ử Dữu có hai thế lực đang giao chiến, một bên ra sức cổ vũ cô: cắn đi, cắn mạnh vào, cắn đứt xương cốt của anh luôn; một bên lại nhắc nhở cô: nhả ra, phải biết chừng mực chứ, đắc tội với anh là không xong đâu.
Cô vừa dây dưa vừa tăng thêm lực, cuối cùng cũng nghe thấy Giang Ly Thành hít mạnh vào, dung sức nắm cằm cô, nghiêng đầu cô qua một bên. Anh nắm hơi mạnh nên làm cô đau đến nỗi bật kêu lên, lại bị anh ép xuống giường, thật là gieo gió gặt bão mà.
Rất lâu sau đó, cô được Giang Ly Thành ôm vào phòng tắm, giẫm lên chân của anh, cả mình dựa vào anh, được anh ôm quanh eo, phun nước khắp người.
Rồi lại được anh lau khô từ đầu đến chân, ôm trở về giường, thay đồ ngủ và quấn cô vào trong chăn.
Cô đã mệt mỏi lại bị vây hãm như thế nên xương cốt đều muốn rã ra, chỉ có thể để mặc anh bài bố.
Khi anh cúi người tắt đèn thì Trần Tử Dữu nắm tay kéo kéo áo ngủ của anh.
Ngón tay cô rất yếu ớt nên cô nghĩ anh không cảm thấy được nhưng Giang Ly Thành lại ngừng ngay động tác, quay đầu nhìn cô.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Sự thật là anh không cam lòng giải thoát cho ông sao? Cũng không chịu bỏ qua cho tôi? Trò chơi này anh chơi chưa đủ ư?”
Trần Tử Dữu từng hoài nghi Giang Ly Thành có phải đã được huấn luyện để hỏi cung đặc biệt không, vì anh lúc nào cũng có thể đặt mình vào vị trí ngược sáng để nói chuyện được. Ánh sáng từ đèn đầu giường khiến khuôn mặt cô bị chiếu sáng rõ, không có chỗ nào để che giấu, ẩn nấp nhưng anh lại chỉ là một bóng hình được viền quanh, mơ hồ, nhìn không rõ nét mặt.
Cuối cùng cô cũng có thể cố sức mà ngồi lên được, đưa tay níu lấy vạt áo anh: “Nếu anh không muốn buông tha cho chúng tôi, nếu anh còn chơi chưa đủ thì van xin anh, hãy để ông sống lâu thêm chút nữa. Nếu ông ra đi, tôi thề, tôi có chết cũng sẽ rời khỏi anh, sẽ không cho anh có thêm cơ hội để đùa bỡn tôi nữa. Đến lúc đó, anh thật sự sẽ thiếu đi không ít lạc thú đâu, nhỉ?”
Giọng nói của cô nhẹ như gió ngoài cửa sổ, chính cô còn nghi ngờ là đang nghe nhầm.
Trần Tử Dữu không đoán nổi Giang Ly Thành đang nghĩ gì.
Đêm đó thân thể của anh cứng ngắc, mặt không biểu tình, ánh mắt thâm trầm khó dò, không nói một lời.
Trong không khí hồi hộp và khẩn trương cùng khuôn mặt lãnh đạm của anh, cô miễn cưỡng ngủ thiếp đi, thân thể tuy đã đạt đến cực hạn nhưng đầu óc không hề mỏi mệt, cả đêm ngủ không an giấc.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa tí tách rơi nhưng trong giấc mơ của cô lại hóa thành một cái đồng hồ nước khổng lồ đặt giữa trời đất, dòng nước sinh mệnh đang lấy tốc độ cực kỳ nhanh mà tuôn ra từ lỗ hổng rồi tiêu tán đi không nhìn thấy nữa. Ở đằng chân trời có một con mắt đang nhìn cô chằm chằm, đen kịt u ám, sâu không thấy đáy.
Cảnh trong mơ quá tịch mịch, rét lạnh khiến người ta khủng hoảng, cô giãy dụa muốn chạy trốn, dốc hết sức lực nhưng không cách nào mở mắt ra được.
Tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, ngoài cửa sổ trời quang mây tạnh, ánh nắng tươi sáng, nếu không có mùi đất ẩm ướt trong không khí thì hoàn toàn nhìn không ra chút dấu vết nào của trận mưa đêm qua.
Giang Ly Thành cũng không thấy bóng dáng, chỉ có chiếc gối đầu còn lưu lại chút ấm áp.
Dùng xong điểm tâm và cơm trưa, một tài xế xa lạ đưa cô về bệnh viện.
Ông ngoại ngủ rất say, sau khi chào cô ở bên ngoài cửa phòng bệnh, Giang Lưu liền rời đi, mọi thứ như chưa từng thay đổi.
Hai hôm sau, bác sĩ Lâm cho cô biết có hai chuyên gia não người nước ngoài muốn tới viện để trao đổi học thuật, có thể tiến hành chẩn đoán lại bệnh tình của ông ngoại cô.
Giang Lưu lại đột nhiên xuất hiện, khôi phục bộ dáng nho nhã lễ độ, biểu cảm thờ ơ, không vui không buồn. Trì Nặc cũng đến thăm một lần, thấy thần sắc cô mệt mỏi nên anh không nói gì nhiều, chỉ đơn giản hỏi bác sĩ tình hình bệnh tật của ông rồi ngồi trong phòng bệnh một chốc.
Giang Ly Thành không hề xuất hiện.
Các chuyên gia từ nước ngoài đến cũng không cứu được ông ngoại Trần Tử Dữu. Ba tháng sau, ông qua đời.
Ông ra đi rất an tĩnh, đến cuối cùng cũng không hề mở mắt ra, cứ như đang ngủ say, hô hấp yếu ớt, huyết áp giảm dần, các dụng cụ gắn trên mình ông rung động liên tục, trên màn hình điện tâm đồ kéo thành một đường thẳng tắp.
Ngay thời khắc đó, các bác sĩ luống cuống tay chân mà ông chỉ lẳng lặng nằm yên, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ như người đang ngủ say mà thấy mộng đẹp. Ông ra đi không chút giãy dụa hay thống khổ.
Đối nghịch với tình cảnh khẩn trương của màn cấp cứu còn có Trần Tử Dữu, cô yên tĩnh như ni cô đang ngồi thiền, cẩn thận với các ống dẫn mà nhẹ nhàng nắm tay ông ngoại, vẻ mặt giống hệt biểu cảm của ông lão vừa ra đi, cho đến cuối cùng vẫn không ồn ào bát nháo, không khóc không gào.
Tang lễ của Tôn Thiên Đức đơn giản mà long trọng, trước sau chỉ diễn ra trong vòng một ngày.
Bởi không còn ai để thông báo nên cũng bớt được nhiều việc. Chỉ có vài người giúp việc xem như người thân cận trong nhà trước kia nhưng Trần Tử Dữu đã sớm cho họ về quê nên cũng không nghĩ sẽ làm phiền họ nữa.
Cô không quá thương tổn về tinh thần, yên lặng cùng với sự giúp đỡ của người khác mà mặc cho ông ngoại từng bộ quần áo liệm đã được chuẩn bị sẵn, lẳng lặng canh giữ linh cữu trong đêm.
Hai giờ sau khi ông ngoại qua đời, một người đàn ông trung niên xa lạ dẫn theo vài người vội vàng chạy đến, vẻ mặt thật thà phúc hậu nói: “Trần tiểu thư, tôi hiện đang giữ chức Tổng giám đốc của tổng bộ tập đoàn Thiên Đức, tôi cũng họ Trần. Hậu sự của Tôn tiên sinh xin cứ giao cho tôi.”
Cô thẫn thờ nghe Trần tổng xấu hổ giải thích, vì Tôn lão tiên sinh nhiều năm mất tin tức, bọn họ vẫn cho là ông đã sớm di cư ra nước ngoài. Nếu biết rõ hoàn cảnh của tiền chủ tịch như vậy họ nhất định đã không bỏ mặc.
“Xin đừng cự tuyệt chúng tôi, Trần tiểu thư. Đây là bổn phận mà chúng tôi cần làm.” Trần tổng thành khẩn nói.
Vị Trần tổng này đúng là thuộc phái hành động, nói là làm ngay, lập tức tự dẫn người đi an bài thỏa đáng hết mọi sự đâu vào đấy, gặp chuyện không thể tự quyết định thì nhẹ nhàng hỏi ý kiến Trần Tử Dữu, như sợ kinh động đến cô.
Trong mắt ông ta có tôn trọng, có thương cảm, có kinh ngạc, thậm chí có hoảng sợ, có lẽ bởi vì cô gái nhu mì trước mặt ông ta đây thể hiện vô cùng trấn tĩnh, như vậy thì quá không bình thường.
Những quy tắc lễ nghĩa truyền thống Trần Tử Dữu hoàn toàn không hiểu, may mắn là có bọn họ giúp cô từng việc.
Cô vốn tưởng ngày hỏa táng sẽ vô cùng hiu quạnh, kết quả là hôm đó lại xuất hiện không ít người thổn thức, cảm khái, phiền muộn, xưng tụng Tôn Thiên Đức đã qua đời là anh hùng thất thế, lời nói thấm thía, xin cô nén bi thương. Cũng có người trách cứ cô vì sao không sớm cho họ biết bệnh tình của Tôn lão tiên sinh để họ có thể hợp lực giúp chi trả viện phí.
Cô yên lặng đứng ở góc linh đường, máy móc hành lễ với mỗi vị khách, cố đè nén tinh thần để không cho phép chính mình bật cười.
Đột nhiên cô cảm thấy bộ mặt của Giang Ly Thành cũng không đáng ghét đến thế. Ít nhất hành động trả thù của anh còn có nguyên nhân, cũng không hề che giấu, so với những kẻ dối trá này thì chân thật hơn gấp nhiều lần.
Lúc trước, khi ông ngoại bốn bề thọ địch thì lũ người này chỉ bo bo giữ thân, chối bỏ quan hệ, ném đá xuống giếng làm ông triệt để cùng đường.
Nay họ tới đây, dĩ nhiên là kết quả trả thù trăm phương nghìn kế của tên ác nhân Giang Ly Thành nhưng họ không cảm thấy mình là đồng lõa. Có lẽ thấy cô hôm nay không hề nhu nhược yếu đuối nên họ cũng hùng dũng tiến lên để ra dáng.
Cô được người ta hướng dẫn quỳ gối, rải dầu vừng, đốt hương, đầu óc đã hơi choáng váng. Có nhiều người lạ lẫm đến hỗ trợ cũng được hướng dẫn cùng cô hoàn thành các nghi thức, những người xa lạ đó cô không hề quen biết, không biết đã được mượn từ đâu tới.
Sau đó bọn họ bắt đầu khóc, khóc đến kinh thiên động địa, cô lại muốn phá lên cười. Cô là thân nhân thì không hề rơi lệ, bọn họ là gì mà lại khóc. Vừa lúc có người đập nhẹ tay cô: “Khóc lên đi, cô gái, khóc lên đi.”
Cô cúi đầu xuống nhưng không hề có nước mắt chảy ra, bà lão kia lại tăng thêm lực nhéo vào tay cô: “Nhất định phải khóc lên, cô không khóc, ông ngoại cô sao an tâm mà đi được?” Bạn đang đọc truyện tại: WWW.ThichTruyen.VN
Có lẽ những người không liên quan kia khóc y như thật đã làm phân tán lực chú ý của cô, tóm lại, đến cuối cùng cô cũng không rơi một giọt nước mắt nào.
Vị sếp cũ của cô, Trì Nặc, cũng cùng vài đồng nghiệp đến viếng, mang theo vòng hoa và hoa tươi. Cô không báo cho công ty, không biết họ làm sao lại biết tin.
Trước khi đi, Trì Nặc nói với cô: “Cô hãy nghỉ ngơi một thời gian, nếu không có công việc tốt hơn thì cứ trở lại đây. Tôi sẽ nói chuyện với cấp trên.”
Tại nơi hỏa táng, cô xếp nhiều chồng giấy bạc và những thứ ông ngoại khi còn sống rất yêu thích.
Một trận gió thổi qua, giấy bụi bay lên, tạt vào mặt khiến cô lập tức quay đầu che miệng ho khan. Trong màn bụi mù cô nhìn thấy Giang Lưu đứng yên bất động, một thân tây trang màu đen, không biết đã đến bao lâu nhưng không có ý rời đi.
Cô nghĩ đến sự đối đãi đặc biệt Giang Lưu dành cho ông ngoại nên chậm rãi đi về phía anh.
Giang Lưu có lẽ chưa từng nhìn thấy cô mặc đồ đen nên trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Cô khỏe không?”
“Xin đừng nói tôi ‘hãy cố nén bi thương’. Lời nói này hôm nay tôi đã nghe quá nhiều.”
“Được.” Giang Lưu lặng yên nhìn về phía ngọn lửa cuồn cuộn kia, sắc mặt có chút hoảng hốt, dường như đang nhớ tới chuyện cũ.
Một lát sau, Trần Tử Dữu cắt đứt suy nghĩ của anh: “Anh không nên tới trong lúc này, về đi.”
“Tôi có thể đốt ít giấy bạc được không?” Giang Lưu hạ mắt hỏi, thấy cô không có ý phản đối thì chậm rãi tiến đến, nghiêm túc đốt giấy và thắp nén hương, chắp tay trước ngực tự nói thầm rồi cung kính vái ba cái sau đó quay sang chào cô rồi rời đi.
Thoạt đầu cô cũng có chút dao động. Dù sao Giang Lưu cũng không có nghĩa vụ đến thắp hương cho ông ngoại, huống chi anh là người của Giang Ly Thành, cũng biết được mớ ân oán dây dưa này. Tuy nhiên, khi nhìn sắc mặt nghiêm trang kính cẩn của Giang Lưu, động tác hành lễ lại giống như cầu xin và tạ lỗi thì cô lập tức hiểu ra, nén hương và đống giấy bạc vừa rồi hiển nhiên là anh thay Giang Ly Thành đốt, có lẽ anh đã cầu xin ông ngoại ở trên trời có linh thiêng hãy cứ an nghỉ, đừng về tìm Giang Ly Thành gây phiền toái, đừng quấy rối anh. Nghĩ vậy nên cô lại muốn bật cười.
Năng lực phục hồi của con người quả thật rất nhanh. Đêm qua khi trực bên linh cữu của ông ngoại, cô cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân, cô không cần thiết phải sống tiếp nữa. Cô nghĩ ra năm sáu cách thức để đi theo ông ngoại, cách bình thản cách thảm thiết đều có cả, cô sắp xếp mỗi phương án theo một trình tự kỹ càng. Thế mà hôm nay, trời cao lồng lộng, mây nhạt gió lay, cây xanh hoa trắng trong nghĩa trang mộc mạc tao nhã này, tất cả như đôi tay ôn nhu vô hình xoa dịu mắt cô, tai cô và toàn thân, cô đột nhiên cảm thấy sống cũng không phải không tốt, hãy cứ sống thêm ngày nào biết ngày đó.
Sau lễ an táng của ông ngoại, Trần Tử Dữu lặng lẽ bỏ đi một thời gian.
Cô không có gì lo lắng, cũng không cần chào hỏi ai, chỉ có