òn bị dọa thiếu chút nữa té ngã, thật sự rất giống đứa ngốc.” Đồ Hạo Anh bĩu môi.
“Nói trọng điểm.” Đồ Hạ Mĩ truyền lệnh.
“Dù sao, lúc sau chú ấy liền quấn quít lấy bọn con, khuyên bọn con đáp ứng chuyện lên tivi, bọn con căn bản không có hứng thú, không nghĩ để ý đến chú ấy. Sau đó chú ấy nói ông chủ của chú ấy ác lắm, đối với bất cứ ai cũng hung ác, nhưng ông ta nhất định sẽ đối bọn con tốt lắm lắm, bởi vì bọn con cùng ông ta bộ dạng giống nhau như đúc, giống như con của ổng.” Đồ Hạo Anh nói.
“Bọn con nói không tin, kết quả chú ý liền đánh điện thoại gọi cho đồng sự gửi một bức ảnh tới di động cho bọn con xem.” Đồ Hạo Tế tiếp lời nói,“Nói thật, cái ảnh kia chả rõ tí nào, bất quá vẫn láng máng nhìn ra được có điểm giống, cho nên bọn con đồng ý lên tivi, còn cho cái ông chú kia chụp ảnh bọn con, sau là chờ kết quả thôi.”
“Kỳ thật bọn con vốn có kế hoạch thứ Bảy nghỉ, cầm danh thiếp ông chú kia cho bọn con, trực tiếp đến trường quay tìm chú ấy, tiếp đó tiện thể xem ông chủ chú ấy, không nghĩ tới chú nhanh thế đã tới rồi.” Lệ Hạo Đình nhìn Cô Thần Phong nhếch miệng cười nói.
“Chuyện này sao mấy đứa không nói cho bọn mẹ biết?” Đồ Thu Phong nhịn không được trừng mắt hỏi con.
“Bọn con vốn tưởng xác định rồi nói sau, không nghĩ chú ấy sẽ đến nhanh như vậy.” Dịch Hạo Lôi nhún vai nói.
“Lão ba, ba tính khi nào thì kết hôn với mẹ, có thể trong vòng một tuần kết hôn không nha?” Đồ Hạo Anh nhịn không được ngẩng đầu hỏi ba. Chuyện này quan hệ đến việc cậu có thể được thêm mười lăm tấm thẻ bọ cánh cứng đặt cược hay không nha!
“Không được, lão ba.” Đồ Hạo Tế vội vàng du thuyết,“Một tuần quá gấp gáp rồi, ba hẳn phải tốn chút tâm tư cho mẹ có một cái hôn lễ suốt đời khó quên mới đúng, cho nên dùng khoảng hai tuần lễ chuẩn bị hẳn là đủ, nửa tháng sau lại kết hôn là vừa đẹp.”
“Nửa tháng lâu lắm.”
“Mới không, nửa tháng vừa vặn, quá một tháng mới kêu lâu lắm.”
“Mày trứng thối!”
“Anh mới –”
“Hai đứa đều im hết cho mẹ!” Đồ Hạ Mĩ rốt cục không thể nhịn được nữa, giận không át được rống lớn:“ Mẹ không kết hôn!”
Muốn không kết hôn, kia còn phải hỏi Cô Thần Phong có đồng ý không đã?
Không cần hỏi, đương nhiên là không đồng ý, tưởng cũng không được đâu!
Cho nên, tối hôm đó dưới sự kiên trì của anh và sự chứng kiến của mọi người, Đồ Hạ Mĩ lập tức có chồng, mà Đồ Hạo Anh, Đồ Hạo Tế tắc có người cha mà chúng luôn tha thiết ước mơ.
Bọn nhỏ rất hưng phấn, liên tục sảo sảo nháo nháo đến mười một giờ còn chưa lên giường ngủ, cả buổi tối Đồ Hạ Mĩ luôn miễn cưỡng cười vui, cười đến hai má thiếu chút nữa rút gân, lập tức nắm chắc cơ hội rời đi này, lấy cớ lên lầu đốc thúc bọn nhỏ đi ngủ. Sau đó, thuận tiện tìm con trai tính sổ .
“Con đang ngủ.” Cửa phòng vừa mới mở ra, nằm trên giường Đồ Hạo Tế lập tức chưa đánh đã khai thốt lên, làm cô vừa giận vừa buồn cười.
“Mới là lạ, ngồi dậy cho mẹ!” Cô đi vào trong, mở đèn lên, đóng cửa phòng, sau đó hỏi:“Một đứa nữa đâu?”
Đồ Hạo Tế đem ánh mắt chuyển hướng tủ quần áo.
Đồ Hạ Mĩ híp mắt đi về tủ quần áo, tự tay mở cửa tủ ra, chỉ thấy Đồ Hạo Anh đang ngồi trong tủ quần áo ngửa đầu, xấu hổ nhếch miệng mỉm cười với cô.
“Hi, mẹ.”
“Con muốn tự nghẹn chết sao? Còn không ra!”
Cậu đành phải ngoan ngoãn từ trong tủ quần áo đi ra, sau đó bò lên giường ngồi cùng Đồ Hạo Tế, lại bày ra vẻ mặt đáng thương hề hề, cúi đầu chờ mama dạy dỗ. “Hai đứa……” Xem chúng như vậy, đột nhiên cô không thể nói được gì, cũng mắng không được.
Cô suy sụp thở dài một hơi, sau đó đặt mông ngồi vào giường con.
“Hai đứa thấy thế nào?” Cô hỏi các con.
“Rất vui nha, bởi vì bọn con rốt cục cũng giống mấy đứa Hạo Vân, Hạo Lôi, Hạo Đình có ba ba.” Thấy biểu tình của mẹ cùng ngữ khí đều dịu xuống, không có vẻ nổi giận đùng đùng nữa, Đồ Hạo Anh lập tức hăng hái hồi đáp.
“Phải không?” Cô vẫn gượng cười.
“Mẹ, ba ba rất tuấn tú, rất có hình, còn để tóc dài nha! Thật sự là siêu khốc*.” Cậu dùng vẻ mặt hâm mộ, hưng phấn nói.
*cool
“Hạo Tế, còn con?”
“Tuy rằng mới lần đầu gặp mặt, nhưng con cảm thấy ba ba dường như rất thích bọn con……”
“Nói thừa, bởi vì ông ý là ba ba của chúng ta nha! Hơn nữa chúng ta bộ dạng giống ổng, lại thông minh như vậy, đẹp trai như vậy, ai lại không thích chúng ta nha?” Đồ Hạo Anh nhịn không được xen mồm.
“Lúc em đang nói, anh có thể không xen mồm vào không?” Đồ Hạo Tế chịu không nổi kháng nghị.
“Hạo Anh, để em nó nói cho hết.” Đồ Hạ Mĩ nói.
“Vừa lúc nãy ba ôm con, con thấy ba hốc mắt hồng hồng, có vẻ như muốn khóc. Lúc trước chú Lệ nhìn thấy Hạo Đình cũng là như vậy……”
“Con còn nhớ khi đó chú Lệ không chỉ hốc mắt hồng hồng, còn khóc ra luôn.” Đồ Hạo Anh lại nhịn không được mở miệng.
“Đồ Hạo Anh!” Đồ Hạo Tế tức giận kêu lên.
“Anh chỉ hảo tâm nhắc mày nhớ lầm thôi, như vậy cũng không được sao?”
“Anh lại ngắt lời em một lần nữa, năm cái thẻ bọ cánh cứng em thua cược sẽ không trả cho anh đâu.”
“Mày không thể như vậy!”
“Vậy thì anh im lặng một chút!”
Đồ Hạo Anh rốt cục hậm hực ngậm miệng.
“Mẹ cảnh cáo trước hai đứa, không cho phép đòi ba ba tiền đi chơi bọ cánh cứng vương giả, có nghe không?” Thấy bộ dáng trầm mê của chúng với bọ cánh cứng vương giả, Đồ Hạ Mĩ không thể không nhắc nhở chúng điểm này.
Hai anh em nhanh chóng nhìn nhau một cái.
“Mẹ, mẹ không thích ba ba sao?” Đồ Hạo Tế mở miệng nói sang chuyện khác.
“Gì cơ?” Cô đột nhiên ngẩn ngơ.
“Mẹ có biết lúc ở phòng khách mẹ tươi cười rất giả không? Vừa nhìn đã biết là ngoài cười nhưng trong không cười.” Đồ Hạo Anh nói.
“Là gượng cười.” Đồ Hạo Tế nguýt anh mình một cái. Anh cậu lần nào cũng dùng từ lung tung.
“Còn không phải giống nhau đều là giả cười?” Đồ Hạo Anh nhíu mày phản bác.
Đồ Hạo Tế quyết định không cùng ông anh tranh cãi.“Mẹ, mẹ không thích ba ba sao?” Cậu lại quay đầu hỏi mẹ, trên mặt có vẻ lo lắng rõ ràng.
“Sao có thể chứ, nếu không thích, thì mẹ sao có thể đồng ý gả cho ba ba con, khi xưa còn sao có thể sinh hạ mấy đứa chứ? Hai đứa đừng lo lắng nhiều như vậy, mẹ chỉ có chút không quen hết thảy đến đột ngột như vậy mà thôi, hiểu chưa?” Đồ Hạ Mĩ vỗ về con, không nghĩ để chúng quá lo lắng.
“Thật sao, mẹ?”
“Đương nhiên là thật.” Cô cam đoan nói.“Được rồi, ngày mai còn phải đến trường, hai đứa đi ngủ đi.” Cô đứng lên.
“Nha.” Tốt quá, tránh được một kiếp.“Mẹ, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Cô vội vàng rời khỏi phòng con, chỉ sợ còn ở lại, sẽ bị hai đứa quỷ linh tinh này phát hiện mình đang nói dối.
Đồ Hạ Mĩ đưa tay sờ sờ mặt mình. Vẻ gượng cười của cô có rõ ràng thế sao? Nếu ngay cả mấy đứa nhóc đều nhìn ra được, vậy từ nhỏ cùng cô lớn lên Thu Phong, Đông Nhan không phải càng nhìn ra được sao? Giả đúng như vậy, tại sao họ không có ngăn cản cô kết hôn với Cô Thần Phong, ngược lại còn vui vẻ làm người làm chứng cho cô chứ?
Đầu cô loạn thành một đoàn, tâm tình thấp thỏm không yên, chỉ sợ chờ sau khi Cô Thần Phong đi rồi, cô phải đối mặt một tràng hỏi thăm.
Nếu bọn họ không tin một đoạn tình ngắn ngủi mà anh bịa ra thì làm sao bây giờ? Nếu bọn họ muốn sự thật từ cô thì làm sao bây giờ? Cô căn bản không nắm chắc có thể lừa được bọn họ, nhất là khi họ kiên trì muốn hỏi cho rõ ngọn nguồn, làm sao bây giờ?
Năm đó bởi vì mọi người tình cảnh giống nhau, lại thật sự cần gấp số tiền năm trăm vạn ấy, cho nên mọi người đều rất ăn ý, không hề đề cập tới cũng không hỏi về cha mấy đứa nhỏ. Nhưng tình hình hiện tại hoàn toàn nghịch chuyển, bởi vì các cô đều kịch tính gặp lại cha của con mình, hơn nữa còn kết hôn, mọi người trái lại ham lấy chuyện trước kia ra nói đùa, thậm chí vì tò mò mà truy đến tận cùng, chuyện có thể nói, chuyện không thể nói, đều đào hết ra chế nhạo đối phương.
Làm sao bây giờ? Sớm biết thế thì mấy tháng qua cô sẽ không tò mò lại ham chơi như vậy, bởi vì yêu quấn quít lấy các chị em hỏi đông hỏi tây nhất không phải ai khác, chính là cô, hại cô bây giờ đúng là biết vậy chẳng làm, hối hận không kịp.
Thấp thỏm không yên xuống lầu, xuống tới tầng một, cô ngây ngẩn cả người. Bởi vì phòng khách vốn đèn đuốc sáng trưng, ngồi đầy người, không chỉ tắt đèn, đừng nói là người, ngay cả một cái bóng cũng không thấy.
Bọn họ đâu rồi? Cô Thần Phong đâu? Bọn họ không phải ngay một câu cũng không bảo cô, liền tan họp luôn chứ ?
Nhưng mà sự thật ở ngay trước mắt.
Đồ Hạ Mĩ khẽ thở dài một hơi, không biết mình đến tột cùng nên vì tránh được một kiếp mà cao hứng, vẫn là vì bị người ta cho ra rìa mà khổ sở? Nhưng mà tóm lại là, cô rốt cục vượt qua một ngày gian nan nhất đời, cảm tạ ông trời.
Cầm lấy bao da đặt trên sô pha, cô xoay người trở về phòng nghỉ ngơi, lại phát hiện trong phòng sáng đèn.
Ai đã quên tắt đèn nhỉ? Cô không để ý lắm, cũng chẳng có hơi sức đâu mà tìm hiểu, bởi vì cả một ngày thần kinh buộc chặt, cô bây giờ thầm nghĩ nhanh tắm rửa, sau đó đi ngủ.
Quăng bao da lên trên giường, cô cúi đầu vừa cởi cúc áo sơmi, vừa trực tiếp đi vào phòng tắm. Cô kéo khóa phía sau váy, đẩy cửa phòng tắm ra, giây tiếp theo lại thấy Cô Thần Phong trần truồng cả người đứng trước gương lau tóc.
Cô ngây ra, hai mắt trợn lên.
Anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt thâm thúy tức khắc sáng ngời, vẻ mặt hứng thú nhìn từ cổ áo mở rộng trước ngực cô đi xuống đến cái váy đầy nguy cơ, đang theo đường cong thướt tha trên mông cô trượt xuống.
Ánh mắt anh làm Đồ Hạ Mĩ nháy cái hoàn hồn, lập tức lôi kéo cổ áo, che dấu thân trên lộ ra của mình, lại quên phải cứu nửa dưới của cô, cái váy đã mở khóa tức thì từ eo chảy xuống sàn, làm cô xấu hổ thầm nghĩ muốn đập đầu chết đi.
Bộ dáng cô đỏ mặt xấu hổ, đáng yêu làm Cô Thần Phong thiếu chút nữa không nhịn được đưa tay kéo cô vào trong lòng hôn cô, bất quá để không làm cô sợ, anh miễn cưỡng nhịn xuống xúc động.
“Xin lỗi, không nói trước với em một tiếng đã mượn phòng tắm của em.”
Anh thần sắc tự nhiên vừa nói vừa xoay người lấy áo choàng tắm Dịch Ngạo Dương cho mượn trên móc treo mặc vào, tuyệt không để ý mình trần truồng bị cô nhìn thấy sạch trơn.
Bất quá Đồ Hạ Mĩ hiện tại không có tâm tình thưởng thức dáng người hoàn mỹ của anh, vừa thấy anh xoay người, cô lập tức ngồi xổm xuống đem váy rơi ở mắt cá chân kéo lại trên lưng. Đợi đến lúc anh lại xoay người đối mặt cô, cô đã đem váy mặc lại trên người, hai tay hiển nhiên vẫn cầm chặt lấy áo trước ngực chưa kịp cài lại cúc.
“Anh tắm xong rồi, phòng tắm có thể trả cho em dùng.” Anh nói với cô, sau đó tự nhiên nghiêng người theo bên người cô đi ra, để lại phòng cho cô dùng.
“Chờ một chút.” Cô ngây người một chút, vội vàng xoay người kêu lên.
Anh dừng bước, xoay lại nhìn cô.
“Sao anh lại ở chỗ này?” Cô nhíu mày hỏi.
“Chúng ta không phải kết hôn rồi sao?” Cô Thần Phong vẻ mặt đương nhiên.
Chính là vì kết hôn rồi, sự tình đều xong xuôi, nên cô mới không hiểu anh còn ở lại chỗ này làm gì nha?