bụng ba người bọn họ, cùng với không thể lại thừa nhận một lần kinh hách giống như hôm qua, cô quyết định hướng vận mệnh cúi đầu.
Đối mặt trước mắt cửa thủy tinh, cô hít một hơi thật sâu sau, dứt khoát kiên quyết nâng tay gõ cửa, sau đó đẩy cửa mà vào.
Văn phòng cỡ 10m2 vẫn như trong trí nhớ của cô chật chội hỗn loạn, bên trong vẫn như cũ chỉ có nam nhân cô gặp lần trước, hắn đang nói điện thoại, lúc thấy cô đi vào cửa chính, hai mắt đột nhiên trợn to, còn lộ ra biểu tình không tin nổi.
“Tôi có việc, đợi một chút nữa sẽ gọi lại cho anh.” Hắn nhanh chóng nói với người đầu dây bên kia, sau đó cắt đứt điện thoại.
“Tôi nhận điều kiện lần trước anh nói, cùng anh lên giường, nhưng trước anh phải cho ta mượn một số tiền.” Không đợi hắn mở miệng, Đồ Hạ Mĩ hành văn gãy gọn nói với hắn.
“Cô nói cái gì?” Lâm Thụy Kì nghẹn họng nhìn trân trối, thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc.
“Tôi muốn một trăm vạn.”
“Cái gì?”
“Tôi vẫn là xử nữ, giá này hẳn là không đắt, huống chi tôi là cùng anh mượn, chờ sau khi tôi kiếm được tiền, tôi sẽ đem tiền trả lại cho anh.”
Xem bộ dáng nghĩa vô phản cố0 của cô, Lâm Thụy Kì nhịn không được tò mò hỏi:
0 can đảm, quyết liệt
“Vì sao cô cần nhiều tiền như vậy?”
“Đây là việc riêng của tôi,”
“Một khi cô thành nghệ nhân dưới cờ của công ty tôi, sở hữu việc riêng của cô liền đều là việc của công ty, tôi phải biết rõ mọi thứ của cô, mới có thể bảo hộ được cô. Vì sao cô đột nhiên cần nhiều tiền như vậy?” Hắn lại hỏi.
Đồ Hạ Mĩ trầm mặc nhìn hắn, vẻ mặt bất tuân.
Thấy nàng không muốn nói, hắn đành phải thử hỏi:
“Có phải hiện tại chỉ cần có người nguyện ý cho cô mượn tiền hoặc cho cô tiền, mặc kệ muốn cô làm cái gì, cô đều nguyện ý hay không?”
“Đúng.” Cô cúi đầu, nắm chặt quyền nói.
“Tôi không có biện pháp cho cô mượn một trăm vạn.” Hắn trầm mặc nhìn cô trong chốc lát sau, thong thả lắc đầu.
Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, biểu tình kinh ngạc.
“Vì sao?” Cô nhanh chóng mà sốt ruột hỏi,“Anh không có nhiều tiền như vậy sao? Vậy năm mươi vạn cũng được, chỉ cần anh nguyện ý cho tôi mượn trước năm mươi vạn, tôi có thể cùng anh lên giường. Anh không phải muốn tôi lên giường với anh sao?”
“Tôi là người đồng tính luyến ái.”
Cô trong nháy mắt ngạc nhiên mà trợn to hai mắt.
“Lần trước là tôi tâm tình không tốt, mới có thể nói với cô như vậy, tôi thực có lỗi! Trên thực tế sau khi cô xoay người rời khỏi, tôi có đuổi theo muốn giải thích với cô, nhưng là lại không đuổi kịp. Ba ngày qua tôi vẫn đều thực hối hận, bởi vì tôi rất thưởng thức cô, thế nhưng hành vi hiện tại của cô thật sự làm cho tôi rất thất vọng.” Hắn nhìn cô nói.“Công ty của tôi không có biện pháp tiếp thu nghệ nhân dưới cờ dùng đào sắc giao dịch để đạt được mục đích, cho nên thực có lỗi.”
Sắc mặt của Đồ Hạ Mĩ nháy mắt trắng thành một mảnh. Cô đến nơi đây đến tột cùng là vì cái gì? Đến tự rước lấy nhục sao? Cô không tiếng động tự giễu, trầm mặc không nói xoay người rời đi.
Đẩy ra cửa thủy tinh rồi đi ra ngoài, cô không chú ý tới có một người đứng dựa vào vách tường hành lang, thẳng đến đối phương bỗng nhiên lên tiếng, cô mới giật mình phát hiện sự tồn tại của anh.
“Là nguyên nhân gì khiến cô thay đổi chủ ý?” Cô Thần Phong trầm giọng mở miệng nói.
Anh vừa vặn tới chỗ này, đẩy mở cửa thủy tinh chợt nghe thấy Lâm Thụy Kì đang cùng người nói chuyện, lúc mới đầu anh cũng không biết bạn tốt đang nói chuyện cùng ai, bởi vì cô đưa lưng về phía anh.
Anh tạm lui về ngoài cửa không muốn đánh gãy người khác nói chuyện, không nghĩ tới lại nghe thấy hết thảy, hơn nữa không hề khó khăn nhớ tới bóng dáng tinh tế đưa lưng về phía cửa lớn mà đứng là ai — là nữ nhân ba ngày trước thiếu chút nữa bị anh đụng vào.
Bọn họ trong lúc đó đối thoại làm anh cau mày, vô cớ cảm giác được không thoải mái.
Cửa thủy tinh vô thanh vô tức bị cô đẩy ra, từng gặp qua một lần cô mặt không có chút máu, thần sắc hoảng hốt đi ra, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của anh.
Nhìn cô theo trước mặt mình đi qua, của cô trẻ tuổi, bất lực cùng khuôn mặt tràn ngập tự giễu rốt cục làm cho anh không nhịn được mở miệng.
Đồ Hạ Mĩ đột ngột dừng bước, cô hơi hơi quay đầu, thấy một nam nhân dáng người cao dài, thần thái nghiêm túc, toàn thân cao thấp tràn ngập một loại hương vị kết hợp giữa tao nhã cùng tùy tính, nhưng một chút cũng không kì quái, ngược lại còn tràn ngập mị lực mê người.
Anh cũng là này nghệ nhân của công ty quản lí này sao? Là người mới sao? Cô chưa từng nhìn thấy khuôn mặt này, nếu cô từng thấy nhất định sẽ nhớ rõ, bởi vì anh thật sự rất tuấn tú, rất quyến rũ.
Cô nghĩ, nếu anh xuất đạo, chắc chắn sẽ ngay lập tức thành công vang dội.
Không thể tưởng được gian công ty quản lý này bên ngoài rách tung toé, nhưng lại có được nhiều tuấn nam mỹ nữ như vậy.
Cô nguyên bản cũng có thể trở thành một thành viên trong số đó, có thể kiếm rất nhiều tiền, nhưng hiện tại lại……
“Cô thật sự cần dùng tiền như vậy sao?” Cô trầm mặc không nói làm cho Cô Thần Phong nhịn không được lại mở miệng hỏi, “Nếu thật sự cần, tôi có thể cho cô mượn.”
Đồ Hạ Mĩ hoàn hồn trừng mắt nhìn anh, hoàn toàn không biết nam nhân quái lạ từ đâu nhảy ra đến, lại vì sao nguyện ý cho cô mượn tiền? Anh tựa hồ vừa có hỏi cô, là nguyên nhân gì làm cô thay đổi chủ ý, chẳng lẽ anh ta biết chuyện cô phát sinh ở chỗ này ba ngày trước sao? Anh ta rốt cuộc muốn làm sao? Có mục đích gì?
Quên đi, mặc kệ anh ta muốn làm gì hoặc có mục đích gì, cũng không liên quan đến cô. Cô im lặng xoay người bước đi, giây tiếp theo lại đột ngột bị người kéo lại.
“Chờ một chút.” Anh giữ chặt cô kêu lên,“Tôi nói tôi có thể cho cô mượn tiền, cô không nghe thấy sao?”
Đem tay mình theo trong tay anh rút về, cô mặt không biểu tình ngẩng đầu nhìn anh.
Gần gũi nhìn anh, mới phát hiện anh so với cô nghĩ còn muốn cao hơn, 167 cm cô thậm chí còn phải ngửa đầu mới có thể thấy anh đang chau mày.
“Anh có mục đích gì?” Cô hữu khí vô lực hỏi.
“Tôi không có mục đích gì cả.”
“Anh nghĩ rằng tôi là đứa trẻ ba tuổi sao? Chúng ta lại không nhận thức, anh vì sao phải cho tôi mượn tiền?” Đồ Hạ Mĩ trào phúng nói.
“Tôi thừa tiền, ngẫu nhiên muốn nhật hành nhất thiện0.” Cô Thần Phong nhún nhún vai.
0 mỗi ngày một việc tốt ~anh Phong này thật là bé ngoan nha
“Vậy được, cho tôi năm trăm vạn.”
Anh nhịn không được ngẩn ngơ. Vừa mới trong văn phòng cô không phải nói muốn mượn một trăm vạn mà thôi sao? Làm thế nào liền biến thành năm trăm vạn rồi? Anh còn đang suy nghĩ vấn đề này, không nghĩ tới cô đã vứt lại câu “Bệnh thần kinh” cho anh, sau đó xoay người bước đi.
“Này!” Anh nhịn không được lại lần nữa giữ chặt cô.
“Anh rốt cuộc muốn làm sao? Cẩn thận tôi đánh anh!” Cô giận không thể át vùng khỏi tay anh, nắm quyền xoay người rống giận. Tâm tình của cô đã đủ tệ lắm rồi, tại sao anh ta còn muốn tới làm phiền?
“Cô không phải cần dùng tiền gấp sao? Vì sao tôi vô điều kiện cho cô mượn tiền, cô lại không muốn?” Anh hỏi cô.
“Ai cần anh lo, tôi không có hứng cùng anh mượn được chưa?” Cô cả giận nói.
“Cô liền mong muốn bán rẻ thân thể mình như vậy sao, dùng thân thể của cô để kiếm tiền?” Anh nhịn không được tức giận nói.
Đồ Hạ Mĩ sắc mặt nháy mắt trắng thành một mảnh, cả người cứng ngắc trừng mắt nhìn anh, dạ dày vì phẫn nộ cùng nhục nhã mà kịch liệt khuấy đảo. Anh ta dựa vào cái gì mà nói cô như vậy? Anh ta cho rằng cô thích làm nhân tình, thích làm kỹ nữ sao? Anh ta căn bản cái gì cũng không biết, dựa vào cái gì phê phán cô như thế?
“Đúng vậy, tôi chính là thích làm như vậy, anh quản được sao?” Cô lạnh lùng nói.
“Cho nên ý của cô là, cô vẫn sẽ đi tìm kim chủ0 khác nguyện ý xuất tiền mua cô?” Anh nheo mắt nói.
0 mình có nên để là ‘đại gia’ k nhỷ =))
“Đúng thì làm sao? Tôi nghĩ chuyện này không liên quan tới anh đi!”
“Được, nếu cô thích bán như thế, vậy bán cho tôi đi!”
Không chút nghĩ ngợi, cô lập tức giơ tay lên, cho anh ta một cái tát.
Ba một tiếng, hai người cùng một lúc ngẩn ra.
Cô nắm chặt quyền, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tên mặt người dạ thú, ra vẻ đạo mạo này, hắn thế nhưng thực sự coi cô như kỹ nữ, chỉ đánh hắn một cái tát xem như tiện nghi hắn.
“Vì sao muốn đánh tôi? Cô bán tôi mua có sai sao?” Cô Thần Phong không chớp mắt nhìn chằm chằm cô.
“Kỹ nữ cũng có quyền lựa chọn khách nhân, muốn mua tôi? Anh còn không xứng!” Cô nghiến răng nói, nói xong ưỡn thẳng lưng xoay người bước đi.
“Tôi chi năm trăm vạn, một đêm năm trăm vạn.”
Giọng anh đột nhiên từ phía sau cô vang lên, làm cho đã đi đến cửa cầu thang Đồ Hạ Mĩ không tin nổi mà dừng bước, cô vừa hoảng vừa giận do dự mà quay đầu nhìn anh.
“Nếu cô bằng lòng gật đầu, thì bây giờ chúng ta có thể đi đến ngân hàng, đem tiền chuyển tới tài khoản của cô, tôi sẵn lòng trả tiền trước.” Anh đứng tại chỗ nhìn cô nói.
Đồ Hạ Mĩ không thể ngăn cản chính mình nghiến răng nghiến lợi trừng anh. Anh ta thế nhưng không tiếc tiền muốn mua cô một đêm, nam nhân này là người điên sao?
Nhưng một đêm năm trăm vạn, mà còn nguyện ý trả tiền trước!
Cô giãy dụa trừng mắt nhìn anh, hoài nghi anh ta đang cùng mình nói giỡn.
“Một buổi tối có thể kiếm được năm trăm vạn, cô có tìm nữa cũng không có giá tốt hơn thế này đâu.” Anh nói với cô.
Năm trăm vạn, năm trăm vạn, năm trăm vạn……
Đầu cô một mảnh vang lên ong ong, tràn ngập tất cả đều là năm trăm vạn hướng cô kêu gào. Lòng cô cực kỳ hỗn loạn, tràn ngập thiên nhân giao chiến giãy dụa và do dự.
Năm trăm vạn một buổi tối, anh ta thật sự biết mình đang nói cái gì sao? Lại vì sao nguyện ý dùng con số thiên văn này để đổi lấy một đêm làm bạn của cô, trong đầu anh ta rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì?
Nhưng nếu anh ta thật sự nguyện ý cho cô năm trăm vạn, vậy thì tất cả vấn đề cô lo lắng đều có thể giải quyết rồi.
Các cô có thể đổi đến một phòng ở thích hợp với phụ nữ có thai hơn, có thể mua một chút đồ dinh dưỡng ăn, có thể mua được trang phục bà bầu, từ giờ trở đi có thể không cần vội vội vàng vàng vì nhu cầu chi tiêu sau khi sinh đứa nhỏ liều mình công tác, thậm chí còn có thể tiếp tục đi học.
Bốn nữ sinh tốt nghiệp trung học muốn cùng người cạnh tranh thế nào? Các cô nhất định phải tiếp tục đi học, lấy đến văn bằng càng cao mới được, nếu không tương lai làm sao nuôi được đứa nhỏ đây?
Năm trăm vạn. Chỉ cần một buổi tối cô có thể cầm được năm trăm vạn, giải quyết hết thảy vấn đề làm cô lo lắng, cô có cái gì phải do dự, có cái gì phải giãy dụa? Vì sao không đồng ý đây? Dù sao mục đích cô đến đây hôm nay, không phải là muốn dùng thân thể của mình để đổi tiền sao?
Đồ Hạ Mĩ trào phúng cười, quyết định không do dự nữa.
“Được.” Cô nhìn thẳng anh gật đầu nói,“Nếu anh thật sự xuất ra năm trăm vạn cho tôi, thì thời gian tối hôm nay của tôi liền thuộc về anh.”