trai anh mà thôi.
Dùng sức đóng sầm cửa xe, anh bước vào nhà, nữ nhân trong phòng vừa nhìn thấy anh, lập tức tươi cười đầy mặt đứng dậy đón anh.
“Anh đã trở lại.”
Anh lắc mình tránh cô ta, quay đầu tìm kiếm bóng dáng nhỏ nhắn khác,
“Chú!”
Cậu nhóc vẻ mặt cao hứng chạy hướng anh, Cô Thần Phong ngồi xổm xuống cho cậu một cái ôm, lại đưa tay vò vò mái tóc ngắn củn của cậu.
“Mấy tháng không thấy mà thôi, cháu có vẻ lại dài cao đấy, Tiểu Thành.”
Tiểu Thành dùng sức gật đầu.“Chú, chú lần này lâu lắm chưa đến thăm cháu, cháu rất nhớ chú nha! Công tác của chú bận lắm sao?”
“Thực xin lỗi. Bất quá chú có mua quà tặng cho cháu, cháu có nhận được không?”
“Có, cháu nhận được, mẹ có đưa cho cháu.”
“Cháu thích không?”
“Thích, nhưng cháu càng thích chú đến thăm cháu.” Ngừng một lát, Tiểu Thành sửa lấy vẻ mặt chờ mong, thật cẩn thận nhìn anh nói:“Chú à, chú có thể làm ba ba cháu được không? Mẹ nói chỉ cần chú đồng ý làm ba ba cháu, chúng ta có thể ở cùng một chỗ, về sau mỗi ngày cháu đều có thể nhìn đến chú.”
Anh thong thả ngẩng đầu nhìn Tô Mai đang đứng một bên, ánh mắt lạnh lùng.
“Thực xin lỗi Tiểu Thành, chú không thể làm ba cháu, bất quá chú vĩnh viễn đều giống như trước thương cháu, yêu cháu, vĩnh viễn cũng không thay đổi, biết không?”
“Cho dù về sau chú có con của chú cũng giống vậy sao?”
“Đương nhiên là giống. Cháu cảm thấy chú hiện tại không thương, cũng không yêu cháu sao?”
Tiểu Thành lập tức lắc đầu.
“Vậy đúng rồi! Chú hiện tại có hai đứa con, tuổi so với cháu nhỏ một chút –”“Không thể nào!” Tô Mai mặt không chút máu lớn tiếng kêu lên,“Anh tuyệt đối không thể nào lại cho đứa con hoang của nữ nhân kia gọi anh là ba ba, không thể nào!”
“Tiểu Thành, chú có chuyện muốn nói với mẹ cháu, cháu lên trên lầu đi chơi trước được không? Trong phòng con chú có rất nhiều đồ chơi vui nha, cháu đi lên nhìn xem có cái cháu thích không, nếu cháu thích trong thì nói cho chú, chú sẽ mua cho cháu.”
Tiểu Thành mắt sáng lên, hưng phấn gật gật đầu, chỉ chốc lát sau liền biến mất nơi cầu thang thông lên lầu hai.
Sau khi xác định cậu nhóc đã chạy lên lầu, Cô Thần Phong đứng dậy nhìn Tô Mai, cô ta đang dùng vẻ mặt khó tin, phẫn nộ và oán hận trừng m