kết quả không nghĩ tới Thu Phong lại hoàn toàn phớt lờ cô ám chỉ, vẫn báo cho anh.
“Có bị thương không?” Cô Thần Phong nhanh chóng đi đến trước mặt cô, vẻ mặt vừa lo vừa nghiêm túc vội vàng đem cô nhìn từ đầu đến chân một lần.
Cô cúi đầu, trầm mặc lắc đầu với anh. Cô không thể giả vờ như không có việc gì đối mặt anh, vì chỉ cần nhìn thấy mặt anh, cô sẽ không kìm được nhớ tới hình ảnh nữ minh tinh ôm hôn anh trên mặt báo.
“Không bị thương là tốt rồi.” Anh như là thở mạnh một hơi.“Xe của em đâu? Anh không thấy ở bên ngoài.”
“Đồng nghiệp em và người của công ty bảo hiểm vừa tới đưa đi đi rồi,” Cô đáp.
“Vậy chuyện này có thể giao cho công ty bảo hiểm xử lý? Chúng ta có thể đi rồi?”
“Chỉ cần đưa bằng lái và hộ chiếu cho cảnh sát xem qua là được.” Cô gật đầu trả lời.
“Sao em không nhìn anh nói chuyện?”
Đồ Hạ Mĩ cả người cứng đờ, hoàn toàn đáp không nên lời, tiếp theo cô nghe anh than nhẹ một hơi, sau đó thì thấy anh đưa tay qua nắm lấy cô, mãi đến lúc xong xuôi mòi thủ tục dắt cô đi ra cục cảnh sát, đưa cô lên xe ngồi mới thôi.
Giữa khoảng thời gian đó, anh cũng chưa nói gì nữa với cô, nhưng bàn tay dắt tay cô lại rất kiên định, không mảy may do dự, cũng không có bất cứ cảm giác bất an hay áy náy gì.
Chẳng lẽ anh thực nghĩ đến cô không hề xem báo, đến bây giờ vẫn không biết cảnh anh cùng nữ nhân khác thân thiết đã đăng báo rồi ư? Ngồi trong xe cô nhịn không được bắt đầu miên man suy nghĩ, không ngờ lại nghe thấy anh đột nhiên mở lời.
“Xin lỗi.”
Anh nói xin lỗi làm cô kìm lòng được quay đầu nhìn anh một cái, sau đó lại lập tức thu hồi ánh mắt, lại lần nữa nhìn chằm chằm giầy mình.
“Người nên nói câu này là em.” Cô thong thả lắc đầu nói, trong giọng nói không khỏi toát ra sự đánh trống lảng.“Thực xin lỗi, còn để anh vì em chạy một chuyến, em vốn hy vọng Thu Phong không cần nói, không ngờ là cô ấy vẫn nói.” Cô Thần Phong trầm mặc một chút.“Vì sao ngăn Thu Phong nói cho anh biết em xảy ra tai nạn xe?”
“Anh đang làm việc, hơn nữa em cũng không bị thương, thật sự không cần vì một chuyện nhỏ như vậy quấy rầy anh làm việc.”
“Anh không ngại bị quấy rầy, đối với anh mà nói, mọi chuyện của em đều không phải việc nhỏ.”
Ngữ khí nghe qua rất nghiêm túc, nhưng khóe miệng của cô lại không nhịn được trào phúng nhếch một cái.
“Phải không?” Cô lạnh nhạt nói.
Anh thừa dịp dừng xe chờ đèn xanh quay đầu nhìn cô.“Em nhìn thấy bài trên báo rồi, đúng không?” Anh đột nhiên mở miệng hỏi.
Đồ Hạ Mĩ cả người cứng đờ.
“Ngày hôm qua sinh nhật anh, tổ làm phim và diễn viên giấu anh chuẩn bị tiệc sinh nhật cho anh, mãi đến lúc anh tuyên bố kết thúc công việc mới nói cho anh biết. Anh cũng không quên sáng hôm qua hứa với em về nhà sớm một chút, nhưng cũng không có biện pháp bỏ qua ý tốt của mọi người, hơn nữa di động ở đằng ấy hoàn toàn không thu được tín hiệu, bởi vậy không thể nào báo cho em một tiếng. Mà ảnh chụp trên báo chính là tại lúc ấy bị chụp được, mọi người đều ở.” Anh trầm tĩnh nhìn cô, chậm rãi giải thích với cô, nhưng cô vẫn đang không chịu nhìn anh.
“Em không tin lời anh phải không?” Anh hỏi.
Cô không trả lời anh. Kỳ thật cô cũng muốn tin tưởng anh, nhưng bức ảnh trên báo kia tuyệt không đơn thuần như anh nói, bởi vì nữ minh tinh kia không phải chỉ hôn má anh, mà là trực tiếp miệng đối miệng hôn môi anh.
Anh nói mọi người đều ở, nhưng trong ảnh lại hoàn toàn nhìn không đến còn có những người khác ở. Cô nên tin tưởng lời anh nói sao? Mà anh sao phải cần giải thích với cô chứ? Vì các con sao?
Nếu là vì các con, thì cô xác thực phải tin tưởng anh mới đúng. Dù sao tục ngữ đã nói, gia hòa vạn sự hưng.
“Em tin anh.” Cô gật đầu.
“Không cần nói dối, anh biết em nhất định không tin anh. Bởi vì đến bây giờ, em thậm chí cả nhìn anh cũng không thèm liếc mắt một cái.”
Cô cả người cứng ngắc ngồi tại chỗ, không hề nhúc nhích.
“Em không tin lời anh, đúng hay không?” Cô Thần Phong lại hỏi một lần.
Đồ Hạ Mĩ rốt cục chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn anh. Biểu tình của cô có chút căng thẳng, sắc mặt trắng bệch, một đôi mắt chứa đầy đau thương và yếu ớt khiến anh cảm giác như bị người hung ác đạp một cái.
Bài báo về chuyện xấu của anh thật sự làm cô tổn thương lớn như vậy sao?
Chết tiệt phóng viên! Chết tiệt tòa báo! Chỉ biết đưa tin bóng gió, viết vài bài báo bát quái không thật, đấy là lý do anh chán ghét bọn họ, chú trọng riêng tư, cho dù tác phẩm danh tiếng đã sớm vang dội khắp trong ngoài nước, nhưng vẫn không nhận truyền thông phỏng vấn.
Đáng giận! Anh vừa mới vì quan hệ của họ đang từng ngày gần tới hạnh phúc và mỹ mãn mà thấy vui sướng, thì không ngờ một bài tin vớ vẩn không phụ trách nhiệm liền phá hủy hết thảy. Rõ là báo chí chết tiệt!
Cô Thần Phong tức giận mím chặt môi, hai tròng mắt tối đen vụt lóe lên một tia lãnh khốc. Anh thề, anh nhất định sẽ khiến gã phóng viên viết bài báo bậy bạ đó và tòa báo đăng cái tin đó hối hận không kịp.
“Bây giờ em có thể không tin anh không sao, nhưng anh sẽ dùng sự thật chứng minh mọi thứ kia đều chỉ là tin giải trí phóng viên đồn vớ đồn vẩn, tự biên tự diễn, một tẹo chân thực cũng không có.” Anh trầm giọng cam đoan với cô,“Em chờ xem, anh sẽ bắt bọn họ công khai xin lỗi vì bài báo không đúng sự thật ấy.”
Cô Thần Phong tức giận mím chặt môi, hai tròng mắt tối đen vụt lóe lên một tia lãnh khốc. Anh thề, anh nhất định sẽ khiến gã phóng viên viết bài báo bậy bạ đó và tòa báo đăng cái tin đó hối hận không kịp. “Bây giờ em có thể không tin anh không sao, nhưng anh sẽ dùng sự thật chứng minh mọi thứ kia đều chỉ là tin giải trí phóng viên đồn vớ đồn vẩn, tự biên tự diễn, một tẹo chân thực cũng không có.” Anh trầm giọng cam đoan với cô,“Em chờ xem, anh sẽ bắt bọn họ công khai xin lỗi vì bài báo không đúng sự thật ấy.”
Ba ngày sau, trên trang nhất chiếm một nửa trang báo là bài tin xin lỗi rất to, vì ba ngày trước bọn họ viết bài không chính xác về Cô Thần Phong mà gửi lời xin lỗi sâu sắc, lại còn đăng liên tục một tuần.
Việc này theo lý mà nói, hẳn phải làm kinh ngạc cả giới truyền thông mới đúng, nhưng làm người ta ngoài ý muốn là, cũng không có bất cứ nhà truyền thông hoặc tòa soạn báo nào đào móc sự kiện này. Điều này làm Đồ Hạ Mĩ lần đầu tiên sâu sắc cảm giác được, hiểu biết của cô đối với anh thật sự là thiếu đáng thương. Bởi cô hoàn toàn không biết anh làm sao có bản lĩnh làm được toàn bộ mọi việc lớn như vậy, một chút cũng không biết.
Cho nên lúc anh nói là “Dùng sự thật chứng minh hết thảy” ,là mang cô cùng đi làm, cho cô hiểu biết tình hình công tác của anh, nhận thức đồng nghiệp của anh, đem sinh hoạt ngoài gia đình của mình không hề giữ lại, hoàn toàn bày ra trước mắt cho cô xem, thì cô đã vui vẻ nhận sự sắp xếp của anh.
Sau khi theo anh đi làm, cô mới biết được anh có bao nhiêu được người kính trọng và yêu quý, quyền lực ở trong trường quay lớn đến thế nào, bởi ngay cả các ông chủ bỏ tiền mời anh đến thăm cũng còn phải nhìn sắc mặt anh, hoàn toàn không dám ngỗ nghịch lời anh nói.
Nghe nói ngay cả người của Hollywood — mặc kệ là ông chủ hay là ngôi sao – cũng đều tìm anh, muốn cùng anh hợp tác.
Anh phi thường được nữ nhân hoan nghênh, việc này cũng không làm cô thấy bất ngờ, chẳng qua làm cô ngạc nhiên chính là thái độ cự nhân ngàn dặm của anh, nghe nói anh cũng chẳng bởi vì cô ở hiện trường, nên mới đặc biệt biểu hiện cho cô xem, mà ngày thường cũng như vậy.
Mọi người đều cho rằng cá nhân anh kỳ thật rất lạnh mạc, nhưng một khi bắt đầu công tác lại có thể lập tức trở nên chuyên nghiệp, nhiệt tình, hơn nữa bình dị gần gũi. Có đôi khi vì thả lỏng sự căng thẳng của các diễn viên, anh lại trở nên thực hài hước, thậm chí vì hướng dẫn kỹ thuật biểu diễn cho diễn viên, anh sẽ đích thân lên sân khấu làm mẫu.
“Cho dù là cảnh hôn cũng thế á?” Đồ Hạ Mĩ thẳng thắn hỏi, lập tức làm nhân viên công tác đang chậm rãi mà nói sợ tới mức vội vàng tìm cớ rời đi.
Tóm lại từ chỗ nhân viên công tác cô được đến kết luận là, anh là một đạo diễn phi thường, phi thường có tài lại vừa có năng lực, mặc dù có chút lạnh lùng nhưng cũng rất được dân tâm, mặc dù có rất nhiều ngôi sao nữ thích anh, nhưng anh cũng không liếc một cái, sau đó kết luận của mọi người chính là — Cô Thần Phong nhất định rất yêu cô.
Kết luận này thật đúng là khiến cô á khẩu không trả lời được, bởi vì không ai biết anh sở dĩ kết hôn với cô tất cả đều là vì đứa nhỏ.
Quên đi, cô đã không muốn lại vì chuyện này thấy xót xa, vì cô đã nghĩ thông rồi, tuy rằng anh vì đứa nhỏ mới kết hôn với cô, nhưng chỉ cần anh tốt với cô, không ngoại tình là đủ rồi, anh không yêu cô thì có sao chứ?
Chỉ cần cô yêu anh là đủ rồi.
Cô cũng không rõ ràng lắm, mình rốt cuộc khi nào thì yêu anh? Có lẽ là khi anh mua xe tặng cho cô, có lẽ là khi khao khát anh có thể yêu cô, có lẽ là khi ở trên báo thấy ảnh chụp anh cùng nữ nhân khác thân thiết, cũng có lẽ là sớm hơn.
Nhưng Đồ Hạ Mĩ hiện tại phi thường xác định một việc, thì phải là chỉ cần Cô Thần Phong tiếp tục ở bên cô ,tốt với cô, cô sẽ vẫn yêu anh, cho dù anh không yêu cô cũng không sao cả.
Một khi nghĩ thông suốt điểm này, tâm tình của cô liền như rẽ mây nhìn thấy mặt trời nhẹ nhàng hẳn lên, nhìn cái gì cũng trở nên cực kỳ thuận mắt.
Sau đó, cô phát hiện thế giới trước ống kính thật sự thú vị.
Cô nói phát hiện này cho Cô Thần Phong.
Lúc này hai người bọn họ đang ở trong phòng làm phim chuyên dụng của anh, anh đang biên tập đoạn phim ngoại cảnh quay hai ngày trước, mà Đồ Hạ Mĩ mới bắt đầu đối cái gì cũng thấy thú vị thì đang ngồi bên cạnh anh quan sát.
“Có hứng thú sao?” Anh quay đầu xem cô.
“Thật sự rất thú vị nha.” Cô nhanh chóng gật đầu nói,“ Tính cách khác nhau, biểu tình khác nhau, thậm chí là cuộc đời cũng khác nhau. Rõ ràng đều là cùng một người, lại có thể từ biểu diễn trở nên khác biệt như vậy, ngồi ở trước tivi xem không có loại cảm giác này, chỉ có chính mắt thấy họ biểu diễn trước sau sai biệt, mới có thể thấy thú vị hơn nữa là kỳ diệu.”
“Vậy nên em có hứng thú không?” Anh mỉm cười hỏi.
Đồ Hạ Mĩ ngạc nhiên nhìn anh. Thế này mới phát hiện anh vừa mới không phải hỏi cô hứng thú không? Mà là đang hỏi cô có hứng thú không? Ý của anh sẽ không là đang hỏi cô, đối với đóng phim, biểu diễn có hứng hay không chứ?
“Muốn thử xem xem không?”
Cô ngay lập tức trợn tròn mắt, tiếp đó hoảng hồn dùng sức lắc đầu. Đừng nói giỡn có được không!
“Thử xem xem thôi!” Anh đột nhiên đứng dậy kéo cô đứng lên khỏi chỗ ngồi.
“Đừng náo loạn!” Cô liều mạng lắc đầu.
“Trường quay số hai hôm nay trống, không có ai, chúng ta tới đó chơi một chút.”
Anh cười, không cho phản đối đem cô kéo đến trường quay cách vách .
“Đến, tùy ý làm vài pose.” Anh kéo cô đến vị trí xác định, sau đó lui ra sau máy chụp ảnh bày ra bộ dáng chuyên nghiệp.
Chú ý tới anh cũng không thật sự mở máy ảnh, đèn đỏ phía trên không sáng, Đồ Hạ Mĩ bỗng cảm thấy chơi một chút cũng không hề gì, dù sao ngoại trừ anh ra cũng không có người khác nhìn đến.
Cô nở nụ cười, bắt đầu bày ra với anh một ít biểu tình, tư thế liêu nhân, gợi cảm, lãnh diễm hoặc ngoái đầu lại cười đủ loại kiểu dáng, sau đó chợt nghe đến Cô Thần Phong ở phía sau máy chụp ảnh vẫn k